Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342335
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2335 lượt.
có vết máu kìa”, cô Ngô kêu khẽ.
Bạch Lập Nhân sửng sốt, cũng may người ta nói khẽ, cô nàng ngốc nghếch kia chắc chỉ nghe loáng thoáng.
“Tôi muốn hồi phục nhanh hơn nên đã dùng tay nặn bọng máu…”, anh cười khổ sở.
Đành thừa nhận là bản thân quá gấp gáp, anh muốn hồi phục nhanh, anh muốn - ngủ chung với Diệu Diệu.
Khụ khụ khụ! Ngủ này không giống “ngủ” kia.
“Có phải anh không bôi thuốc?”
“Có bôi, nhưng không tài nào bôi đủ”, vị trí đó nếu tự bôi thì hơi khó.
“Anh cởi áo ra đi, em bôi cho”, cô Ngô nói.
Cởi áo?
Mấy câu trước, Diệu Diệu chỉ lo cười ngô nghê, không nghe rõ, nhưng câu này thì cô nghe rất rõ!!!
Tại sao lại cởi áo?
Lẽ nào???
A a a! Đừng!!! Cô chưa luyện được cách “hít” đồ ăn mà!
Bạch Lập Nhân đấu tranh tâm lý.
“Đừng ngại, chẳng có gì đâu anh”, cô Ngô mỉm cười tự nhiên.
Đây chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay, chỉ cần trong lòng vô tư là được.
Không thể nào, cô Ngô muốn bôi thuốc cho anh, thế chẳng phải là tiếp xúc cơ thể? Nghĩ đến đó anh đã thấy lạnh người.
Nhưng anh cũng hiểu, nếu muốn quen nhau lâu thì đây là giai đoạn phải đi qua.
Anh nghiến răng, ánh mắt lại nhìn về phía chậu thủy tiên, rồi quyết định: “Vậy vào phòng tôi!”
Được thôi, tới đi!
Trong ánh mắt đờ đẫn của Diệu Diệu, anh đưa cô Ngô vào phòng, rồi khóa cửa lại.
Lát sau trong phòng lại vẳng ra tiếng rên lạ lùng, khe khẽ, kìm nén.
Diệu Diệu vốn chưa phản ứng kịp, lúc này đầu óc càng trống rỗng.
***
Da đầu anh như tê dại, toàn thân dựng hết cả lông, nhưng anh vẫn cố nhẫn nhịn, bắt ép mình cởi áo ra.
Anh xoay lưng lại phía cô Ngô, cơ bắp trên lưng đều căng cứng như sắp đông đặc.
Nếu chuyện này còn không nhịn được thì chuyện anh nhận lời cô nàng kia phải hoàn thành làm sao?
Nhìn thấy vết thương của anh, cô Ngô sửng sốt, “Sao anh làm mình ra nông nỗi này?”
Xóa vết xăm cũng đã tạo ra vết thương, lại thêm anh quá nóng vội, lúc đó mới làm xong theo yêu cầu của anh, gần như chỗ nào cũng chảy máu đầm đìa.
Quả nhiên bây giờ có vài chỗ vừa kết sẹo, có vài chỗ vẫn đang rỉ máu.
Những bọng máu lớn nhỏ kia càng khiến cô Ngô ngẩn người.
“Em giúp anh chích ra bằng kim nhé”, những bọng máu đó nếu tiếp tục mặc kệ thì sớm muộn gì cũng sẽ sưng tấy.
Bạch Lập Nhân do dự, suy nghĩ.
Anh không sợ chích vào đó, đau một chút chẳng hề gì, nhưng…
“Được, làm thôi”, nằm xuống, anh bất động.
Một tay cô Ngô dè dặt dùng đầu ngón tay chạm khẽ vào tấm lưng trần của anh, anh phải hít thở sâu vài lần mới kiềm chế nổi cơn kích động muốn đá bay người ta đi.
Đối với chuyện sau này phải làm, bây giờ chỉ là chuyện nhỏ.
Nhịn, nhịn, nhịn! Anh dùng hết sức lực, mu bàn tay nổi cả gân xanh.
“Shhhh…”, cũng may cơn đau trên lưng dội đến, hóa ra là cô Ngô đã chăm chú dùng kim chích vào, khiến anh kịp thời thay đổi sự chú ý.
“Có thể sẽ rất đau, anh cố nhịn nhé”, cô Ngô dịu dàng nói.
…
Diệu Diệu đã bay ra khỏi chậu thủy tiên từ lâu, sàn nhà bị cô đi qua đi lại mãi, sắp để lại dấu vết rồi.
Không nên vào! Không được vào!
Động tác đóng cửa của Bạch Lập Nhân chính là để cô không nhìn thấy.
Cô nên biết điều, nếu bay vào phát hiện hai người trong đó đã cởi sạch sẽ, thì ngượng ngập biết là bao? Cô chắc chắn sẽ chọc giận Bạch Lập Nhân!
Không thể! Không thể!
Nhưng…
Cô gồng mình, “xông vào”, “Đừng! Không được! Bạch Lập Nhân, mình chưa học xong cách cảm nhận mà!” Vì cơn manh động, đầu cô nóng lên, la hét.
Mới hét xong, cô đã sững người.
“Ai cho cậu vào đây?”, nghe giọng nói quen thuộc, Bạch Lập Nhân theo bản năng lấy chăn cuốn nửa thân trên lại, nổi trận lôi đình.
“Bạch… Bạch Lập…”, cô bị cảnh tượng trước mặt làm sợ hãi đến mức không gọi nổi tên anh.
Anh anh… trên lưng anh làm sao vậy?
Tuy chỉ thoáng qua nhưng cô cũng nhìn thấy máu thịt hòa vào nhau.
Lúc đó anh chỉ để trần tấm lưng, cô Ngô đang dùng kim thẩm mỹ đặc biệt, giúp anh chích bọng máu.
Nghe thấy giọng cô, Bạch Lập Nhân quay phắt lại, nhìn thẳng vào cô.
Cô Ngô không trông thấy gì, theo phản ứng nhìn anh, khẽ hỏi, “Em làm đau anh sao?” Nhưng anh như không nghe thấy.
Toàn thân anh đã bị một thứ cảm xúc căng thẳng bao phủ.
“Liệu Diệu Trăn, ra ngoài ngay cho tôi”, Bạch Lập Nhân nổi giận, thẹn quá hóa giận túm lấy chăn, che vai lại, gầm lên với cô.
Diệu Diệu đờ người.
Cô ngỡ khi xuyên vào sẽ nhìn thấy cảnh da thịt nóng bỏng, nào ngờ lại là cảnh này.
“Vai cậu…”
Thấy cô chưa đi, ngược lại còn hỏi chuyện anh không muốn nhắc tới nhất, anh càng tức giận: “Liệu Diệu Trăn, tôi chưa hề biết hóa ra cậu lại mặt dày đến thế, như vậy không tôn trọng người khác! Cậu ra ngoài cho tôi!”, giọng nói lạnh lẽo.
Anh và cô làm việc chung bao năm, cô luôn là người phụ nữ biết giới hạn, anh thật không ngờ lần này lại đánh giá nhầm.
Lẽ nào thật sự là phụ nữ không nên chiều chuộng, chiều hư rồi thì không còn cách nào sửa đổi?
Anh không muốn cho cô thấy vai anh. Chí ít, là trước khi anh lành lặn hẳn.
Anh chính là người kỳ quặc như thế đấy!
“Vai cậu…”, Diệu Diệu lại hỏi lần nữa.