Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342288
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2288 lượt.
oài hành tinh xâm chiếm trái đất, cô ở đây, là dạng người bị kẻ khác lén lút bàn tán, luôn luôn dòm ngó.
Rất nhanh, trong nhà vệ sinh chỉ còn lại mình cô, lặng lẽ rửa tay.
Điện thoại cô luôn rung lên trong túi, Diệu Diệu biết là ai.
Trái tim rối như tơ vò.
Bạch Lập Nhân vì sao lại muốn theo đuổi cô? Chẳng lẽ trò chơi này thú vị đến thế?
Cô biết, có thể anh thật sự cũng có hơi thích cô, nhưng nếu không vì Tiết Khiêm Quân, thì với tính cách Bạch Lập Nhân, sao có thể chủ động theo đuổi? Nói cho cùng, cô chẳng qua là công cụ dùng để đả kích người khác mà thôi.
Lồng ngực lại có cảm giác tưng tức, sắp ngạt thở.
Về lại khu văn phòng, hôm nay chỗ cô ngồi cũng giống ngoài hành lang chung cư, lại một biển hoa.
Đáng ghét! Nhưng, bản tính tiết kiệm bẩm sinh của cô dù cho không thích cũng chẳng thể ném hết chúng vào sọt rác được.
Hôm đầu, anh nhờ người ở tiệm hoa tặng cô một bó hoa, tại công ty và cả nhà riêng.
Cô đặt hoa trên hành lang, trả lại anh.
Hôm sau, biến thành bốn bó hoa.
Cô vẫn trả lại.
Hôm sau nữa, đã biến thành sáu bó.
Rồi ngày thứ tư, là tám bó.
Với hiểu biết về anh của cô, Bạch Lập Nhân không phải “điên cuồng” theo đuổi, mà là do đang ấm ức.
Giống như cách đánh cược của trẻ con, liền tiền xu ném ra liên tiếp.
Cô đắc tội với anh rồi.
Chỉ vì cô chỉ trích anh lợi dụng cô? Chỉ vì cô ném bó hoa bách hợp anh tặng xuống đất?
Diệu Diệu thở dài.
Tiếp tục không nghe điện thoại của anh, cũng không trả lời tin nhắn.
“Diệu Diệu, đây là công văn cần phát trong buổi họp chiều nay, em in xong rồi phô tô ra ba mươi bộ”, bước chân vững chãi của Tiết Khiêm Quân phát ra từ trong văn phòng.
“Vâng”, Diệu Diệu đứng lên, nhận lấy công văn anh đưa.
Ngần ngại một lúc, cô gọi anh.
“Chuyện đó… Tổng giám đốc! Khiêm Quân…”
Cô nhìn không thấu anh, cũng không tài nào biết được vì dù là hỷ nộ ái ố, anh đều khóa chặt bản thân.
Rối như tơ vò, Diệu Diệu lần đầu công tư bất phân trong văn phòng, gọi tên anh.
Anh ngừng bước, “Chuyện gì vậy?” Lúc quay lại, gương mặt anh vẫn là nụ cười mỉm dịu dàng.
Vẻ mặt điển hình của anh.
Dưới nụ cười đó, Diệu Diệu mấp máy môi, nhưng hoàn toàn không biết nên nói từ đâu.
Từ lúc xảy ra hiểu lầm đến nay, Tiết Khiêm Quân không hề chất vấn cô nửa câu.
Nhưng cô cảm nhận rõ sự xa cách của anh.
Nỗi khao khát muốn được giải thích, dưới nụ cười của anh, dần dần biến mất hoàn toàn.
Hạt giống mang tên “Hoài nghi” do Bạch Lập Nhân đích thân gieo xuống, đã nẩy mầm xung quanh họ.
Có lẽ, anh chưa từng tin tưởng cô thật lòng.
“Công văn có vấn đề gì à?”, anh mỉm cười hỏi lại.
Diệu Diệu nhìn anh, bỗng thấy cảm xúc sôi sục, cuống quýt, bất an trong lồng ngực, từng chút một, biến mất tăm.
Cô không muốn thế, tình hình này khiến cô luống cuống.
“Anh đã nhận lời em, lúc không muốn cười thì sẽ không cười”, Diệu Diệu đờ đẫn nói.
Nụ cười của Tiết Khiêm Quân đông cứng.
Nhưng chỉ vài giây, anh đã hồi phục nụ cười nhạt, “Cuộc đời một số người giả thật khó lường, có lúc ngay cả anh cũng không phân biệt rõ, người nào mới là anh thật sự. Anh quá bồng bột, anh không nên nhận lời em chuyện mà bản thân anh không làm được.”
Mặt nạ và cuộc sống của anh, đã hòa làm một từ lâu, không phân biệt được.
Vì lời anh nói mà Diệu Diệu bất giác rùng mình.
Vì, bỗng dưng cô nhận ra, có lẽ dù bạt núi dời sông, cô cũng chưa chắc hiểu được người đàn ông đã nhốt linh hồn mình vào trong hũ kín này.
Trái tim cô nhói đau.
Mắt cũng thế, dần dần cay, dần dần đắng.
Cô lặng lẽ nhìn anh, anh cũng lặng lẽ nhìn cô.
Hai người, không ai chủ động lại gần.
Vì kinh nghiệm mách bảo cô, tình yêu chỉ dựa vào nhiệt tình của một người thì không bao giờ duy trì lâu dài được.
Anh quá bảo vệ bản thân.
Không chất vấn, không giải thích, đó đều là một cách bảo vệ chính mình.
“Hai người đang làm gì thế?”, sau lưng có một giọng nói rổn rảng, phá vỡ sự im lặng giữa cả hai.
Diệu Diệu giật mình, nở nụ cười nghề nghiệp, lịch sự quay lại.
“Bố”, nhìn rõ người đến, vì không khí trầm lặng đó, thần sắc vốn có chút cảm xúc của Tiết Khiêm Quân dần dần mất đi, chỉ còn lại sự ôn hòa không tình cảm.
“Chủ tịch!”, Diệu Diệu vội về chỗ, đứng thẳng.
Đối diện, một luồng ánh sáng vàng rực rỡ lướt qua.
Diệu Diệu hít vào một hơi.
Không hổ là hai cha con, ánh sáng này thậm chí còn mạnh mẽ hơn dương khí của Bạch Lập Nhân nữa.
Nếu cô đoán không nhầm - Thanh Long.
Hóa ra dương khí vàng rực của Bạch Lập Nhân, là đến từ Thanh Long.
Diệu Diệu ngước lên, quả nhiên trông thấy một con “hắc long”, từ mái tóc của người đàn ông, kéo dài xuống tận ngực.
Thậm chí cô có thể từ cổ áo hoa hơi phanh ra của ông ta, loáng thoáng trông thấy lông ngực rậm rạp.
Thanh Long dục vọng mạnh, người phụ nữ bình thường không thể gánh nổi dục vọng của ông ta.
Một nỗi ác cảm dâng lên trong lòng Diệu Diệu.
Năm đó, bà Bạch cũng từng có thời tình cảm sâu đậm với người này, chỉ là phụ nữ bình thường thì làm sao thỏa mãn được Thanh Long?!
Thực ra, bà Bạch có