Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342587
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2587 lượt.
ây ngắn ngủi của con gái lọt vào mắt Cao Hướng Quyên.
Con gái mình sinh ra, bà còn không hiểu sao? Dù bị Hứa gia vờn tới vờn lui như một con ngốc, nhưng con gái chưa bao giờ nói xấu Hứa Ngạn Thâm đến nửa câu, còn chuyện xảy ra ở Mỹ, nửa chữ cô cũng không hé răng.
Ngay cả tin con gái muốn ly hôn, cũng là do Phi Phi nói cho bà biết.
“Con cứ yên tâm ở đây với mẹ! Chuyện ly hôn, con đã nộp đơn ra tòa chưa?” Cao Hướng Quyên hỏi con gái.
Nộp đơn ra tòa?
Mí mắt cô giật giật.
Thật ra, cô không muốn làm to chuyện này, cô hy vọng có thể ly hôn trong êm thấm với Hứa Ngạn Thâm… hoặc là họ ly thân một thời gian rồi tính…
“Con muốn giới thiệu luật sư cho Chức Tâm, cô ấy nói mình không có tiền thuê luật sư! Con bảo cho mượn lại nhất định không chịu!” Phi Phi vội vàng kể tội.
Trong thùng rác trong phòng, thẻ tín dụng, thẻ rút tiền bị cắt góc nằm im lìm trong đó.
Những thứ đó, đều là của Hứa Ngạn Thâm.
Thật lòng mà nói, tiền mặt trong tay cô không nhiều, trước đây ở đài phát thanh, cô chỉ nhận hai tiết mục, nên ngoài lương cơ bản ra, tiền thưởng cũng rất hạn chế, tiền kiếm được chỉ đủ cô mua vài bộ quần áo bình thường và tụ tập bạn bè vài lần mà thôi.
Nhưng, không có tiền thuê luật sư thật ra chỉ là một cái cớ, cô không hy vọng sau này nghĩ lại thời thanh xuân của mình chỉ toàn hối hận và thù oán.
“Mẹ cho con!” Hình như đón được con gái “yếu đuối vô năng”, Cao Hướng Quyên đã chuẩn bị sẵn một trăm nghìn tệ chi phiếu, đưa trực tiếp cho…Phi Phi.
“Phi Phi, việc này giao cho con, quyết không thể để thằng đó tiếp tục chà đạp Chức Tâm của chúng ta!” Muốn con trai chứ gì? Thế thì quyết không thể tham lam có được con gái bà nữa!
“Mẹ nuôi, mẹ thật có khí phách!” Phi Phi phấn khích vỗ tay.
Chức Tâm mặt đần ra.
“Mẹ, mẹ điên rồi! Mẹ và cha tiêu tiền như nước, thu không đủ chi! Có chút tiền này mẹ giữ để dưỡng già đi!” Cô nhanh tay giựt lấy tấm chi phiếu trên tay Phi Phi.
Cao Hướng Quyên đè tay con gái, ngăn cô lại, “Chức Tâm, con có biết vì sao mẹ và cha con mấy năm nay tiêu tiền như nước không?”
Cô ngẩn người.
“Hồi đó, trước khi con lấy chồng, cha con chạy chiếc Buick, mẹ đã cảm thấy rất thỏa mãn rồi! Nhưng, lại có rất nhiều người không nghĩ vậy! Dù là trong đơn vị hay là bạn bè của cha mẹ đều bàn ra tán vào nói con gái gả vào nhà quyền quý, hai vợ chồng chúng ta không thể làm con mất mặt được!”
Cho nên, lúc đó cha đã mua trả góp chiếc Mercedes?
“Còn nữa, con cũng biết, quần áo hàng hiệu gì đó, trước đây chỉ khi nào lên chương trình hay tham gia các buổi tiệc của nhà tài trợ mẹ mới mua vài bộ để mặc, nhưng, con gả cho Hứa Ngạn Thâm, nó lại có một người mẹ trọng giàu sang, mẹ còn có thể mặc những bộ đồ lúc trước được không?”
“Từ sau khi con lấy chồng, những kẻ tùy tiện nhận quan hệ họ hàng với chúng ta không dụ cha con đầu tư cái này cái kia thì cũng là tìm cha con mượn tiền. Chúng ta chỉ là nhà khá giả, căn bản chẳng có khả năng này, nhưng cha con mà từ chối thì người ta nói con gái Thẩm gia chúng ta biến thành phượng hoàng rồi, Thẩm gia nở mày nở mặt rồi, bắt đầu xem thường người khác, nói như thể chúng ta không còn là con người!”
Cô sững sờ, cô trước giờ đều không biết, cuộc hôn nhân này của cô lại có thể đem đến bao nhiêu là phiền phức như thế.
“Chức Tâm, mẹ bây giờ nói cho con biết không phải là để oán trách gì con!” Thật ra, lúc cô bảo muốn lấy Hứa Ngạn Thâm mẹ cô đã cực lực phản đối.
Mẹ luôn nói nhà quyền quý là gì chứ? Là nơi ăn thịt người không nuốt xương! Con gái bà, không đủ thông minh, không đủ khôn khéo, chỉ cần tìm một người chồng thật thà, sống cuộc đời bình dị, yên ổn là được.
Chỉ là, cô quá yêu Hứa Ngạn Thâm, tự nguyện thay đổi vì anh.
“Ngược lại, nếu Hứa Ngạn Thâm tiếp tục thương yêu, cưng chiều con như báu vật, gì mẹ cũng có chịu đựng được! Nhưng cả nhà họ Hứa đó bây giờ ức hiếp người ta quá mà!” Con gái bà sảy thai hết lần này đến lần khác, chẳng lẽ là lỗi của một mình con gái bà sao?!
Cô gắng gượng giữ nụ cười trên môi, “Mẹ, con không muốn vào đài truyền hình bằng quan hệ.” Chỉ có thể nói qua quýt như thế.
“Đài truyền hình có gì không tốt nào? Phúc lợi tốt, đãi ngộ tốt, sau này con có thể tự chăm lo cho bản thân mình!” Thái độ Cao Hướng Quyên rất kiên quyết, “Đài chúng ta cần mở một chương trình giải trí mới, mẹ sẽ nói chuyện với lãnh đạo, dành chỗ cho con!”
Chương trình giải trí? Nụ cười trên môi cô đơ ra.
“Mẹ, mẹ tha cho con được không? Bộ dạng con nhìn giống anh Hiến[1'> lắm sao?” Ôm chân mẹ, cô suýt rơi nước mắt.
[1'> Ngô Tông Hiến, MC dẫn tiết mục giải trí, người Đài Loan.
Đúng lúc đó, điện thoại của cô reo lên, cô vội vàng bắt máy, chỉ sợ chần chừ một hồi mẹ cô lại lôi cô đến đài truyền hình phỏng vấn thật không biết chừng.
“Cô Thẩm Chức Tâm phải không? Tôi ở tòa soạn báo XX, chúng tôi rất lấy làm tiếc thông báo với cô, vì cô không có kinh nghiệm lấy tin một năm trở lên nên chúng tôi không thể tuyển dụng cô vào vị trí phóng viên của tờ báo.”
Nghe đi, một tòa soạn báo quy mô nhỏ như thế, lượng phát hành cũng k