Đoán Xem Anh Yêu Em Nhiều Bao Nhiêu
Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342292
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2292 lượt.
nhau.
Trong màn đêm, bên bờ biển mờ sương, không khí tràn ngập mùi vị ẩm ướt, nồng nàn của biển.
Anh tóm được cô, hai người cùng lăn ra bãi cát.
Mặt cô đỏ bừng, mặc cho anh từ từ chống người ngồi dậy, mặc cho anh dần dần áp sát cô, mặc cho anh cúi xuống, đôi môi mỏng áp lên đôi môi đỏ của cô, mặc cho anh luồn đầu lưỡi nóng ấm vào miệng cô, nuốt mất hơi thở của cô.
Trên bãi cát, hai người như một đôi cá hôn nhau đến không thể tách rời, ngay cả tóc của anh và cô đều toát ra hương vị nồng nàn của biển.
Giữa những ngón tay siết vào nhau, con cua nhỏ trong lòng bàn tay anh len lén bò đi… Thời gian, như ngừng lại lúc này.
Chỉ là, cảnh đêm nay, mãi mãi chỉ có thể viết vào trong ký ức.
Sao vẫn chưa về nhỉ?
Bạch Lập Nhân không nhớ rõ bây giờ là lần thứ mấy trong tối nay, anh bấm dãy số in rõ trong đầu, không thể quen thuộc được hơn.
Nhưng đáp lại anh, bao giờ cũng là một giọng nữ máy móc không thay đổi:
“Xin lỗi, thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang ngoài vùng phủ sóng.”
Anh không nhớ bây giờ là lần thứ mấy trong đêm anh muốn lao ra mở cửa, chỉ vì anh nghe thấy tiếng lách cách mở cửa của hàng xóm.
Nhưng không phải cô.
Cô hiếm khi quá mười hai giờ đêm mà chưa về nhà như đêm nay!
Trong đầu tự nhiên hiện lên cảnh hai người ấy, nỗi lo lắng càng dâng lên trong lòng.
Liệu có phải… liệu có phải…
Cô qua đêm ở nhà Tiết hồ ly?
Điện thoại trong tay gần như sắp bị anh bóp nát, nơi lồng ngực là cơn bức bối khó giải tỏa, bốc cháy khiến anh hít thở khó khăn.
Nếu đã yêu cô, thì anh phải thỏa hiệp, chấp nhận một vài chuyện, nhưng lúc này, anh gần như sắp không kiểm soát nổi cảm xúc.
Không thể, không thể, là anh nghĩ nhiều mà thôi.
Không biết anh đang ấm ức với ai, mà anh đứng ngoài cửa, nhìn chằm chằm cánh cửa khép chặt đó, nỗi lo âu bực tức trong ánh mắt như sắp khoét thủng lỗ trên cánh cửa.
Như thể, anh cứ nhìn như thế thì người trong nhà sẽ mỉm cười mở cửa ngay, nói với anh rằng thực ra cô đã về từ lâu.
Hàng xóm về muộn lúc đi ngang qua đều nhìn anh.
Anh biết mình làm to chuyện, scandal của anh và cô đã lan truyền khắp chung cư này từ lâu, chắc chắn sẽ khiến Diệu Diệu giận dữ.
Nhưng không biết vì sao, anh lại không biết cách che giấu tính khí của mình trước mặt cô.
Rõ ràng năm ấy, ở ga tàu, những lời cô nói đã mang đến xúc cảm rung động trong anh, gần như đánh thức anh.
Thực sự, kiêu ngạo tự phụ chỉ có thể trở thành hòn đá chặn đường, nên mấy năm nay, anh đã dần học được cách che giấu cảm xúc trước mặt người khác, bớt đi tính tự phụ của mình.
Đêm nay, anh không biết làm sao qua được.
Cửa nhà, cứ mở hết lần này tới lần khác.
Đến tám giờ sáng, trong thang máy xuất hiện bóng một nam một nữ.
“Anh mau về sớm đi, em không sao”, tuy đến giờ vẫn còn chút cảm giác sợ hãi, nhưng Diệu Diệu vẫn ân cần không để đối phương lo lắng.
Sống trên thế gian này, ai chẳng có lúc gặp khó khăn, anh đã ở bên cô một đêm, đủ lắm rồi.
“Chuyện công ty…”, cô lẩm bẩm.
Cô rất có trách nhiệm, sẽ không nói đi là đi, nhưng cô cần thời gian để cân bằng lại tâm trạng.
“Em không cần nghỉ việc, anh cho em nghỉ phép vài ngày, đợi tin anh! Những việc khác đừng lo, đã có anh!”, Tiết Khiêm Quân dịu dàng an ủi cô.
Anh sẽ giải quyết ổn thỏa mọi việc, không để bố dượng đụng đến một sợi tóc của cô.
“Vâng”, Diệu Diệu gật đầu tin tưởng.
“Về nhà rồi, em nghỉ ngơi đi nhé, tối qua và sáng nay chắc là em mệt quá rồi, có ngủ được mấy đâu”, anh ôm vai cô, đi về phía chung cư.
Tối qua hai người chơi đùa trên bãi cát rất lâu.
Sáng nay họ lại cùng thức dậy, xem cảnh mặt trời mọc tuyệt đẹp.
Anh thừa nhận, không khí tốt vô cùng.
Tốt đến mức…
Nếu không vì trưa hôm qua xảy ra chuyện không vui, có thể họ đã…
Anh không muốn làm cô sợ.
Vì lần đầu anh có cảm giác muốn đặt một ai đó vào trong trái tim để yêu thương.
Lúc sắp đến nhà cô, họ dừng bước.
Vì họ đều cảm nhận được một ánh mắt hung dữ đủ để xuyên thấu họ.
Bạch Lập Nhân đứng trước cửa nhà mình, cứ thế nhìn họ chằm chằm.
Nhìn bàn tay Tiết hồ ly đặt lên vai cô, nhìn áo sơ mi trên người cô.
Hiếm cô gái nào có thể mặc áo sơ mi cho ra hồn, đặc biệt là áo sơ mi kiểu nam. Cũng hiếm cô gái nào lại mặc áo sơ mi của “người qua đường”.
Ban nãy câu chuyện của họ không cố ý trốn tránh ai, nên khi nghe tiếng thang máy và ra mở cửa từ nãy, anh cũng nghe thấy rõ mọi chuyện.
Những gì phải xảy ra cũng đã xảy ra.
Bạch Lập Nhân lạnh lùng bước tới, không để ai kịp phản ứng, bỗng một cú đấm vung ra thật mạnh.
Cú đấm này, trả cho anh đã lo lắng suốt đêm qua, trả cho họ đã vui vẻ sung sướng!
Một cú đấm mạnh không cho ai tránh né, khiến Tiết Khiêm Quân hoa mắt chóng mặt, gò má sưng đỏ, nếm thấy mùi máu tanh trong miệng.
Trời ơi!
Khung cảnh bỗng hỗn loạn.
“Bạch Lập Nhân, cậu làm gì vậy?”, Diệu Diệu vội đứng chắn ngang, túm lấy cổ tay Bạch Lập Nhân, hốt hoảng kêu lên.
“Tôi ghét hắn, không được hả?”, lồng ngực như nổ tung, anh chưa giết người đã là lý trí lắm rồi.
“Bạch Lập Nhân, chuyện gì mà