Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mảnh Vá Trái Tim

Mảnh Vá Trái Tim

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342583

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2583 lượt.

ớc mắt vẫn không ngừng rơi.
“Tôi còn nhớ, trong đó có một ca khúc, giai điệu khá tuyệt.” Cậu lại ngã người ra sau tựa vào thành ghế, lẩm nhẩm hát:
Thế giới bên ngoài rất rực rỡ, tôi bước ra, liệu có thất bại không,
Thế giới bên ngoài rất rộng mở, xông ra, tôi sẽ được sống…
Bên tai nghe của cô cũng đồng thời vang lên bài hát này:
Lưu lại ở đây, tôi không thể thấy hiện tại, tôi phải ra ngoài tìm tương lai của mình…
Thế giới bên ngoài rất rực rỡ, tôi bước ra, sẽ trở nên đáng yêu.
Cơ hội bên ngoài đến rất nhanh, tôi nhất định sẽ tìm thấy sự tồn tại của mình.
……
Ca khúc này, đọng lại trong tim cô rất lâu.
***
Tâm Ngữ hít thở sâu hết lần này đến lần khác.
Thật ra anh trai không phải là người ôn hòa.
Lấy hết can đảm, tay run run, cô nhấn chuông cửa.
Bảo mẫu dẫn cô vào phòng anh trai.
Cửa phòng, một màu tối đen, chỉ có ngoài ban công, một bóng người tay kéo một đoạn dây.
Tâm Ngữ, chầm chậm tiến lại gần.
“Anh…”
Gió ngoài ban công rất mạnh, tiếng cửa kính va đập “lịch kịch”.
Một mảnh dây cước màu trắng bay phần phật trong gió.
“Anh, anh đang làm gì vậy?…” Tâm Ngữ phá tan sự im lặng, thấp thỏm hỏi.
“Anh đang thả diều…” Anh không quay đầu lại, ánh mắt dõi theo một chấm nhỏ ở phía xa trên bầu trời, hờ hững trả lời.
“Anh, sao đột nhiên anh lại muốn thả diều?” Tâm Ngữ kinh ngạc, dù là lúc còn nhỏ, cô cũng chưa từng thấy anh mình thả diều.
Anh trai luôn rất bận rộn, bận đi học, bận làm bài tập, bận làm thêm, bận kiếm 100 điểm.
“Con diều này cất trong phòng đã lâu lắm, nếu không thả nó, anh sợ mình sẽ làm hỏng nó,” Giọng của anh, vẫn rất khẽ, nhưng có chút cô đơn và buồn bã, “Chỉ cần anh nắm chặt sợi dây, dù ở xa hơn nữa… nó sẽ không biến mất.”
Chủ đề đã đi quá xa. Tâm Ngữ hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm, “Anh, em đến để xin lỗi và thỉnh tội với anh, chị dâu là do em tự ý thả ra!”
Run rẩy một lúc, cô đợi anh mình nổi giận.
Cô rất thương anh mình, nhưng cô cũng hiểu, anh không hề thích cô.
Sở dĩ thương cô, bảo vệ cô là vì đó là trách nhiệm của một người anh ruột, một khi phạm lỗi, cô lập tức sẽ nhìn thấy ánh mắt lạnh như băng của anh.
Nói thẳng ra, cô chỉ hơn những cấp dưới bình thường ở quan hệ ruột thịt mà thôi.
Cô cúi đầu đợi rất lâu cũng không nghe thấy bất kỳ tiếng quát giận dữ nào.
“Lần sau đừng làm như vậy nữa.” Anh chỉ qua loa một câu như vậy.
Thái độ ngoài sức tưởng tượng của anh khiến Tâm Ngữ há hốc mồm kinh ngạc.
Cánh diều giữa màn đêm mờ mịt, tự do bay lượn.
Người thả diều cô đơn nắm chặt sợi dây diều trong tay.
“Tâm Ngữ, em nói xem công việc của anh còn mất khoảng bao lâu nữa?” Nhìn vào màn đêm, anh trầm giọng hỏi.
“Anh, theo tiến độ bình thường chắc còn cần phải một tháng nữa.” Tâm Ngữ trả lời.
“Ồ, thế chúng ta sẽ giải quyết nó trong hai tuần vậy.” Mặt anh, lạnh lùng, xa cách, “Hai tuần tới, vất vả cho em rồi.”
Tâm Ngữ sững sờ.
Hai tuần… Ý là nói, một ngày phải làm việc mười tám tiếng trở lên…
“Đúng rồi, anh, ông chủ Triệu gọi điện đến, ông ấy hỏi anh không sợ người ta nói anh thủ đoạn tàn nhẫn, không hiểu quy tắc làm người sao? Ông ta bảo anh mau dừng tay lại đi!” Lại là một tin không được tốt cho lắm.
Ông chủ Triệu rất tức giận.
“Nói với ông ta, thứ anh muốn tuyệt đối sẽ không dừng tay! Không có bức họa đó, chiến tranh sẽ nâng thêm một cấp.”
Mặt lạnh tanh anh bắt đầu thu dây diều lại.
Con diều đã xem thế giới bên ngoài đủ rồi, tâm trạng của nó chắc đã vui vẻ…

Máy bay đáp xuống sân bay quốc nội.
Một cô gái vận đồng phục công sở cứng nhắc, tóc búi theo kiểu truyền thống, đứng ở vị trí cửa ra, sốt ruột ngó vào trong chờ đợi.
Tóc cột đuôi ngựa, trên người vận chiếc áo thun đơn giản, quần jean, Chức Tâm chất hành lý lên xe đẩy, đẩy ra ngoài.
“Chức Tâm!” Một bóng đen ôm chầm lấy cô.
“Cậu cuối cùng ở trở về rồi! Điện thoại của cậu luôn ở tình trạng tắt máy, tớ đã nói với Hứa Ngạn Thâm cả trăm lần, Tôn Phi Phi muốn tìm Thẩm Chức Tâm nhưng cái gã chết tiệt ấy cúp luôn điện thoại của tớ hết lần này đến lần khác!” Cuối cùng, là dứt khoát không nghe máy nữa.
Nghe đến tên anh, nụ cười của cô ảm đạm trong mấy giây.
“Cậu có chất vấn anh ta không, anh ta với cô gái đó có quan hệ gì?” Phi Phi hỏi dồn dập.
“Lãng Lãng là con ruột của anh ta.” Cô nói rõ tình hình bằng một câu ngắn gọn.
“Mẹ kiếp, đồ đàn ông thối tha, đàn ông chết tiệt, tớ trù cho anh ta bị xe đâm chết!” Phi Phi tức tối rủa xả, chậu hoa cao bằng nửa người lớn bên cạnh bị cô trút căm phẫn, bứt rụng không ít lá.
“Cậu có đánh chết con hồ ly tinh đó không?” Phi Phi lên giọng, “Mẹ nó, tớ sẽ đập chết con hồ ly đó!”
“Vấn đề là ở anh ta, đánh cô gái đó thì được cái gì? Còn cho cô ta cơ hội để cô ta giả vờ đáng thương, tội nghiệp ấy chứ.”
“Chức Tâm, cậu có bắt Hứa Ngạn Thâm tỏ thái độ không, anh ta chọn ai? Nếu anh ta còn cần cậu, vậy đứa con riêng đó bảo anh ta muốn mang đi đâu thì mang!” Phi Phi nộ khí sung thiên.
Trước đó lúc đến nhà Chức Tâm, Phi Phi còn cười híp mắt nói con trai cô thật đán


XtGem Forum catalog