Cưng À, Cưng Chiều Anh Nữa Đi!
Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342334
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2334 lượt.
là cô không dám. Anh là sếp, nịnh nọt anh, lừa phỉnh anh, lợi dụng anh… đều là chuyện tự nhiên, bây giờ hình như nhìn thấy anh, cô lại có phần ngượng ngập, có phần e thẹn…
Nhưng… lại không kìm được muốn đến gần.
Cô khoanh chân, ngồi xuống sàn nhà trước sofa, vì như thế có thể gần anh hơn.
Dù sao, tối qua anh cũng không đích thân thừa nhận.
Còn cô, nếu những cảm giác đó đã thay đổi, thì có cần nói với anh???
Nhưng lỡ không giống những gì cô nghĩ, thì sau này mọi người gặp lại nhau sẽ ngượng chết đi được!
Vô thức ngồi một lúc lâu, không biết vì sao mà Bạch Lập Nhân vẫn chưa tỉnh, ngủ quá giấc.
Vào lúc này mọi ngày, anh đã dậy từ lâu.
Lẽ nào vì tối qua mưa to, bây giờ cả ngôi nhà đều được màn dày hai lớp che phủ, mà không một ánh sáng nào len vào được? Nhớ lại cảnh anh trở về từ nửa đêm, hình như anh đã ra ngoài tìm cô.
Hung dữ, nóng nảy với cô như vậy, trông bộ dạng tỏ ra rất phiền phức, hại cô cảm thấy rất khó chịu, thế mà một lúc sau lại lo lắng cho cô.
Ôi chao, rốt cuộc anh có thích cô hay không?
Cô quay đầu lại, vô cùng khổ sở và cả trách móc, nhìn anh một cái.
Nhưng vì cái nhìn đó mà người vô tâm như cô cuối cùng đã thấy điều gì đó không ổn.
“Bạch Lập Nhân, có phải cậu không khỏe không?”, hai má anh hồng lên bất thường, trán toát mồ hôi lạnh.
Đêm qua lúc anh về, hình như đã nhiễm lạnh.
Bây giờ trông anh rất không ổn. Giống như là đang sốt.
Diệu Diệu cuống quýt thò đầu nhìn, xem xét vai anh, rồi giật bắn người sợ hãi.
Chắc là do dầm mưa mà những vết thương đó đều mưng mủ, cả bên vai trái như sắp thối rữa ra.
Sao lại thế này? Làm sao đây?
“Bạch Lập Nhân, cậu tỉnh dậy đi!”
Dù cô ra sức gọi thế nào, anh cũng không hề hay biết.
Hẳn nhiên là anh đã sốt đến mê man rồi.
Diệu Diệu hết lần này đến lần khác đặt tay lên trán anh, nhưng vô ích, linh hồn không có hơi ấm, càng không thể đo nhiệt độ của anh.
Cô cuống quýt dậm chân.
Làm sao đây, làm sao đây?
Cuống cuồng, cô vào nhà tắm, muốn lấy khăn bông tẩm ướt để đắp trán cho anh hạ sốt. Nhưng chỉ một động tác đơn giản là thế, mà đối với cô lại vô cùng khó khăn.
Dù cô cuống quýt thế nào, tay cô, hết lần này tới lần khác vẫn xuyên qua tấm khăn, không thể nắm lấy.
“Bạch Lập Nhân, tỉnh dậy, cậu đang sốt! Chúng ta mau đi bệnh viện!”, tình hình này thì chắc chắn anh phải nhập viện rồi.
Quay lại phòng khách, cô lại đưa hai tay ra lay anh. Nhưng… vẫn vô dụng!
Tay cô thậm chí còn không nắm được vai anh.
Cứ thế này thì anh sẽ sốt đến mất trí!
Nước mắt chực rơi ra, nhưng vô ích, dù cô cố gắng thế nào, cô cũng chỉ là một linh hồn.
Cô không thể gọi anh tỉnh lại, không thể chăm sóc anh.
“Bạch Lập Nhân, tỉnh lại! Tỉnh lại, tỉnh lại…”
Chỉ có thể gọi thế, gào thét, đến nỗi giọng khàn đi, nhưng vẫn không làm được gì.
Cô chẳng làm được gì cả!
Cô gồng mình với cảm giác khó chịu, bay ra khỏi nhà, thấy đôi vợ chồng trẻ nhà hàng xóm mà khi gặp nhau thường hay chào hỏi. Tính tình hai người cũng khá nhiệt tình, họ đang đi về phía thang máy, có lẽ cùng đi làm với nhau.
“Khoan đã, xin hai người! Giúp tôi với…”
Nhưng, hai vợ chồng không nghe thấy cô.
Bảo vệ dưới lầu đang đi tuần tra.
“Làm phiền anh gọi 120 giúp tôi, có chủ nhà trong kia đang hôn mê!”, cô cuống quýt đi vòng vòng quanh anh bảo vệ.
Nhưng cô chỉ là một linh hồn, còn giống không khí hơn cả không khí.
Còn ở ngoài hành lang nữa thì có lẽ cả cô cũng sẽ hôn mê, cảm giác quá khó chịu, cô đành bay về nhà, bất lực nhìn Bạch Lập Nhân đang sốt mê man.
Cô chẳng thể giúp được gì cho anh.
Đúng lúc cô đang rầu rĩ thì điện thoại anh đổ chuông liên tục.
Hiển thị cùng một cái tên: San San.
Anh bị làm phiền đến nỗi muốn vỡ đầu, hé mắt ra nhìn.
“Bạch Lập Nhân!”, cô hưng phấn nhào đến.
Nhưng anh chỉ nhìn cô một cái như chắc chắn cô vẫn còn đó, rồi yên tâm nhắm mắt lại.
“Bạch Lập Nhân, cậu khoan đừng ngủ, nghe điện thoại đi! Nghe điện thoại đi!”, cô lẩm bẩm bên tai anh không dứt, còn hơn một bà già lắm điều.
Quá sức phiền phức, anh đành yếu ớt nghe máy, “A lô?”
“Anh Lập Nhân, khi nào anh tới công ty? Đơn hàng đến hạn rồi, ngân hàng gọi bảo chúng ta hôm nay phải chuyển tiền.”
Mấy hôm nay anh dồn hết sự chú ý vào Diệu Diệu, gần như quên mất chuyện trả tiền hàng.
“Nói với cô ta, trong ngăn bàn dưới cùng của cô ta có một cái ống bút bỏ đi, trong đó có chùm chìa khóa nhà cậu”, nhìn thấy hy vọng, Diệu Diệu cuống quýt nói.
Từ đêm sinh nhật anh, sau khi cần bà Bạch đến đưa chìa khóa lúc sáng sớm, cô liền giấu một chùm chìa khóa trong văn phòng, kết quả lúc giao việc lại, vì giấu quá kỹ mà cô quên mất.
Mong là San San không dọn dẹp ngăn kéo quá sạch sẽ.
Anh ậm ừ lặp lại lời cô với San San, sau đó ném điện thoại đi.
Anh giờ đây chỉ muốn ngủ!
Lúc tỉnh dậy, Bạch Lập Nhân cảm thấy trên trán có thứ gì đó lạnh lạnh dễ chịu, anh nhúc nhích người.
“Đừng động đậy, anh sốt đến gần bốn mươi độ, bác sĩ tuy đã đến tiêm thuốc hạ sốt cho anh nhưng bây giờ anh vẫn sốt nhẹ”, ngón tay dịu dàng vuốt trán