Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342596
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2596 lượt.
hứ?” Anh do dự hỏi.
Nếu có gì không hài lòng, anh có thể điều chỉnh lương cho cô.
“Cám ơn ông chủ!” Nụ cười của cô càng rộng mở.
Nhìn nụ cười tươi như hoa đó, Từ Nhân Thư ngẩn ngơ theo, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, “Cô… không cần phải gọi tôi là ông chủ…” Anh không nhận nổi, cũng không muốn nhận.
“Vâng, lão đại!” Cô cười, cũng sửa theo.
Thế thôi sao? Vì sao lúc cậu xin vào toà soạn phải qua nhiều lần sát hạch còn Thẩm Chức Tâm lại dễ dàng đến thế? Tiểu Quang không hiểu gì cả.
Đợi đã! Thẩm Chức Tâm… cái tên này nghe rất quen…
“Lão đại, lão đại, không xong rồi!” Tiểu Quang kích động phát vào vai lão đại.
Tiêu rồi, tiêu rồi! Lúc đó lão đại đang đi hưởng tuần trăng mật, nên không biết cấp lãnh đạo của tập đoàn truyền thông lớn nhất trong nước đã ra một thông báo rất kỳ lạ trong nội bộ các công ty truyền thông dưới quyền…
Từ Nhân Thư bị cấp dưới phát mạnh vào vai nhưng vẫn không hề có phản ứng gì, tất cả mọi sự chú ý của anh đều dồn vào nụ cười tươi như hoa của cô trước lúc cáo từ, mãi một lúc lâu vẫn chưa định thần lại được.
* * *
Cô tìm được việc rồi.
Đáng lẽ là một việc rất đáng mừng nhưng tâm trạng vui vẻ của cô chỉ giữ được đến khi bước ra khỏi toà soạn, cô thậm chí đến sự phấn khích gọi Phi Phi cùng đi ăn mừng cũng không có.
Đang là giờ tan sở buổi trưa, trên xe buýt chật ních người, mùi hơi người vô cùng khói chịu bao trùm khắp xe.
Cô nhường chỗ cho một thai phụ tay bê quả dưa hấu to, sau đó nắm chặt tay vịn trên xe, vẻ mặt thẫn thờ.
“Anh không hiểu thì em dạy cho anh hiểu! Em không phải rất có bản lĩnh trong chuyện này sao? Em không thể sao?”
Cô tựa người vào thanh vịn lành lạnh, tâm trạng vô cùng nặng nề.
“Thẩm Chức Tâm, em đừng giận hờn nữa đi!”
Nhắm mắt lại, không muốn bị giày vò thêm nữa, nhưng cảm giác chua xót, đau đớn cứ bám riết lấy cô.
Trái tim cô, khó chịu vô cùng.
Sắp không thể thở nổi.
Đến một trạm giữa lộ trình, xe buýt càng đông người hơn.
Cô bị đẩy sát vào phía trong, đứng sau lưng cô là một thanh niên vận quần trắng, vẻ mặt học thức bị đẩy áp sát vào cô.
Mông cô hình như bị vật gì cứng cứng cọ sát vào.
Không phải là ảo giác chứ?
Toàn thân cô nổi gai ốc, vội vàng áp sát vào trong hơn nữa, thiếu điều cả người như dán chặt vào cửa.
Nhưng chiếc quần trắng toát đó vẫn áp sát cô, cái thứ cứng cứng đó vẫn dụi dụi vào mông cô.
Một cảm giác buồn nôn trào lên cổ họng.
Nếu là khi mười tám tuổi, cô có thể sẽ sợ hãi đến mức không dám kêu lên, nhưng, cô đã hai tám tuổi, tuyệt đối không thể nhẫn nhịn hành vi bệnh hoạn này.
Cô dũng cảm giẫm mạnh gót giày cao gót lên chân đối phương, dùng sức di di mấy giây.
Gã đàn ông đau đớn kêu lên.
Cô quay phắt người lại, nghiêm mặt trừng mắt nhìn đối phương.
Cô không sợ, cô không sợ! Thật ra, chưa từng gặp chuyện thế này bao giờ, cô cảm thấy rất sợ hãi.
“Cô kia, cô có vấn đề à, vô duyên vô cớ giẫm lên chân tôi!” Gã đàn ông tru tréo.
Cô nghiêm giọng chất vấn, “Là anh cứ áp sát vào người tôi!” Còn dùng cái thứ ghê tởm đó…
“Trên xe chật chội như vậy, tôi không dựa vào cô thì dựa vào đâu? Nếu có tiền, cô đi taxi đi, cô đi xe riêng, đâu cần phải chen chúc với dân đen chúng tôi!” Gã đàn ông vẻ mặt học thức, hùng hổ nói.
Ánh mắt của mọi người đồng loạt đổ dồn về phía cô.
Cô tức lắm mà không thể minh oan cho mình.
Cô không thể chỉ thẳng chỗ đó của hắn, để mọi người phân định đúng sai…
Cô tức đến run người.
Đột nhiên, có một bóng người rất nam tính, chen đến bên cạnh cô, chỉ chị thai phụ ôm quả dưa hấu đang cúi gằm mặt, rõ ràng nhìn thấy tất cả nhưng không dám lên tiếng.
“Bà chị, cho tôi xin đi, ngực chị mở toang hoác thế kia, em bé sẽ bị cảm lạnh đấy!” Dáng người vận đồ jean, tóc cột đuôi ngựa, dong dỏng cao, rất nam tính, nói giọng giễu cợt.
Thai phụ ngớ ra, vội vàng kéo cổ áo trễ nải lên. Vì sự biến đổi kích thích tố khi mang thai, ngực của người phụ nữ rất căng.
“Đúng rồi! Kéo áo lại cho đàng hoàng, vừa rồi vị này thấy chị hớ hênh đã có phản ứng ngay tức thì đấy!”
Quá bất ngờ, thai phụ không nói được lời nào.
Câu nói mà cô vừa buột miệng nói ra khiến tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía phéc mơ tuya quần của gã đàn ông nọ.
Hoảng hồn, khuôn mặt trắng xanh của hắn dần chuyển sang đỏ, vội vội vàng vàng bụm hai tay che chắn phần đang nhô ra ở trung bộ.
“Bà chị, chị không tức giận à? Nhưng tôi thì rất tức giận đấy!” Cô gái đầy vẻ nam tính chồm tới trước mặt thai phụ, hỏi rất nghiêm túc.
Thai phụ mặt đần ra.
“Bà chị, ăn nhiều dưa hấu quá, không tốt cho em bé đâu!” Cô vô cùng nghiêm túc nói.
Mọi người trên xe mắt tròn mắt dẹt.
“Dưa hấu ngoài để ăn ra còn có một công dụng khác.”
Cô dùng năm ngón tay ấn quả dưa hấu trong tay thai phụ, trong chớp mắt, tay thai phụ đã trống hoác.
Phía sau, có tiếng kêu thất thanh “á”, một cái đầu dính đầy chất nước hồng hồng ngã nhào ra sàn xe, rên rỉ.
Luyện xong thân thủ, cô phủi phủi tay, “Dưa hấu còn có một công dụng đó chính là… chọi mấy gã dê xồm!
Trên xe bu