Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mắt Trái

Mắt Trái

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342302

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2302 lượt.

khi nói về mầm sống mới này, có lẽ cũng vì liên quan tới A Vu.
“Vợ chồng các cậu chưa từng bàn bạc à? Tại sao cứ phải sinh con trai? Chẳng lẽ anh ta không biết, cứ bắt cậu phá thai như thế sẽ rất hại cho cơ thể sao?”, tuy biết vấn đề này hỏi cũng như không, nhưng Diệu Diệu vẫn trách móc.
Sao lại có người đàn ông ích kỷ đến thế?!
Thành phố Ôn Châu rất nhỏ, tuy là chốn phồn hoa nhưng quan niệm về đời sau rất nặng nề, thậm chí ở một số chỗ còn giữ truyền thống cũ, nhất định phải sinh bằng được con trai thì mới được bước vào cửa nhà chồng.
Nên vợ chồng Ninh Ninh lúc sinh con đầu lòng, để đứa trẻ có hộ khẩu, mới đi đăng ký kết hôn nhưng không hề tổ chức hôn lễ, cũng có nghĩa là trước khi sinh được con trai, trước mặt họ hàng và bạn bè, bên gia đình nhà trai không thừa nhận cô nàng là con dâu.
“Cậu có biết là linh hồn đứa trẻ thường sẽ tìm đến mẹ mà không tìm cha nó không, cậu đã bỏ tới bốn, năm mạng người rồi, cậu cứ làm tổn hại âm đức thì những linh hồn đó sẽ hợp lại, cùng đến tìm cậu đó!”, những lời này, cô không cố ý dọa Ninh Ninh sợ.
Lần này cô vừa thấy Ninh Ninh đã giật mình.
Hóa ra trong hai, ba năm rồi, Ninh Ninh đã phá đi mấy cô bé con đang thành hình trong bụng.
Tại sao đàn ông lại ích kỷ như thế, không thể thương yêu phụ nữ hơn sao?
Diệu Diệu rất giận Ninh Ninh cứ làm khổ mình như vậy, nhưng cũng bất lực hiểu rằng, kiểu mẫu như nhà chồng Ninh Ninh là rất phổ biến.
Phụ nữ có cách gì đâu, lấy chồng thì cũng lấy rồi, đành chấp nhận thôi.
Bây giờ bào thai trong bụng đã đủ mười sáu tuần, Ninh Ninh đã nhờ người quen để siêu âm, phát hiện ra vẫn là con gái. Cô nàng vốn định đi phá, nhưng bị Diệu Diệu không khách sáo mắng cho vài câu, liền đau lòng khóc nức lên.
Nhưng ai cũng biết, không có con trai thì hôn nhân của Ninh Ninh có thể sẽ không giữ được.
Cả buổi chiều, Ninh Ninh khóc, cô cũng khóc.
“Cậu nghe tớ nói đi, đừng phá thai nữa, bác sĩ bảo nếu cậu còn phá thì có thể sẽ không sinh con được nữa đâu!”, Diệu Diệu khẽ cắn môi nói, “Tớ sẽ nghĩ cách giúp cậu…”
Đã nói mẹ và con gái có mối quan hệ khăng khít, nếu Ninh Ninh không đau buồn thì tối nay cũng sẽ không mất kiểm soát như vậy.
Mỗi người mẹ là một cái cây, trên cây nở ra hoa đỏ là con gái, hoa trắng là con trai. Diệu Diệu đã nhờ mẹ đoán, trong cuộc đời Ninh Ninh chỉ có hoa đỏ.
Diệu Diệu biết, mẹ cô thực ra còn có một khả năng khác, có thể đến thế giới đó, lấy hoa trắng trên cây người ta mang về.
Nhưng mẹ cô chưa từng làm việc này, vì người đi ngược lại định luật tự nhiên sẽ gặp ngay báo ứng.
Báo ứng đó, chính là tai họa về sinh mệnh.
“Tớ sẽ hỏi thử mẹ về cách biến hoa đỏ thành hoa trắng, đến lúc đó tớ sẽ giúp cậu đổi!”, Diệu Diệu an ủi bạn.
Mắt trái của cô có rất nhiều khả năng lạ, chỉ là chưa được khai mở mà thôi.
Người bị cô kéo ra ngoài im lặng khác thường.
“Nên cậu đừng có đau lòng mà ôm Bạch Lập Nhân khóc nữa, cậu cứ thế thì người ta sẽ nghĩ đầu cậu có vấn đề đó”, nói xong, Diệu Diệu quay phắt lại, muốn cảnh cáo bạn vài câu nữa.
Nhưng mới quay lại, cô đã đờ ra.
Miệng há thành chữ O.
Vì cô đã “nắm” nhầm tay, chẳng trách sao hôm nay cô lại thấy tay Ninh Ninh to như thế.
Cô cứng đờ. Luống cuống tay chân, lập tức hất tay anh ra.
Bạch Lập Nhân cau mày.
Anh vừa cau mày. Diệu Diệu đã nhận ra cử chỉ của mình rất không đúng, như thể đụng vào thứ gì dơ bẩn, cũng giống như rất ghét anh vậy.
“Mình không có ý đó!”, Diệu Diệu cuống lên, lại nắm lấy tay anh.
Nếu chủ động xin lỗi có thể cứu vãn tình bạn, thì cô không ngại sẽ là người cúi đầu trước.
Vốn ngỡ hai người đã cắt đứt hoàn toàn, từ nay về sau có chết cũng chẳng qua lại nữa.
Nhưng tối nay, anh không chỉ chịu đến họp lớp, mà còn tình nguyện giải vây cho cô.
Có nghĩa là?
Bạch Lập Nhân nhìn cô, lại liếc xuống bàn tay cô đang nắm chặt tay anh.
Nghĩ lại cũng không đúng, cô cầm tay anh như thế, thì có nghĩa gì? Quá mờ ám.
Cô vội buông ra, “Mình không có ý đó!”
Tệ quá, không phải ý này, không phải ý đó. Tự cô cũng sắp rối loạn rồi.
Môi Bạch Lập Nhân hé ra, thốt lên bốn chữ:
“Đầu có vấn đề.”
Hả, anh mắng cô đầu có vấn đề?
Có phải anh biết gì rồi không? Có phải anh thấy cô rất nực cười? Đúng, đầu cô có vấn đề, dễ động lòng, dễ tổn thương, dễ bị lừa gạt!
Mặt Diệu Diệu như bị shock nặng.
“Bạn cùng phòng của cậu, có phải đầu bị kẹp vào cửa hỏng mất rồi không?”, dù sao cũng bị cô “cưỡng ép” ra ngoài, đang ở ngoài khách sạn rồi, lần đầu anh không sợ bẩn, ngồi xuống bên bồn hoa, ung dung nói với cô.
Hả? Không phải nói cô à?
Thấy anh lại muốn nói chuyện với mình, quan tâm đến mình, Diệu Diệu cảm thấy đó là vận may duy nhất trong quãng thời gian gần đây của cuộc đời tồi tệ này.
Cô thấy lồng ngực mình, cơn tức thở do Tiết Khiêm Quân gây ra, giờ đã hơi dịu lại.
“Miệng cậu độc thật!”, Diệu Diệu ngồi xuống cạnh anh, lấy từ túi xách ra gói khăn giấy, “Này.”
Bao năm nay, họ đã xây dựng được sự ăn ý ngầm với nhau.
Ban nãy trong khách sạn, cô đã rất muốn đưa khăn giấy cho anh. Quả nhiê