XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mắt Trái

Mắt Trái

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342293

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2293 lượt.

r>Ghen tuông, nổi điên, chỉ có thể là kẻ ấu trĩ.
“Bạn gái sắp bị người ta cướp đi, anh không có cảm giác gì à?!”, Đỗ San San trừng mắt.
Không cảm giác ư?
Nếu thật sự không có cảm giác, bây giờ anh đã chẳng phí thời gian ngồi đây, nghe một cô gái khác lảm nhảm về sự không cam tâm của cô ta.
“Sao tôi lại quên nhỉ, anh vốn là động vật máu lạnh đáng sợ, làm sao có thể động lòng với Liệu Diệu Trăn được?”, Đỗ San San quả quyết kết tội anh.
Anh lại nhìn đồng hồ đeo tay, lặng lẽ ngồi dựa vào lưng ghế, không phản bác.
“Nhưng tôi khác anh! Bạch Lập Nhân càng không giống anh, tôi và anh ấy vì hiểu lầm mà chia tay tới bây giờ, anh ấy cũng chưa từng có bạn gái khác, điều này chứng minh tôi vẫn ở trong tim anh ấy!”, Đỗ San San không biết là đang thuyết phục anh, hay là thuyết phục chính mình. “Anh ấy chỉ đang tức giận, tức giận vì tôi hiểu lầm anh ấy, nên anh ấy mới trả thù tôi, không chịu làm lành!”
Một câu chuyện quá nhàm chán.
Anh nhìn đồng hồ đeo tay, có chút lơ đãng.
“Điều kiện của Bạch Lập Nhân tốt như thế, Liệu Diệu Trăn chắc chắn sẽ động lòng, nếu anh ấy cưa được cô ta thì làm thế nào? Nếu họ yêu nhau thì phải làm sao? Tiết hồ ly, anh không hề níu kéo sao?”
Đúng là Hoàng đế chưa cuống mà thái giám đã quýnh lên.
Đỗ San San thấy cô ta hiện giờ giống một người ngoài cuộc bị đá ra ngoài, chỉ có thể mở to mắt cuống cuồng nhìn thế trận tam giác của ba người họ. Dù sao cô ta và Bạch Lập Nhân đã chia tay quá lâu rồi, hiện giờ không thể chen chân vào được.
“Anh nghe tôi nói này, Bạch Lập Nhân không thể thích Liệu Diệu Trăn! Anh ấy nhất định là có âm mưu gì đó, mới theo đuổi Liệu Diệu Trăn! Tiết hồ ly, anh và tôi phải nghĩ cách ngăn cản anh ấy đi!”
Đỗ San San nói mãi, phát hiện đối phương luôn lơ đãng từ nãy giờ.
“Tiết Khiêm Quân!”, Đỗ San San tức tối hét lên.
Anh giật mình, “Cô tiếp tục đi…”
Đã mười hai giờ rưỡi, nửa tiếng tiếp theo rất quan trọng với anh.
Chỉ cần anh làm như không biết gì, cha con họ có thể sẽ mãi mãi trở thành kẻ thù.
Chỉ cần qua ải này, cả đời Bạch Lập Nhân sẽ không bao giờ tha thứ cho cha mình.
Chỉ cần qua ải này…
Anh tháo đồng hồ đeo tay xuống, cho vào túi quần, xốc lại tinh thần, tiếp tục lắng nghe màn “oán nữ ký” của cô thiên kim tiểu thư kia.
“Anh mau giúp tôi nghĩ đi, mục đích anh ấy làm vậy là gì?!”, Đỗ San San cuống như ngồi trên lửa, “Anh ấy biết rõ Liệu Diệu Trăn đang yêu anh, với cá tính anh ấy, sẽ phải càng tránh xa cô ta mới đúng! Dù sao anh ấy thực sự siêu ghét, siêu ghét anh mà! Không có lý nào mà anh ấy lại muốn dính dáng vào cô nàng của anh cả!”
Nhưng dù đã tháo đồng hồ ra, anh vẫn không ngồi yên nổi.
Mười hai giờ rưỡi rồi, mười hai giờ rưỡi rồi…
Bỗng, một suy nghĩ lóe lên trong đầu Đỗ San San, cô ta trợn mắt, “Tiết hồ ly, chẳng lẽ, chẳng lẽ… Bạch Lập Nhân là vì…”
“Xoạch” một tiếng, Tiết Khiêm Quân đột nhiên đứng phắt dậy.
“Xin lỗi, tôi sực nhớ ra có việc gấp! Bữa nay cô thanh toán nhé, lần sau tôi mời lại!”, vội vàng, anh dợm bước đi.
“Không được, anh không được đi! Khó khăn lắm tôi mới nghĩ ra chuyện quan trọng!”, Đỗ San San đứng lên, ngang ngược ngăn anh lại, “Tôi có bàn bạc với anh thì cũng có lợi cho anh thôi!”
Trước mặt cô ta, Đơn Thiếu Quan chưa từng dám nói “không”, trong mắt cô ta, Tiết hồ ly chẳng qua cũng chỉ cùng đẳng cấp như Đơn Thiếu Quan thôi.
Nhưng Tiết Khiêm Quân không khách sáo, đẩy cô ta, “Tránh ra!”
Đỗ San San bị đẩy ngồi xuống ghế, trợn trừng mắt vẻ không tin nổi. Cô ta xưa nay coi mình là nữ thần, nhưng không ngờ cũng bị đối xử như vậy.
Không kịp rồi, không kịp rồi!
Tiết Khiêm Quân không lái xe tới đây nên cuống quýt đứng ra giữa đường vẫy xe.
Dù tự lừa mình dối người đến mấy, anh cũng phải thừa nhận rằng, có cố ý rời khỏi công ty thì nơi lồng ngực anh vẫn có một nỗi lo sợ, như ngọn lửa thiêu đốt, khiến anh đứng ngồi không yên.
***
Mười hai giờ rưỡi, theo yêu cầu của Chủ tịch và sự sắp xếp của Tiết Khiêm Quân, Diệu Diệu mang tư liệu cuộc họp đến văn phòng Chủ tịch.
“Chủ tịch, đây là tư liệu ngài cần.”
Cô mới bước vào văn phòng, phát hiện Chủ tịch đứng cạnh cửa, hơn nữa còn tiện tay khóa cửa văn phòng lại.
“Chủ tịch, ngài cứ từ từ xem, tôi xin phép ra ngoài trước”, khung cảnh bức bối này khiến Diệu Diệu rất khó chịu, nhưng cô vẫn cố giữ vẻ điềm tĩnh.
Chủ tịch ngồi trên sofa, cười cười, chỉ vào chỗ ngồi cạnh ông ta, “Trợ lý Liệu, cô cứ ngồi xuống đã, tôi xem thử nếu có chỗ không hiểu thì còn có người để thỉnh giáo.”
Chủ tịch đã nói thế nên Diệu Diệu cũng không tiện bỏ đi.
Nhưng cô đứng một bên, mặc ông ta vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh, cô vẫn từ chối bằng “Không cần ạ”, “Cảm ơn”, để cự tuyệt không ngồi vào đó.
Cuối cùng…
“Trợ lý Liệu, cô đang khinh thường người thô lỗ như tôi phải không? Không muốn ngồi cạnh kẻ thô lỗ này sao?”, Bạch Long sa sầm mặt, giọng mang vẻ uy hiếp. Diệu Diệu thấy da đầu tê dại, ngần ngừ một phút, thấy không còn cách nào trì hoãn, cô đành gồng mình lên, ngồi xuống.
Ông ta chỉ vào một từ trong công văn, ngồi sát vào cô,