XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mảnh Vá Trái Tim

Mảnh Vá Trái Tim

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342585

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2585 lượt.

g yêu, bây giờ cảm thấy đúng là ngu hết chỗ nói, hận không thể chặt gã đàn ông đó vứt xuống Thái Bình Dương cho cá ăn! Không, không, dìm chết cả thằng bé Lãng Lãng đó luôn!
“Không! Tớ không muốn bị người khác chọn tới chọn lui, không muốn hạ thấp giá trị của mình tới mức đó.” Đẩy xe hành lý, cô vừa đi vừa ra hiệu cho bạn thân nói nhỏ một chút.
Phi Phi vội vàng đuổi theo, “Thế cứ tha cho anh ta như thế à?”
“Tớ muốn ly hôn.” Cô bình thản nói với cô bạn thân về quyết định của mình.
“Được! Loại đàn ông đó, không có cũng chẳng chết!” Phi Phi khoái trá ủng hộ cô, “Tớ sẽ giới thiệu luật sư giỏi nhất cho cậu, kiện anh ta thông gian, chia đôi tiền của anh ta, phải thắng trong vụ ly hôn này!”
Cô cười khẽ, “Tớ không muốn kiện anh ta. Vả lại, tớ không cần gì hết, chỉ cần bình yên rời khỏi Hứa gia.” Nếu có thể, cô cũng không muốn ra tòa đối chất với anh.
Phi Phi định mắng cô mấy câu chẳng được tích sự gì, nhưng bị cô cắt ngang: “Cậu làm gì mà ăn vận thế này, có phải đi đón lãnh đạo đâu.” Cô chuyển đề tài.
“Tớ…” Cô chỉ muốn Chức Tâm cảm nhận một chút cái gọi là phụ nữ phải tự cường thôi mà!
“Xấu hoắc!” Chức Tâm khoác tay cô, “Cô gái, xấu quá đi! Tuổi thanh xuân ấy mà, không chụp được đóa hoa thanh xuân thì cũng phải nắm lấy đuôi của thanh xuân chứ?!” Giọng cô thanh thản, không nhận ra bất kỳ cảm xúc tiêu cực nào.
“Này, tớ đang mặc đồ điển hình đại diện cho nữ cường nhân đấy nhé! Có hiểu không hả?” Phi Phi quên béng đề tài không vui lúc nãy, bắt đầu hếch mặt phản đối.
“Thế thì, cô bạn nữ cường nhân của tôi ơi, Chức Tâm mời bạn ăn kem nhé, chịu không?!” Cô cười rạng rỡ kéo bạn mình lại.
Nữ cường lập tức lộ “bộ mặt thật”: “Chịu, chịu! Haagen Daz nhé? DJ?”
“Kem ốc quế Mc Donald!” Cô cốc mạnh vào đầu bạn thân, “Tớ đang thất nghiệp đấy, phải tiết kiệm từng đồng chứ!”
“Mẹ ơi! Mc Donald? Tớ không đi!” Cô ăn vận thế này, ngồi ở đó, sẽ bị người khác cười chết mất.
“Kem ốc hai màu nhé? Hay ly Noel?” Chức Tâm kéo cổ bạn thân không buông, tiếp tục dụ dỗ cô.
……
Một chàng trai đội mũ lưỡi trai kéo sát xuống che mặt, bước nhanh qua họ.
Giơ cao tay, cậu vẫy tay về phía sau, nói tạm biệt không lời.
Cô một tay ôm cổ bạn, một tay vẫy vẫy theo bóng người phía trước, nhép miệng nói tạm biệt.
Mấy hôm nay, cô đi tìm việc khắp nơi.
“Chức Tâm, tòa soạn báo XX có tin tức gì chưa?” Vừa tan sở, Phi Phi đã chạy đến chỗ cô.
Nằm dài trên giường, cô đấm mạnh vào gối, vô cùng ai oán, “Lại bị từ chối rồi! Tớ tiêu rồi, có khi nào tớ không tìm được việc không…”
“Lại nói là cậu không có kinh nghiệm trong lĩnh vực này à?” Phi Phi nhăn mày, “Sao có thể thế được? Rõ ràng trường chúng ta học rất có uy tín, yêu cầu đãi ngộ của cậu cũng thấp, dù bắt đầu từ phóng viên thực tập cũng ok, cũng đâu có mơ cao gì, sao lại toàn bị từ chối thế chứ?” Có gì đó rất kỳ lạ ở đây.
Cô mặt ủ mày chau, suy nghĩ theo hướng khác, “Bây giờ tỉ lệ thất nghiệp cao như thế, tớ lại chưa từng tiếp xúc với nghề phòng viên, dĩ nhiên sẽ bị người ta từ chối rồi.” Biết rõ con đường phía trước nhiều chông gai, nhưng cô vẫn muốn làm công việc mình thật sự hứng thú.
“Chức Tâm, không sao đâu, tớ sẽ giúp cậu, tớ có rất nhiều người quen ở tòa soạn báo, tòa soạn tạp chí!” Phi Phi trấn an cô.
Ầy, đi cửa sau à?
Cô do dự, cô đấu tranh tư tưởng, làm người không nên quỵ lụy kẻ khác! Nhưng, đây là bạn thân của cô, có hề gì chứ?…
Cô đang định nở nụ cười nịnh nọt.
“Mẹ cũng đã hỏi đài truyền hình giúp con rồi.” Cao Hướng Quyên bê trái cây vào phòng con gái mời khách.
Đài truyền hình?
Sắt mặt cô tái đi, giật giật hồi lâu.
“Mẹ và cha con đều đã sắp nghỉ hưu, hai vợ chồng đã làm việc ở đài truyền hình mấy chục năm, trước khi nghỉ hưu xin cho con gái một công việc, cũng không đến nổi quá khó.” Cao Hướng Quyên năm nay đã sắp năm mươi, cả đời đều làm công việc người dẫn chương trình, khí chất cao quý, chăm chút vẻ ngoài khá kỹ lưỡng.
“Mẹ, mẹ lại đại phát từ bi rồi, tha cho đứa con gái mệnh khổ này đi!” Cô ôm lấy eo mẹ, nũng nịu.
Cô đã hai mười tám tuổi rồi, đã sắp hết tuổi xuân, nhưng thỉnh thoảng cô vẫn rất thích được làm nũng với mẹ, với Phi Phi, với Hứa Ngạn Thâm.
Cao Hướng Quyên chỉ vào trán cô con gái đang không ngừng dụi đầu vào ngực mình như một chú mèo con, “Đúng là chẳng được tích sự gì! Lời của bà mẹ già này con chẳng bao giờ chịu nghe lấy một câu! Còn cái tay Hứa Ngạn Thâm đó, nó nói gì là con nghe theo nấy! Chiều nó riết nên nó tưởng mình hay lắm đấy!” Giận quá, Phi Phi đã kể hết sự tình cho bà nghe, bà giận đến mức muốn tìm Hứa Ngạn Thâm chửi cho một trận.
Người gì thế không biết! Đã ở bên ngoài lén lút sinh con, còn đem con về cho con gái bà nuôi nữa chứ!
Chức Tâm vốn đang ngửa mặt cười, bỗng khựng lại.
Cô không thích cảm giác này.
“Con không muốn làm bình hoa di động nữa, không muốn học những thứ nghìn lần như một nữa!” Cô lại cười rạng rỡ, “Chuyện này chẳng liên quan gì đến Hứa Ngạn Thâm.” Vì sao ngày nào cô cũng phải nghe tên anh năm lần bảy lượt thế nhỉ?!
Thái độ thay đổi trong mấy gi