Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342594
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2594 lượt.
ề mà chỉ là luôn chọn cách làm ngơ.
“Anh đã xem qua, phát hiện một số chi tiết được nhắc đến trong đó, anh không thể phản bác.”
Quả thực, thời gian anh đi công tác trong tháng cộng lại cũng phải đến hơn nửa tháng.
“Luật sư Vương không phải đã từng nói sao, nếu anh không muốn ly hôn, nửa năm này cố hết sức giảm thiểu đi công tác, để toà án nhìn thấy thành ý của anh.” Tâm Ngữ an ủi anh.
Thật ra, toà án có nhìn thấy thành ý hay không không quan trọng, quan trọng là chị dâu có thể hồi tâm chuyển ý.
“Ừm.” Cho nên anh mới có quyết định này.
Anh là người lòng gan dạ sắt, rất mạnh miệng, cũng rất độc đoán, nếu đổi lại là người khác, anh không nói câu nào đã lập tức ký ngay vào đơn ly hôn.
Nhưng, người đó lại là Chức Tâm, từ khi quen cô, không có bất kỳ người phụ nữ nào khác có thể lọt vào mắt anh, bởi vậy, anh không thể vì thể diện của mình mà hành động theo cảm tính được.
“Anh…” Dợm đi được vài bước, Tâm Ngữ lấy hết can đảm, đưa một phong thư được dán kín cho anh, “Chị dâu vừa mới đến đây, chị bảo em đưa cái này cho anh.”
Đột nhiên, tim anh đập thình thịch.
Cầm lấy bức thư, anh vội vàng mở ra, nhưng, bên trong không phải những dòng thư mà anh mong đợi mà là một tờ chi phiếu nằm lẻ loi.
Mười lăm triệu tám trăm nghìn tệ.
“Chị nói, hy vọng sau này, giữa hai người không ai nợ ai…”
Cái gì gọi là không ai nợ ai?!
“Cô ấy đang ở đâu?” Anh nổi giận đùng đùng đứng phắt dậy.
Mùa hè đến rồi, anh rất dễ nổi nóng.
Tâm Ngữ sợ hãi lùi về sau, dạo này, những lời nói nghiêm khắc, cay nghiệt của anh thậm chí có thể làm cho nhân viên nam cấp dưới bật khóc.
“Chị ấy… vừa đi…” Tâm Ngữ chỉ về hướng thang máy.
* * *
Hôm nay cô dậy rất sớm, vì đi phỏng vấn nên phải trang điểm kỹ càng, tươi tắn một chút, hy vọng đối phương sẽ có chút lòng tin với cô.
Hồ sơ xin việc trong giỏ xách, cô đã viết và chuẩn bị rất tỉ mỉ, kỳ công.
Nhất định sẽ thành công! Cho dù thất bại cũng phải xứng đáng với những nỗ lực mình bỏ ra.
Còn sớm mới đến giờ hẹn phỏng vấn, cô đến ngân hàng làm thủ tục, sau đó đón taxi đến đường Thắng Lợi, lên tầng hai mươi tám đưa chi phiếu cho Tâm Ngữ.
Mười phút sau, cô đã đứng ở trạm xe buýt cách không xa toà cao ốc đó là mấy, chuẩn bị đón xe buýt đến toà soạn tạp chí ở ngoại ô phỏng vấn.
Di động của cô liên tục reo vang, nhìn số điện thoại hiện lên trên màn hình, cô không muốn nghe máy.
Chiếc xe buýt tuyến 121 vừa đến bến, cô định bước lên xe thì tay bị ai đó giữ lại.
“Chúng ta tìm nơi yên tĩnh nói chuyện một lát!” Anh thở dốc, hai mắt toé lửa, lôi cô xềnh xệch.
Sức anh quá mạnh, cô đành làm mặt lạnh bị động đi theo anh.
“Ở đây được rồi.” Trong một con hẻm vắng, cô bướng bỉnh dừng bước.
Anh hít một hơi thật sâu, cũng dừng bước.
“Hứa Ngạn Thâm, buông tay ra!” Cô cố sức muốn hất tay anh ra, nhưng anh không buông.
Ngược lại, tay còn lại của anh cũng kéo chặt tay trái của cô, một cảm giác lạnh lạnh lồng vào ngón tay cô.
Cô rút mạnh tay trái về, phát hiện, trên ngón áp út xuất hiện một chiếc nhẫn kim cương.
Là chiếc mà hôm qua cô vừa bán.
Anh vẫn đang theo dõi cuộc sống của cô ư? Cô càng tức giận hơn.
“Em muốn chiếc to hơn, hiếm hơn anh đều có thể mua cho em, nhưng không được làm mất nó một lần nữa!” Anh cũng rất giận dữ, ấn tay cô một lần nữa, không để cô tháo chiếc nhẫn ra.
“Không phải làm mất mà tôi đã bán nó!” Rất tức giận nhưng thái độ của cô lại rất lạnh lùng.
Sự thật này cô không nghĩ anh không biết.
“Em có bị thần kinh không, em nghĩ anh thật sự để ý đến mười lăm triệu đó sao?! Còn nữa, tám trăm nghìn dư ra là ý gì?” Anh rất muốn giả vờ hồ đồ nhưng hiện thực không để cho anh hồ đồ.
“Là tiền lời, tôi tính theo lãi vay vốn ngân hàng.” Cô vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh.
Từ giây phút cô quyết định nộp đơn xin ly hôn lên toà án, cô đã quyết định sẽ coi “chồng cũ” là sinh vật đáng ghét, đáng ghét nhất trên cõi đời này.
Họ đã thành kẻ thù của nhau.
Họ đang trong một trận đánh lâu dài mà họ chính là kẻ thù của nhau.
… Anh nhất tiễn xuyên tim.
“Các người đã thế chấp nhà cho ngân hàng rồi ư? Số tiền vay mỗi tháng sáu, bảy nghìn, các người trả thế nào?!” Anh giận đến sắp nổ tung.
Cúi đầu trước anh cũng khó đến vậy sao?
“Tôi sẽ cố gắng làm việc, cùng cha mẹ trả nợ. Dù có phải làm việc mười tám tiếng một ngày, tôi cũng không sợ vất vả!” Thái độ của cô rất nghiêm túc.
“Nợ của cha em, dựa vào cái gì mà bắt em phải gánh vác? Hằng ngày ngồi xe buýt, hằng ngày ăn uống kham khổ, hằng ngày cầm hồ sơ chạy khắp nơi xin việc, đây là cuộc sống mà cha em cho em sao?! Vì sao phải sống khổ sở như vậy? Anh có thể cho em cuộc sống giàu sang mà!” Một ngày làm việc mười tám tiếng ư? Anh là người cuồng công việc, anh có thể, nhưng cô tuyệt đối không thể! Vừa rồi, anh chạy một mạch đến trạm xe buýt, thật lòng rất không nỡ để cô sống một cuộc sống như vậy!
Vì sao hiểu rõ hiện thực rất khốc liệt mà vẫn không chịu quay lại?
“Chúng tôi là người một nhà, nương tựa nhau, động viên nhau, cho dù cả nhà có khổ hơn nữa cũng quyết kh