Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!
Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342584
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2584 lượt.
ư? Được thôi, dù gì đây đâu phải lần đầu.” Cô gằn giọng mỉa mai.
Anh bây giờ giống hệt một tên thổ phỉ, lấy cưỡng bức con gái nhà lành làm niềm vui.
Anh trợn mắt nhìn cô.
Cưỡng bức? Họ đã từng ân ái với nhau, cuồng nhiệt bên nhau, nhưng bây giờ những thứ ngọt ngào, mê đắm ấy lại biến thành cưỡng bức ư?
Anh không cam lòng!
Anh cúi đầu, thô bạo hôn cô, cô càng vùng vẫy anh càng siết chặt.
Anh hôn cô mạnh bạo hơn, anh sục sạo trong miệng cô nhưng nếm phải mùi máu tanh tanh.
Anh giật mình, vội vàng buông cô ra.
Khóe miệng cô, có một vết máu nhàn nhạt, anh hôn quá mạnh, quá tức giận đã cắn phải môi cô.
“Vết thương cũ” trên người cô vừa khỏi, thì anh lại muốn in dấu mới?
Anh nhìn chằm chằm vết máu trên môi cô, thở càng lúc càng nặng nhọc, như thể sắp ngừng thở đến nơi.
Lý trí cuối cùng đã giập tắt cơn lửa giận trong lòng.
Anh vừa làm gì thế này? Anh làm cô chảy máu.
Đầu óc trống rỗng, anh quay người, lê từng bước, từng bước ra khỏi phòng.
“Chị dâu, chị không sao chứ?” Tâm Ngữ nhào tới, vội vàng đỡ Chức Tâm dậy.
Hai người này rốt cuộc là làm sao vậy?
Không được, cô nhất định phải giúp chị dâu thoát khỏi đây, nếu không cô sợ anh mình mất kiểm soát sẽ làm ra chuyện tày đình.
Không ai phát hiện, anh sập cửa phòng cô lại, mặt trắng bệnh, chân mềm nhũn ngã ngồi ngoài cửa.
Anh dùng sức ấn chặt hai chân không ngừng run của mình, cố gắng bình tĩnh trở lại.
Anh có bệnh.
Một năm trước anh mắc phải chứng sợ máu.
Buổi trưa, tất cả mọi người trong văn phòng đều đã ra ngoài ăn cơm hết, bao gồm cả anh trai.
Tâm Ngữ dáo dác nhìn quanh, sau đó dùng chìa khóa cẩn thận mở cửa văn phòng, rón rén bước vào.
Tài liệu, giấy tờ trên bàn làm việc của anh trai được sắp xếp rất ngay ngắn, ngăn nắp, đây không phải là công lao của cô với nhiệm vụ thư ký mà là vì anh trai là người rất ưa sạch sẽ, làm việc gì cũng rất gọn gàng, ngăn nắp.
Cô lục lọi ở bàn làm việc trước, sau đó đến tủ đựng hồ sơ phía sau, nhưng dù đã tìm rất kỹ, Tâm Ngữ phát hiện mình chỉ mất công mà thôi.
May mà ngoài két sắt ra, cô hầu như đều có mọi chìa khóa tủ trong phòng làm việc của anh trai.
Vệ sĩ trong nhà là do Tâm Ngữ thuê, nên cũng chỉ có Tâm Ngữ mới có thể đánh lạc hướng.
Cô im lặng suy nghĩ, sau đó nở nụ cười thoải mái, ”Đợi đến một ngày, khi chị đã có thể buông xuôi mọi thứ, chúng ta sẽ làm bạn trở lại.”
Cô cần thời gian.
Tình yêu của cô, cuộc hôn nhân của cô đều vỡ tan tành ở Mỹ. Nhưng cô biết, nước mắt cũng có ngày phải cạn, đau khổ rồi cũng dần qua đi.
Cô tin mình sẽ sống rất kiên cường.
“Chị dâu, em hy vọng chị sẽ mãi là chị dâu của em!” Tâm Ngữ nghẹn ngào.
Chắc là không thể nữa rồi.
Phía bên kia, Cảnh đã chờ tới lượt, đang làm thủ tục xuất cảnh.
Thật lòng mà nói, lúc mới gặp “Ảnh”, Tâm Ngữ cũng giật nảy mình.
Cuộc đời sao có nhiều mối duyên kỳ lạ đến thế.
Anh trai, Chức Tâm, Nhan Hiểu Tinh, Ảnh, giữa họ hình như có một sợi dây vô hình không bao giờ đứt, âm thầm buộc họ lại với nhau.
“Tâm Ngữ, chị vào đây.” Cô vẫy tay từ biệt Tâm Ngữ.
Lúc Chức Tâm quay người bước đi, Tâm Ngữ có một cảm giác rất kỳ lạ, hình như chị dâu sắp bước ra khỏi cuộc đời anh trai.
Nóng lòng, “Chị dâu, đợi đã!” Tâm Ngữ lấy hết can đảm, rút từ trong giỏ xách ra một phong thư màu trắng, “Chị dâu, em biết nỗi đau đã thành hình, chị đã không còn muốn nghe bất cứ lời giải thích nào nữa.”
“Nhưng, em thật sự rất hy vọng chị có thể cho anh một cơ hội.” Tâm Ngữ thận trọng đưa lá thư cho cô, “Những lời em không dám nói với chị, em đều viết bên trong, hy vọng chị sẽ suy nghĩ lại về quan hệ với anh trai.”
Cô miễn cưỡng cử động khóe môi, đăm chiêu nhìn bức thư, cuối cùng cũng đưa tay ra nhận lấy.
……
Trên máy bay, cô chăm chú nhìn lá thư đó, rất lâu rất lâu.
“Bay mất mười mấy tiếng dù sao cũng rất vô vị, chị có thể đọc thư giết thời gian.” Cảnh đang ngồi nghe nhạc bên cạnh, nhắm mắt, thủng thẳng nói.
Cô nắm chặt lá thư.
Cô có thể đoán được nội dung viết trong đó.
Nhưng thật lòng mà nói, nếu xin lỗi mà có tác dụng, bây giờ cô đã không ngồi trên máy bay.
Bây giờ cô không cần an ủi, không cần khuyên giải, cuộc sống của cô, không muốn bị ảnh hưởng, chi phối bởi bất kỳ lời nói của ai.
Hít một hơi thật sâu, cô nhét lá thư vào giỏ đựng phía trước ghế ngồi.
Vứt bỏ.
Đeo tai nghe, cô nhấn vào phim nhạc kịch “Nếu như yêu” có Kim Thành Vũ và Châu Tấn đóng vai chính.
Nước mắt cô rơi lã chã.
Phía lối đi, vài hành khách đi lên đều nhìn thấy.
Cô không muốn khóc nhưng thật sự cô không thể kiềm chế được cảm xúc của mình. Giấu mặt đi, cố gắng ra lệnh cho bản thân, nhưng nước mắt cô càng chảy dữ dội.
Nếu như yêu, vì sao họ lại thành ra thế này?
Cảnh thản nhiên như không rút khăn giấy đưa cho cô.
“Cảnh lão Tôn nằm trên tuyết thật sự rất cảm động, nhưng chỉ có chị là khóc sướt mướt như thế thôi.”
Cặp tình nhân ngồi bên cạnh thu ánh mắt hiếu kỳ của mình lại.
“Cám ơn.” Cô cười, nhưng nư