Đứa Con Của Ác Quỷ Và Thiên Thần
Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342586
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2586 lượt.
ém như thế vậy mà cũng không chịu cho cô cơ hội.
Cô ảo não.
“Nhưng, lần phỏng vấn trước, chúng tôi khá hài lòng với biểu hiện của cô! Chỗ chúng tôi vị trí sửa morrasse còn thiếu người, không biết cô Thẩm Chức Tâm có hứng thú không?” Đối phương hỏi rất thành khẩn.
Sửa morrasse? Cô do dự.
“Nếu cô biểu hiện ok trong công viêc này, chúng tôi sẽ giúp cô đổi vị trí trở thành phóng viên chính thức.” Đối phương hứa hẹn.
Mắt cô chạm phải ánh mắt dữ dằn của mẹ, bèn hấp tấp gật đầu, “Được, được! Tôi sẽ làm!”
Đặt điện thoại xuống, cô chính thức tuyên bố, “Con tìm được công việc rồi, ngày mai chính thức đi làm.”
* * *
Cô không thích hợp với công việc này, công việc này quá khô khan nhưng cô vẫn chăm chỉ, cẩn thận.
Mỗi lỗi sai ngữ pháp, cánh dùng từ cô đều chỉ ra, lỗi sai dấu câu, chính tả, cô cũng chỉnh lại cho đúng.
Bản thảo chất cao như núi, mỗi ngày, cô xem đến hoa cả mắt váng cả đầu, phải dùng cả đến thuốc nhỏ mắt.
Cô luôn tự nói với bản thân, cuộc sống của cô chỉ mới bắt đầu, chỉ cần xông pha, thế giới của cô sẽ luôn đầy màu sắc.
Hôm nay, lại một ngày mệt mỏi, vừa về đến nhà, cô đã đổ phịch người xuống chiếc giường êm ái.
“Chức Tâm, không ăn cơm à?” Cha cô đuổi theo vào phòng.
Tối nay mẹ cô phải lên chương trình, chỉ có cha cô ở nhà trông nhà.
“Con không ăn đâu, cám ơn bố! Con thật sự rất mệt, buồn ngủ quá!”
Cô huơ huơ tay, rồi cuộn mình vào trong chăn.
“Chức Tâm, cha suy nghĩ rất lâu rồi, muốn nói chuyện với con…”
Đang định nói với con gái về chuyện nợ nần trong nhà, lời còn chưa dứt đã thấy con gái mắt nhắm nghiền, hơi thở đều đều rồi.
Thở dài, cha cô đành ra khỏi phòng.
Mấy hôm nay, khó khăn lắm mới thấy con gái dần vui vẻ, nhẹ nhõm trở lại, ông thật sự không muốn làm hỏng tâm trạng của con.
……
Cô mơ thấy một giấc mơ thật dài thật dài.
“Học trưởng, tạm biệt!” Trong mơ, cô buồn bã ôm hai hộp cơm.
“Thẩm Chức Tâm!” Anh đuổi theo.
Cô ngoái đầu lại, không để anh thấy giọt lệ rưng rưng nơi đáy mắt, mỉm cười ngọt ngào với anh.
“Hẹn gặp vào ngày mai.” Phát hiện mình không biết nên nói gì, anh từ tốn gật đầu với cô, sau đó, quay người trở lại phòng của Hội sinh viên.
……
“Trà giải cảm của anh thật khó uống, mấy đứa bạn cùng phòng trong ký túc xá đều buộc tội nói anh đang đầu độc họ để họ không nói xấu anh!”
Nghe thế, ngực anh rung lên, cười khùng khục khoái chí.
Dưới ánh mắt ngơ ngác của cô, anh cúi đầu, đặt một nụ hôn lên môi cô, lưỡi anh bắt đầu khám phá miệng cô.
Nụ hôn đó, lúc nhanh lúc chậm, lúc nhẹ nhàng lúc cuồng nhiệt, môi cả hai đều ươn ướt, mềm nhũn…
“Thế thì sau này mình em uống được rồi! Em mà bị anh đầu độc thật, anh sẽ nuôi em suốt đời!”
Trong mơ, hình như có ai đó cầm ngón tay anh len qua mái tóc dài của cô chạm vào sau tai cô, rồi trượt xuống bờ vai mềm mại của cô.
Tay anh rất dịu dàng, cẩn thận vuốt ve, như thể muốn chắc chắn vết thương trên môi cô đã lành hay chưa.
Thực ra, mấy hôm trước, chỗ khóe môi bị cắn rách đã tróc mày, chỉ còn chút vết hồng hồng đang kéo da non.
Cảm giác mơn trớn, nhột nhột khiến cô đờ đẫn mở mắt ra.
Đối diện với khuôn mặt đẹp trai trong mơ…
Anh đang mặc quần áo, rồi nằm xuống bên cạnh cô, mỉm cười với cô “Bà xã, anh về rồi.”
Cô mơ màng chớp chớp mắt.
Trong trí nhớ của cô, anh chưa từng gọi cô là “bà xã.”
Dáng vẻ mơ màng của cô thật đáng yêu, anh cụp mắt xuống, không nén được lòng nhẹ nhàng hôn lên tóc cô, sau đó chạm nhẹ trán mình vào trán cô.
Anh đã về rồi! Đã về rồi, được nhìn thấy cô thật tốt quá!
Cô vẫn chưa kịp phản ứng.
Anh có thứ gì muốn tặng cô? Nhẫn kim cương? Bởi vì, hiện đang là năm 2005?
Anh lật gối, lấy một chiếc hộp to dài bằng gỗ ra đưa cho cô.
Cô đờ đẫn ngồi xuống, mở chiếc hộp ra.
Bên trong là một bức tranh cuộn.
Cô lấy ra, trải bức tranh cuộn ra.
Một bức họa rất quen thuộc hiện ra trước mắt cô, đây là bức họa mà cha cô coi như báu vật cất trong két sắt, mỗi lần tâm trạng vui vẻ cha sẽ lấy ra khoe, “Chức Tâm, đây là bảo vật gia truyền ông nội con tặng cho cha, sau này cha sẽ tặng lại cho con, nhà họ Thẩm chúng ta sẽ đời đời lưu truyền nó!”
Thật lòng mà nói, cô chẳng nhìn ra bức họa này có gì đặc biệt, chỉ là cảnh sông nước núi non thôi mà, nhưng cha cô đã thích, đã trân trọng như thế, cô cũng chiều theo ông.
Nhưng sao anh lại lấy đồ trong két sắt nhà cô ra để lấy lòng họ? Quả nhiên, những gì thấy trong mơ không thể có một lời giải thích hợp lý.
“Chức Tâm, nó đã trở về bên em rồi.” Anh ôm cô từ đằng sau, thì thào bên tai cô, cô không hề chống cự khiến lòng anh cảm thấy rất vui sướng.
Quả nhiên, một chút khoảng cách, một chút không gian để hít thở, là đúng!
“Lát nữa rồi xem, giờ đi nấu mì cho anh được không?” Tay nghề nấu mì của cô rất kém, nhưng anh đặc biệt thích những món cô nấu.
Cô gật đầu.
Đặt chiếc hộp xuống, cô mở cửa, xuống bếp.
Anh ở phía sau, nằm nghiêng người, mắt dõi về phía cô, nở nụ cười hạnh phúc.
Cô vào bếp, đổ