XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mảnh Vá Trái Tim

Mảnh Vá Trái Tim

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342597

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2597 lượt.

ông chủ Tạp chí Thành Đô, tôi là…” Những lời định giới thiệu về mình, sau khi nhìn rõ người mới đến, đều nghẹn lại nơi cổ họng.
Cô ngồi trên sô pha cũng vô cùng sững sờ.
Từ Nhân Thư.
Là Từ Nhân Thư theo đuổi cô suốt bốn năm đại học, dù biết cô đã có bạn trai cũng không chịu từ bỏ đó ư?
Lúc năm ba đại học, cả khoa Báo chí đều lan truyền tin cô vừa phá thai, lời ong tiếng ve càng ngày càng khó nghe, dù có buồn thế nào cô cũng không dám nói lại, bởi những chuyện đó đều là sự thật. Chỉ có Từ Nhân Thư, rõ ràng là một đứa con ngoan tay trói gà không chặt lại vì cô mà đánh nhau với bạn cùng lớp.
Sau đó, tin đồn này dưới sự trấn áp của Hứa Ngạn Thâm cũng dần dần biến mất, nhưng cô vẫn nhớ mãi có một người vì cô mà ôm đầu khóc tu tu trong sân bóng vắng người.
Đó là vết tích của một thời trẻ dại.
Năm năm sau khi tốt nghiệp chưa từng gặp lại khuôn mặt thanh tú này, tay Từ Nhân Thư cũng cứng đờ ra, cây bút bi trong tay anh rơi tự do xuống bàn.
Cô là người định thần lại trước, mỉm cười rồi cúi đầu nhặt bút giúp anh. “Bạn học Từ, lâu rồi không gặp.”
Từ Nhân Thư đột nhiên đứng dậy, hồi hộp hệt như học sinh tiểu học, tay chân cứng đờ, bắt đầu lắp bắp, “Chức… Chức Tâm… cậu, cậu sao lại đến đây?”
Quen nhau ư? Tiểu Quang lấy làm kỳ lạ, “Lão đại, anh nghe lại đi, không phải lúc nãy em đã nói, Thẩm Chức Tâm đến để xin việc sao?”
Xin việc? Sao có thể!!! Chức Tâm vừa tốt nghiệp đã lấy Hứa Ngạn Thâm, sao có thể ra ngoài làm công được!
Từ Nhân Thư vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Đầu cô như tê dại, nhưng đành phải ép mình trấn tĩnh, rút từ trong giỏ xách ra hồ sơ xin việc, không dám để tình cảm riêng ảnh hưởng đến chuyện công. “Xin chào, Tổng biên tập Từ, tôi được Cảnh Trúc giới thiệu đến đây xin việc.”
Từ Nhân Thư nhìn cô trân trân, đờ đẫn nhận lấy hồ sơ của cô.
Đến đây xin việc thật sao?!
“Cô… muốn… muốn vị trí nào?” Khó khăn lắm anh mới lắp bắp tìm lại được giọng nói của mình.
Thật quá sức tưởng tượng!
“Tôi đến xin làm phóng viên.” Cô cố gắng giữ vẻ tự nhiên, đối phương đã không xem hồ sơ của cô, thì cô đành phải bắt đầu tự giới thiệu bản thân mình, “Tôi tên Thẩm Chức Tâm, tốt nghiệp chuyên ngành Báo chí. Năm 2005, tôi làm việc ở đài phát thanh Hoa Ngu, làm công việc hậu cần, năm 2006, tôi được chuyển làm người dẫn chương trình cho chuyên mục tình cảm mãi cho đến tháng Sáu năm 2010, vì lý do cá nhân nên tôi xin nghỉ việc…”
“Tôi biết cô tên Thẩm Chức Tâm…”
Từ Nhân Thư ngờ nghệch đáp lại, đầu óc đến giờ vẫn trống rỗng.
Anh không chỉ biết cô tên Thẩm Chức Tâm, cũng biết khi làm ở đài phát thanh cô xin nghỉ phép rất nhiều, và biết rõ nhất là hồi đó mình đã thích cô biết dường nào!
“Ngoài một tháng thực tập khi còn học đại học, tôi chưa có bất kỳ kinh nghiệm làm báo nào, nhưng nếu anh nhận tôi vào làm, tôi sẽ cố gắng hết sức mình!” Cô cố gắng giành lấy cơ hội.
“Chức Tâm… cô thích làm phóng viên…” Từ Nhân Thư sửng sốt.
Anh tưởng cô thích làm một thiếu phu nhân hơn.
“Ừm! Tôi biết anh chắc sẽ nghi ngờ về năng lực của tôi vì tôi không có kinh nghiệm, nhưng tôi tự nguyện làm từ vị trí thấp nhất, để có thể vừa học tập vừa làm việc ở đây!” Những điều này cô đã chuẩn bị từ ngữ từ lâu.
Chiếu theo trình tự thông thường, có thể, cô vẫn sẽ bị hỏi một số vấn đề nữa.
“Cô muốn lấy tin ở lĩnh vực nào?” Từ Nhân Thư hỏi thẳng, không chút nghĩ ngợi.
Tiểu Quang trố mắt.
Chức Tâm cũng kinh ngạc không kém.
“Ẩm thực, sức khoẻ, du lịch, giải trí, tin tức quốc tế, phỏng vấn nhân vật, tài chính tiền tệ, cô thích lĩnh vực nào?” Từ Nhân Thư ngẩn ngơ hỏi.
“Lão đại, chúng ta thiếu phóng viên ở mảng khoa học kỹ thuật!” Tiểu Quang nhắc nhở.
Cô cũng nhìn anh chăm chăm.
Mảng khoa học kỹ thuật? Tuy là thứ rất khô khan nhưng nếu anh gật đầu, cô rất vui vẻ nhận lời.
“Nếu chạy mảng IT, địa ốc, xe hơi thì thu nhập khá cao.” Từ Nhân Thư vẫn nhìn cô trân trân, đầu óc vẫn chưa linh hoạt trở lại.
Vậy là, cô đã được tuyển dụng ư?
“Lão đại!” Tiểu Quang trố mắt.
Mấy lĩnh vực mà Từ Nhân Thư nêu ra được “bôi trơn” nhanh nhất, công việc cũng nhẹ nhàng nhất, chạy đi một hồi là được ít nhất từ hai trăm tệ đến năm trăm tệ tiền “cà phê”, là một bí mật công khai trong nghề.
Nhưng giao một việc béo bở như vậy cho người mới, hỏi những người khác làm sao phục?
“Tuy là bạn học cùng khoá nhưng anh không cần phải đối đãi đặc biệt với tôi như vậy.” Cô mỉm cười.
Cô chỉ cần một công việc, không cần được chăm sóc đặc biệt.
Từ Nhân Thư cúi đầu trầm ngâm một lúc, tâm trạng kích động cũng dần dần bình tĩnh trở lại, “Nếu muốn tích luỹ kinh nghiệm nhanh chóng, mảng bên lề xã hội là thích hợp nhất nhưng tìm tư liệu, làm phỏng vấn rất vất vả.”
“Với tôi không thành vấn đề!” Cô lập tức nở nụ cười.
“Lương cơ bản ba nghìn tệ, viết bài mỗi một nghìn từ được một trăm năm mươi tệ, nếu cô có thể giành được tin trên trang chính, thì tiền thưởng sẽ là năm nghìn tệ.” Anh thông báo mức lương, tuyệt đối không phải là mức lương của thực tập sinh.
“Nếu được… ngày mai bắt đầu đi làm c