Thoát Không Khỏi Ôn Nhu Của Anh
Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342305
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2305 lượt.
không chịu nổi nữa, cuối cùng chủ động hỏi cô, có cần anh cùng đi vũ hội không.
Nhưng cô lại nói, không cần, cô đã có bạn nhảy.
Một câu nói, khiến anh suýt giận đến bốc khói.
Hai người đã hứa sau này chỉ là bạn, còn anh cũng tuyệt đối không làm chuyện thừa nước đục thả câu, nhưng…
Vừa hay là cho người khác cơ hội thôi mà?
Nghĩ chuyện đó làm gì! Dù sao anh cũng thật lòng mong làm bạn với cô thôi! Gần đây thân thiết qua lại với nhau, cũng chỉ do anh không yên tâm cô nàng ngốc nghếch đó, sợ cô lại làm chuyện dại dột.
Cũng may, mỗi ngày cô chỉ rất mệt mỏi, rất quái lạ, không biết đang bận rộn gì, mỗi lần nói chuyện điện thoại với anh, lúc nào cũng nói rồi ngủ quên mất, ngoài ra thì không thấy bất kỳ suy nghĩ lạ lùng nào.
Tối đó, cô khóc đau thương như thế, anh luôn lo rằng cô sẽ xảy ra chuyện.
Bên kia là cô dâu và chú rể đang tiếp đãi khách khứa, để ý thấy anh.
“Muốn ra đó chào hỏi không?”, Tiết Khiêm Quân tỏ ra rất phong độ.
Vì cho dù hôm nay diễn màn cô dâu sẽ bỏ chạy với người khác, anh cũng chẳng hề cau mày.
Sáng nay, đóng dấu xong mấy công văn, đã làm xong kha khá chuyện rồi.
Nhưng, diễn xong màn kịch tối nay, đối với anh là vô cùng có lợi.
Đỗ San San cắn môi.
Cô ta tưởng Bạch Lập Nhân sẽ có hành động gì, nhưng lại hoàn toàn khác so với dự liệu.
Rốt cuộc anh đang nghĩ gì? Đỗ San San nhận ra mình không hiểu nổi nữa.
Là do khoảng cách thời gian, khiến người mà cô ta tự nhận là hiểu rõ tính tình, đã trở nên khác biệt?
Anh vẫn bận rộn, mỗi ngày chỉ di chuyển đến hai điểm là công ty và nhà.
Mấy lần, thậm chí cô ta còn cố ý khoe hạnh phúc trước mặt anh, anh cũng chỉ nhíu mày, tỏ ra không vui, rồi thế mà thôi.
Đỗ San San tự hỏi hết lần này tới lần khác, liều thuốc này có phải đã cho quá liều?
“Không cần chào, chúng ta khiêu vũ đi!”, âm nhạc vang lên, Đỗ San San nắm lấy tay Tiết Khiêm Quân.
Cô ta là người sĩ diện, dù đang rối bời nhưng cũng không thể để mất mặt được.
“Được, nhảy thôi”, Tiết Khiêm Quân mỉm cười khẽ, nhưng có phần lơ đãng.
Tối nay chắc cô sẽ không tới.
Không tới, cũng tốt.
Mỗi lần nhìn ánh mắt thất vọng, đau buồn của cô, anh phải mất khá nhiều sức lực mới có thể kiềm chế ý muốn giải thích.
Anh chưa từng là người bồng bột, mỗi một bước đi, anh đều yêu cầu bản thân lý trí đến hoàn hảo, như thế mới không có bất kỳ khả năng xảy ra sai sót nào.
Bây giờ cô tổn thương, nhưng tương lai anh sẽ dùng gấp ngàn gấp vạn lần điều tốt, bù đắp cho cô.
Đôi tân lang, tân nương trong tiếng nhạc lãng mạn, lả lướt khiêu vũ. Ở giữa cuộc đời, ai mà chẳng đeo mặt nạ, khó nhọc để sống.
Trong thành phố này, những người trẻ thật sự biết cách khiêu vũ, cũng không nhiều.
Nhưng những học sinh từng đi du học như họ, kiểu nghi thức xã giao này, đều học khá là hoàn hảo.
Trong điệu nhảy khởi đầu quá hoàn mỹ của cô dâu chú rể, một vài cặp tình nhân cũng đi những bước lóng ngóng, hào hứng bước vào sàn nhảy.
Không khí vui vẻ bất ngờ.
Bỗng, ở cửa, có phần rối loạn.
Hoặc nên nói là, những người đàn ông chiếm số đông ở đây, đang làm rối loạn.
Ánh mắt Tiết Khiêm Quân thờ ơ liếc qua, bỗng sững sờ.
Diệu Diệu khoác tay một người đàn ông rất phong độ, bước vào trong.
Cô hôm nay mặc bộ lễ phục màu trắng bạc, gấu váy được thiết kế đặc biệt, khiến cả bộ lễ phục toát lên vẻ tươi trẻ, không hề đơn điệu, ngoài xinh đẹp phóng khoáng ra, còn có một nét kiều diễm rực rỡ, nổi bật trong mắt mọi người.
Tiết Khiêm Quân cảm thấy trong thoáng chốc, hơi thở của mình ngừng lại, anh gần như giống đa số đàn ông ở đây, đều dừng bước.
Diệu Diệu khoác tay bạn nhảy, đến gần cô dâu chú rể.
Cô vốn đã xinh đẹp, lúc này được trang điểm kiểu dạ tiệc với tông màu sáng, bộ lễ phục để lộ đôi chân quyến rũ, thu hút mọi ánh mắt đàn ông trong buổi tiệc.
Bạn nhảy tối nay của cô, là vị hôn phu của Hiểu Vũ, cũng là một nhà vũ đạo đẳng cấp quốc tế.
Đối phương rất hóm hỉnh, ân cần, và là thầy dạy nhảy của cô.
Bắt đầu từ lúc cô bước vào, thế giới này như chỉ có hai vòng tròn vậy.
Mà tiêu điểm của vòng tròn, một là cô dâu chú rể tối nay, một chính là họ.
Cô từng bước đến gần Tiết Khiêm Quân, tận mắt chứng kiến sắc mặt càng lúc càng tái xanh mà cả phấn hồng cũng không che giấu được của Đỗ San San.
Không một cô dâu nào lại muốn trong hôn lễ của mình, có ai đó cướp mất hào quang.
Diệu Diệu chưa từng làm chuyện thiếu đạo đức như thế, nhưng hôm nay cô lại muốn làm một cô gái xấu xa một lần.
“Chúc mừng hai người, chúc hai người bách niên hảo hợp”, Diệu Diệu mỉm cười, bình thản chúc mừng họ.
Thực ra, hôm đó dựa vào vai Bạch Lập Nhân, khóc to một trận rồi, mọi nỗi đau khổ hình như đã dần dần tan biến.
Tiết Khiêm Quân luôn nhìn cô chăm chú.
Diệu Diệu luôn là người không biết giả tạo, nên rất dễ bị nhìn thấu.
Nhưng lúc này, anh nhìn thấy gì? Họ rất gần, nhưng khoảng cách trái tim lại quá xa xôi.
Anh chưa từng thấy Diệu Diệu như vậy bao giờ.
Diệu Diệu bẩm sinh đã có một gương mặt quá đẹp, nên cô lúc nào cũng tự ti mà gắng sức che giấu