Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mắt Trái

Mắt Trái

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342216

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2216 lượt.

mình.
Bạn gái của anh không thể hôn mê mãi.
“Người anh em” bên dưới vẫn gục đầu ủ rũ, không có chút tinh thần nào.
“Lên nào!”, anh ra sức khích lệ nó.
Sự nghiêm khắc trong giọng nói như thể, “nó” mà không lên thì anh sẽ giận dữ mà phế bỏ ngay vậy.
Nhưng mãi mà nó vẫn không sợ uy hiếp, chẳng phản ứng gì cả.
Cũng đúng, tay trái sờ tay phải, làm sao mà có cảm giác được?
Anh ngẩng phắt lên, nhìn vào tấm hình.
Gương mặt anh lúc này nghiêm khắc y hệt như đang nghiên cứu một môn khoa học khó nhằn nào đó.
“A” “ưm” “ôi”…
Vô cùng hợp khung cảnh, trong tivi ngoài phòng khách, Thư Kỳ vẫn đang phát ra âm thanh “đau khổ”, y như thật vậy, như thể anh chỉ cần mở cửa ra là sẽ thấy ngay cảnh biểu diễn lồ lộ của cô ta.
Cố bình tĩnh lại, anh trừng mắt nhìn đôi môi dày có thể gợi lên bao dục vọng trong đàn ông của Thư Kỳ.
Đúng là một đôi môi đẹp.
Anh bắt đầu kích động “người anh em”.
Anh cố gắng để mình nhập tâm, hồi tưởng lại một số cách mà tối qua anh đã lén lút tìm trên mạng.
Nghĩ đến môi của Thư Kỳ, nghĩ đến môi của Thư Kỳ.
Cũng vẫn không phản ứng.
Thế thì, nghĩ đến cơ thể bên dưới của phụ nữ? Nghĩ đến cảm giác khi xxx?
Anh quay lưng lại với tấm gương, để mặc mặt gương lạnh áp vào người, lạnh thấu xương.
“Người anh em” vẫn gục đầu ủ rũ.
Không được, anh không được rồi!
Anh tựa vào mặt gương lạnh lẽo một lúc lâu thật lâu, lâu đến mức anh gần như phát điên, đá văng cái chậu để bên cạnh.
Anh đứng lên, vẻ mặt dửng dưng, rửa tay.
Mười ngón tay, anh rửa thật sạch sẽ, đặc biệt là đầu ngón tay, như thể chỉ muốn lấy bàn chải chải cho sạch.
Rửa tay xong, anh không vội mặc quần áo, ra khỏi nhà tắm ngay. Anh biết, bên ngoài là ai đang đợi anh.
Anh không muốn lại đối diện với ánh mắt thất vọng của cô.
“Không sao, lần sau lại cố gắng”, anh biết, chắc chắn cô sẽ an ủi anh như thế.
Thực ra kiểu an ủi này khiến người ta khá bực bội.
Rửa tay bằng nước lạnh xong, anh hít một hơi thật sâu.
Lại lần nữa!
Anh lại đặt tay anh lên “người anh em”.
“Người anh em” bị bàn tay lạnh ngắt của anh bao phủ, sợ hãi rụt đầu vào trong.
Ra sức, nhìn chăm chú Thư Kỳ.
Anh thừa nhận, những lời của người chăm bệnh nói hôm nay đã làm anh kích động.
Bắp chân Diệu Diệu bắt đầu co rút, anh không thể chờ đợi được nữa.
Anh lại gắng sức làm đầu óc trống rỗng, nghiêm túc nhìn chăm chú cô nàng Thư Kỳ xinh đẹp rạng ngời.






Nhìn môi cô ta, nhìn môi cô ta!
Nhìn chăm chú, nhìn chăm chú!
Không biết vì sao, một đôi môi đẹp khác hiện lên trong đầu anh.
Đôi môi ấy có dáng hơi cong lên, mới nhìn đã rất cuốn hút, không cần dùng son mà đã cực kỳ quyến rũ, cảm giác khi hôn khiến người ta lưu luyến, khó quên.
Trong đầu, không cầm lòng được, lại hiện ra một cảnh, đôi môi mỏng của anh bao phủ môi cô, đưa đầu lưỡi ấm nóng vào sâu trong miệng cô, ra sức nuốt lấy hơi thở của cô.
Tốt quá…
“Bạn trai à…”, cô hét lên.
Anh tiếp tục ngửa mặt lên, cố gắng dọn sạch cảm xúc, tiếp tục “phim dài tập” đang làm.
“Bạn trai ơi…”, bên ngoài, giọng cô càng hét to hơn.
Mặc kệ cô đi!
“Bạn trai à, nếu anh thực sự không được thì thôi! Đừng cưỡng ép bản thân!”, thấy anh ở trong nhà vệ sinh quá lâu, cô lo lắng nói.
“Chúng ta tắm rửa ngủ thôi, ngày mai anh còn phải đi làm.”
Thực sự không được.
Đừng cưỡng ép bản thân.
Ngày mai còn phải đi làm.
Như bị tạt một chậu nước lạnh toàn thân, dập tắt hoàn toàn ngọn lửa mà khó khăn lắm anh mới nhen nhóm được.
Cắn răng, anh mặc đồ vào, kéo quần lên, sắc mặt tái xanh, mở cửa.
“Liệu Diệu Trăn, em… em…”, việc chưa thành, mà thất bại đã nhiều, anh sắp tức chết!
Nhưng có điều, anh đã tìm ra chút phương pháp, so với Thư Kỳ, anh có hứng thú khi nghĩ về cô hơn.
“Bạch Lập Nhân, anh đừng vì em mà làm bản thân chịu ấm ức nữa…”, Diệu Diệu gục đầu, tâm trạng rất sa sút.
Cô đã “tắt” tivi, cả ngôi nhà không còn bị ám ảnh bởi âm thanh mờ ám kia nữa.
Thực ra quãng này, cô cũng giả vờ tỏ ra vô tâm vô tư.
Sự cố gắng của anh, cô nhìn thấy hết, xót xa trong lòng, nhưng vì không để anh phiền muộn hơn, cô chỉ có thể cười khỏa lấp, tích cực cổ vũ anh.
Ban nãy cô luôn đứng ngoài cửa, không ngừng nghĩ, quãng thời gian này, cô đã làm gì đây? Anh đã vì cô mà xóa hình xăm, cô còn muốn làm tổn thương anh thế nào nữa? Cứ thế này cô sẽ làm một người đàn ông bình thường trở thành lãnh cảm mất thôi.
Anh không biết tâm trạng của cô, chỉ biết cô đã phá hoại chuyện tốt của anh. Không, không, là “chuyện xấu”.
Lúc thấy cô, nghĩ lại ham muốn xấu xa của mình, anh có phần thẹn quá hóa giận, về phòng, đóng sập cửa lại, tức tối quăng người lên giường. Dù sao anh cũng không chịu nhún nhường, có chút tính khí thiếu gia, mặc kệ anh đi, đừng làm phiền nữa!
Nhưng cô lại mặt dày, theo vào trong.
Giường không lún xuống, nhưng cô đã nằm cạnh anh. Từ phía sau, cô ôm lấy anh.
“Đừng giận nữa, được không? Đều do lỗi của em”, nhẹ nhàng an ủi, xoa dịu anh.
Anh cứng đờ lưng, im l