Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mắt Trái

Mắt Trái

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342303

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2303 lượt.

ửu lượng cậu cao, uống được cả ba, bốn chai rượu vang cơ mà”, đôi môi mỏng của Bạch Lập Nhân nhếch lên, hãm hại bạn.






“Wow! Tiểu Vĩ, Bạch Lập Nhân đã tiết lộ rồi, hôm nay phải chúc rượu lần lượt nhé, qua ải nhé!”, mọi người chuyển sự chú ý sang chỗ khác, ai nấy đều bận rộn chúc rượu, quên bẵng chủ đề trước đó.
Diệu Diệu thở phào.
Lúc cô nhìn Bạch Lập Nhân vẻ cảm kích thì anh đang hàn huyên với người bạn ngồi cạnh, vẫn với thái độ cao ngạo không thèm để ý đến cô.
Haizzz, lần này cô đắc tội với anh đúng là không nhỏ.
Nhưng, bỗng nhiên, Diệu Diệu thấy ấm lòng.
Đó cũng là một trong những nguyên nhân anh rất rất không thích tham gia họp lớp.
“Amen, thật khó coi!”, Hạ Thiên làm dấu thánh, tỏ vẻ đồng cảm sâu sắc, nhưng trong bụng thì thầm vui mừng, “Bạch Lập Nhân, nể tình Ninh Ninh thương thầm cậu bao năm, cậu cứ để cậu ấy mượn rượu làm càn, ôm cho đủ đi!”
Mượn rượu làm càn cũng thật khôn, ôm cho đủ, có thể xem là hồi tưởng tuổi thanh xuân cũng được.
“Buông ra!”, có người kiềm chế không được, gầm lên.
Cái người ôm anh quá kinh khủng, lại còn cọ vào da anh bằng cái bụng của cô ta nữa chứ.
Anh sắp chết rồi!
“Mình không!”, Ninh Ninh vẫn tiếp tục ôm, ra vẻ hưởng thụ.
“Ninh Ninh, cậu buông Bạch Lập Nhân ra đi, đừng có vội vàng cưỡng bức người ta thế chứ”, Hiểu Vũ lại còn bê ghế ra ngồi xem.
Sáu bảy người còn ở lại không ai định đến cứu Bạch Lập Nhân, hiếm khi có kịch hay xem, mọi người đều không muốn bỏ lỡ.
Chỉ có cô nàng ngốc nghếch Diệu Diệu, thấy Ninh Ninh thậm chí còn định làm gì Bạch Lập Nhân nữa, không thể nhịn nổi…
“Ninh Ninh, đừng làm bậy, coi chừng cái thai!”, Diệu Diệu vội kéo Ninh Ninh ra, giữ chặt.
Trời ơi! Mất mặt quá.
Cô rất hiểu Bạch Lập Nhân, cứ ép uổng nữa, anh sẽ suy sụp mất.
Ninh Ninh bị kéo ra, khóc dữ dội hơn, “Diệu Diệu, cậu nói xem, sao Bạch Lập Nhân không thích mình chứ? Nếu cậu ấy thích mình, nếu cậu ấy thích mình…”
Bạch Lập Nhân bực bội muốn chết, vừa có được chút tự do là anh đi tìm khăn giấy khắp nơi.
Thật không chịu nổi! Nếu… nếu không vì… anh thèm vào tham dự buổi họp mặt vớ vẩn này!
“Diệu Diệu, nếu lúc đó Bạch Lập Nhân nhận lời mình, thì bây giờ có thể là bố của cục cưng trong bụng mình rồi!”, Ninh Ninh là điển hình của kẻ say rượu làm càn, khóc như mưa.
Trán Bạch Lập Nhân xuất hiện ba vạch đen.
Giả thiết đó làm anh sa sầm mặt mày.
