Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342296
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2296 lượt.
ợc thôi, vậy buổi trưa đi ăn”, anh dọn dẹp bàn làm việc.
Anh lái xe, đưa Đỗ San San tới nhà hàng mà cô ta và vị hôn phu đã đặt.
Vừa bước vào trong, anh đã trông thấy Tiết Khiêm Quân ngồi chỗ bắt mắt nhất gần cửa sổ, không biết đang trầm tư điều gì, vừa uống trà vừa nhìn chằm chằm bên ngoài cửa sổ, trên gương mặt trống rỗng là chút gì đó cô đơn.
Khốn kiếp, Ôn Châu đúng là nhỏ!
Thầm rủa trong bụng một câu, anh chuyển hướng, đang định tìm bàn bốn người để ngồi.
“Khiêm Quân!”, ai ngờ Đỗ San San vẫy tay, lôi anh theo, nhiệt tình đi về phía đó.
Gương mặt đẹp trai kia quay lại, nhẹ nhàng nở nụ cười, cũng vẫy tay với họ.
“Anh đến sớm thế?”, Đỗ San San cười e thẹn.
“Phải vậy chứ.”
Họ thân mật chuyện trò như chốn không người, hệt như đôi nam nữ đang yêu đương cuồng nhiệt.
Bạch Lập Nhân trợn mắt, bàng hoàng.
“Anh Lập Nhân, chắc anh biết Khiêm Quân chứ?”, Đỗ San San che miệng cười, “Tuy mọi người đều quen nhau, nhưng em vẫn nên chính thức giới thiệu với anh, vị hôn phu của em - Tiết Khiêm Quân!”
Vị hôn phu…
Có lầm không?
Khóe môi hắn đến nay vẫn còn vết bầm xanh nhạt hôm đó bị anh đấm, có hóa thành tro bụi cũng không thể biến thành một người khác cùng tên cùng họ được.
Nếu hắn là vị hôn phu của Đỗ San San, thì Diệu Diệu là gì? Bị hắn chơi đùa sao?
Nắm đấm của Bạch Lập Nhân dần siết chặt, gân xanh hằn rõ trên mu bàn tay, nếu đây không phải nơi công cộng, chắc anh đã vung nắm đấm rồi.
Không muốn mất bình tĩnh, anh lập tức quay lưng bỏ đi.
“Anh Lập Nhân!”, Đỗ San San kinh ngạc, vội kéo anh lại, “Anh sao vậy?”
Cô ta tỏ ra lo lắng, nhưng khóe môi lại thoáng nụ cười đắc ý khó nhận ra.
Tiết Khiêm Quân nhìn thấy hết, cười nhạt, vẻ mặt điềm tĩnh ngồi xuống ghế.
“San San, buông ra! Anh không muốn ăn chung bàn với tên khốn chân đạp hai thuyền!” Bạch Lập Nhân lạnh lùng nói.
Nếu đối phương đã trơ trẽn tới mức làm chuyện này thì đừng sợ anh vạch mặt!
Đỗ San San “ngớ người”, rồi nở nụ cười như vỡ lẽ, ngây thơ nói, “Anh Lập Nhân, ý anh là chỉ bạn gái cũ của anh ấy? Không sao, anh ấy đã nói với em rồi! Anh ấy khi xem mắt với em xong đã chia tay cô ta ngay, vì anh ấy yêu em từ cái nhìn đầu tiên, em mới là tình yêu đích thực của anh ấy!”
Yêu từ cái nhìn đầu tiên? Tình yêu đích thực?
Yêu gia thế của cô ta từ cái nhìn đầu tiên, nên mới yêu thật sự chăng?
“Thế Diệu Diệu là gì? Nếu cô ấy đã chẳng là gì thì tại sao còn chơi đùa cô ấy như đồ ngốc?”, anh quay phắt lại, gay gắt hỏi.
Anh đoán không sai, Diệu Diệu đã bị Tiết hồ ly thực dụng kia đá rồi!
Cứ nghĩ tới những lời cô nàng nói hôm đó là anh lại hẹp hòi mà vui trên nỗi đau của người khác một chút, nhưng cứ nghĩ cô lại bị người ta coi là đồ ngốc, anh không hề có tâm trạng xem trò vui mà ngược lại còn giận dữ bất bình hơn nữa.
Nụ cười của Đỗ San San cứng đờ.
Cô ta không ngờ, lúc này mà Bạch Lập Nhân còn nhắc tới người không quan trọng kia.
Đỗ San San giờ cũng “cuống” lên, “Khiêm Quân, anh nói đi, cô gái kia là gì, em là gì!”
Không gian như lạnh ngắt.
Mọi người đều chờ một câu nói của anh.
Thời gian tích tắc trôi qua từng giây từng phút, khi Đỗ San San không biết đã thầm đưa mắt đe dọa mấy lần, đôi môi mỏng của Tiết Khiêm Quân cuối cùng nhướng lên thành một nụ cười lạnh nhạt, anh cụp mắt xuống, ngón tay nhẹ nhàng vẽ quanh đường viền tách trà trước mặt.
“Cậu hỏi Diệu Diệu à?”, anh khẽ hỏi, sau đó không đợi câu trả lời của Bạch Lập Nhân, đã đáp, “Cô ấy chỉ là một trò chơi, một trò chơi dùng để giết thời gian.”
Bạch Lập Nhân hít một hơi, anh không ngờ Tiết Khiêm Quân dám thừa nhận như thế.
Đỗ San San mừng rỡ, hưng phấn nói, “Anh Lập Nhân, xem đấy, em cũng nói rồi mà?! Đó đã là quá khứ của Khiêm Quân, có gì đáng để so đo đâu? Em mới là hiện tại của anh ấy”, cô ta vội vã nói rõ giống như đang bảo vệ bạn trai mình vậy.
Mới mười ngày ngắn ngủi mà thôi, Diệu Diệu đã biến thành quá khứ, một trò chơi!
Ánh mắt Bạch Lập Nhân tỏ vẻ khinh bỉ, “Vậy tôi chúc hai người đính hôn vui vẻ!”
Ai cũng nghe thấy anh thốt ra câu đó từ kẽ răng nghiến chặt.
Anh vừa dợm bước.
“Cảm ơn lời chúc phúc của cậu”, giọng nói ấm áp của Tiết Khiêm Quân vang lên sau lưng, “Nhưng cậu vội vã bỏ đi như thế, chắc sẽ không chạy tới an ủi Diệu Diệu chứ?”
Bạch Lập Nhân ngừng bước.
Anh không hề! Không hề! Mọi thứ do chính cô nàng ngốc nghếch Liệu Diệu Trăn tự chuốc lấy!
Anh thèm vào đi gặp cô nàng đó! Có khóc đến chết cũng chẳng liên quan gì tới anh.
“Thừa nước đục thả câu, cũng chẳng phải hành vi quân tử đâu”, Tiết Khiêm Quân lạnh nhạt.
Thừa nước đục thả câu cái khỉ ấy! Anh không có chút hứng thú nào đâu.
“Tôi nghĩ chắc cậu không có hứng nhặt đôi giày tôi từng mang chứ? Như thế thì sau này mọi người gặp nhau sẽ không vui vẻ gì đâu.”
Giọng Tiết Khiêm Quân nhạt nhẽo, nhưng lại là liều thuốc độc kinh khủng nhất thế gian.
Nhìn bóng dáng giận dữ bỏ đi của Bạch Lập Nhân, Đỗ San San quay lại, e dè ngồi xuống đối diện anh, “Lúc nãy sao anh lại nói những lời đó?” Tuy cô cũng rất muốn nghe nhưng lại s