Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342299
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2299 lượt.
hông được để mọi người biết cậu vì hắn mà buồn bã không muốn gặp ai.
Muốn sinh con trai (Ninh Ninh): Buổi đính hôn cậu cũng phải đi, đồng thời dẫn một anh đẹp trai đi cùng, để hắn biết không chọn cậu là tổn thất của hắn!
Học tập làm chủ quản (Hạ Thiên): Diệu Diệu, cậu đừng để phụ nữ chúng ta bị mất mặt!
Ba người phụ nữ là thành cái chợ, cái chợ này bắt cô phải có mặt mới được. Tuy là thế, nhưng trong khi “đồng bọn” giành nhau nói, tâm trạng đau buồn của Diệu Diệu đúng là đã khá hơn.
***
Lần họp lớp này, Tiểu Vĩ đặt tại Thiên Nhất Giác ở Ôn Châu, khách sạn này không thể gọi là cao cấp, nhưng bên trong chỉ toàn là những món ăn vặt đặc sản Ôn Châu nên khá thích hợp để đãi bạn bè các nơi khác. Bạch Lập Nhân đứng ở lầu một chọn một ít món đặc sản và món ăn chính như bánh chiên, canh cá… rồi đi bộ lên phòng bao ở lầu hai.
Hôm nay xác nhận có tổng cộng hai mươi ba người, cơ bản là các bạn ở vùng Chiết Giang.
Anh vừa mở cửa phòng đã thấy các bạn gần như có mặt đầy đủ, đang rôm rả phát danh thiếp của mình. Rất lặng lẽ, anh khẽ nhíu mày.
Thực ra tổ chức họp lớp rất nhạt nhẽo, vừa giống “tiệc khoe khoang” lại vừa giống “tiệc mờ ám”, mọi năm anh không mấy khi tham dự, chẳng giống Diệu Diệu, dễ xiêu lòng.
Năm nay…
Cô chưa tới? Chắc không phải tạm thời rút lui chứ?
Có chút lo lắng, có chút buồn bực, lại càng có chút nặng nề.
Anh vẫn chưa kịp gắng gượng cười thì mấy người bạn cũ lâu năm không gặp đã lên tiếng chào.
“Ủa, đến rồi à!”, Tiểu Vĩ đứng sau lưng anh giơ tay vẫy vẫy phía sau.
“Diệu Diệu! Ninh Ninh, Hạ Thiên, Hiểu Vũ…”, Tiểu Vĩ chào bốn người vừa đẩy cửa bước vào, lén vỗ lên bờ vai đang cứng lại của Bạch Lập Nhân.
***
Dù sao, với hiểu biết về Bạch Lập Nhân của cô thì hôm đó cô đã làm quan hệ mọi người trở nên căng thẳng, hôm nay anh chịu tham gia đã là “kỳ án” rồi. Hoặc là, hôm nay anh tới, chính vì muốn gặp cô, mỉa mai lạnh nhạt vài câu, khiến cô không biết trốn vào đâu, trước mặt mọi người, lầm mất mặt cô triệt để? Dù sao đó mới hợp với tính cách nhỏ mọn của anh.
Nhưng, anh không hề.
Cả buổi tối, anh im lặng lạ lùng.
Nhưng khi…
“Diệu Diệu, công việc mới của cậu sao rồi? Sếp mới tính tình ra sao? Có xem trọng cậu không?”, Tiểu Vĩ tranh thủ lúc mọi người trò chuyện vui vẻ, quay sang hỏi vu vơ mấy câu như vô tình.
Cả người cô căng thẳng, cứng đờ.
Câu hỏi này, cô không trả lời được không?
Tiểu Vĩ này có phải là đã giao hẹn trước với Bạch Lập Nhân, cố ý sỉ nhục cô?
“Vì cậu không chịu về làm việc mà Lập Nhân bận bù đầu một dạo, cũng may giờ đã có một thư ký cũng khá thích hợp”, Tiểu Vĩ nói tiếp, cười tươi, “Còn cậu? Sếp mới chắc không khó hầu hạ như Bạch Lập Nhân chứ?”
Nhìn đi, nhìn đi, đúng là giống đang cố ý làm khó cô.
Diệu Diệu vùi đầu vào ăn.
Mọi người cũng không buông tha cô, đùa:
“Diệu Diệu, sếp mới trẻ không? Có đẹp trai như Bạch Lập Nhân không?”
“Diệu Diệu, hóa ra cậu vì sếp đẹp trai mà bỏ rơi Bạch Lập Nhân của bọn này, chẳng trách hôm nay cậu ấy im lặng vậy…”
“Diệu Diệu, cậu thế này không đúng nhé, đa tình quá, đúng là điển hình của ‘chỉ thấy người nay cười, có ai nghe thấy người xưa khóc đâu’!”
Mọi người làm loạn cả lên, trước kia họ cũng thường ghép đôi cô với Bạch Lập Nhân.
Xưa kia gặp tình huống này, Diệu Diệu rất nhanh trí, lúc nào cũng cười đùa, cố ý làm ra vẻ u sầu, vạch trần ‘nội tình’: “Thực ra các cậu không biết chứ, Bạch Lập Nhân và Tiểu Vĩ đã không còn trong sáng từ lâu rồi, chỉ lấy tớ làm bức bình phong thôi, sự thực là hai người họ vốn tình trong như đã…”
Và cứ lúc nào bị cô nói linh tinh một hồi, tất cả lại tìm chủ đề mới, bắt đầu lấy hai anh chàng độc thân đó ra cười đùa, không còn chọc cô nữa.
Dù sao trước kia Bạch Lập Nhân cũng chưa bao giờ tham gia, Tiểu Vĩ thì hài hước bẩm sinh, biết đùa, thậm chí còn phụ họa vài câu. “Bị Diệu Diệu phát hiện rồi à? Đúng thế, tôi đã thương thầm Bạch Lập Nhân từ lâu, muốn đè cậu ta xuống rồi đấy!”
Nhưng hôm nay, đầu Diệu Diệu sắp cắm vào trong bát, không chịu ngẩng lên, chứ đừng nói là cười đùa nữa.
Thấy cô không ổn lắm, Tiểu Vĩ sinh nghi, đang định truy hỏi.
Dù sao Diệu Diệu cũng là nhân tài khó kiếm, nếu đổi sang chỗ khác mà không vui vẻ gì, anh ta rất hoan nghênh cô về công ty làm việc.
“Hiếm khi mọi người tụ tập, hôm nay lại do cậu chủ trì, cậu không kính mọi người một ly hả?”, bỗng dưng, nam chính “bị bỏ rơi” trong scandal chủ động phá vỡ im lặng, nhắc anh ta.
Tiểu Vĩ ngớ người, dù gì Bạch Lập Nhân cũng không thích uống rượu, nên xưa nay không đụng đến, huống hồ là ép uống người khác, chỉ cần không phải đi tiếp khách thì chưa từng khuyên ai uống cả.
Đây… đúng là khác thường.
Kỳ lạ thật.
“Đúng đúng, bữa nay tôi mời! Tôi ‘hiếm khi’ mời! Tôi kính cả nhà, tôi kính cả nhà!”, Tiểu Vĩ nhấn mạnh mấy chữ ‘mời’, ‘hiếm khi’, biết ý nâng ly lên, cười rất gian xảo.
Vẻ mặt Bạch Lập Nhân hờ hững, “Một ly không được, phải nhiều ly.”
“Này người anh em, bình thường cậu không ra tay, mà hễ ra tay thì chí mạng quá đấy!”, Tiểu Vĩ kêu lên.
“T