Anh không thèm! Cứ nghĩ tới chuyện cô nàng Ninh Ninh kia có khả năng nhiều ngày không tắm, chạm vào da mình, là anh đã muốn chết, chứ đừng nói tới thân mật với nhau.
Buồn nôn quá!
“Diệu Diệu, Bạch Lập Nhân nhất định sẽ là một anh chồng tốt, là người cha tốt, đúng không? Chẳng giống cái tên nhà tớ…”, Ninh Ninh như bị kích thích gì đó, nói lung tung bậy bạ, vừa khóc vừa phá vừa cười.
“Đúng đúng đúng, cậu ấy chắc chắn sẽ là người chồng tốt người cha tốt, ai lấy được cậu ấy nhất định là rất có phúc!”, Diệu Diệu cũng bó tay, đồng ý bừa.
Không ai chú ý, người đang bực bội đi tìm khăn giấy khắp nơi kia, bỗng khựng lại.
“Bạch Lập Nhân, cậu thích con gái hay con trai? Chúng ta sinh con gái được không?”, Ninh Ninh lại còn gào lên rất thâm tình.
Hiểu Vũ và Hạ Thiên đều cười phá lên.
Chỉ có Diệu Diệu là không cười nổi.
Cô ôm lấy Ninh Ninh, vỗ vỗ lưng cô nàng, dịu dàng nói, “Ninh Ninh ngoan, nghĩ cho cục cưng trong bụng đi…”
Diệu Diệu bây giờ đang phát ra ánh sáng của tình mẫu tử, khiến Bạch Lập Nhân đứng cạnh chỉ có thể nhìn cô chăm chú.
“Là con gái thì mình không thể cần nó được!”, mắt Ninh Ninh đỏ hoe, vẫn vừa khóc vừa cười.
Diệu Diệu đỏ hoe mắt.
Hiểu Vũ và Hạ Thiên đều không rõ tình hình, chỉ có cô biết đã xảy ra chuyện gì.
Khung cảnh rối loạn.
Còn Tiểu Vĩ không hơi đâu quan tâm, chỉ nhìn Hiểu Vũ chăm chăm.
Tối nay Hiểu Vũ cũng công bố tin sắp lấy chồng, vốn là người yêu đã chia tay từ lâu, thì nên cười rồi chúc mừng đối phương mới đúng.
Nhưng biết người ta lấy chồng tốt như thế, là đàn ông, sự kiêu ngạo bị tổn thương, trong lòng cũng khó chịu.
Đó chính là tính xấu của đàn ông, lúc nào cũng muốn hắt hủi phụ nữ, nhưng luôn mong người đến sau không bao giờ xuất sắc bằng mình.
“Bạch Lập Nhân, hay là mình ly hôn, mang hai đứa con gái đi theo cậu?”
Ninh Ninh bỗng hứng lên, ôm cái bụng to, lao về phía Bạch Lập Nhân.
Bạch Lập Nhân tái xanh mặt mũi, vội vàng né tránh.
Trong lúc hỗn loạn, Diệu Diệu tức giận kéo Ninh Ninh lại, quay lưng đi ra ngoài.
“Xin cậu đấy, không thấy mất mặt hả?”, cô kéo tay “Ninh Ninh”, vừa đi vừa lảm nhảm.
Vì quá mất mặt lại tức điên lên, Diệu Diệu không để ý là, đôi tay mà cô nắm để kéo ra ngoài kia, rất không ổn.
***
Diệu Diệu vừa kéo “cô bạn” ra ngoài vừa lẩm bẩm:
“Xin cậu đấy, cậu không thấy mất mặt hả? Tớ biết cậu rất đau khổ, nhưng cậu cũng chẳng thể suốt buổi tối bỏ qua lời khuyên nhủ của bạn bè mà uống rượu mãi được! Chẳng lẽ cậu thực sự không cần đứa bé này sao?”, Diệu Diệu chưa từng mang thai nhưng thái độ của cô rất nghiêm túc