Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mắt Trái

Mắt Trái

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342192

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2192 lượt.

áng nụ cười, trong lòng ngọt ngào đến độ nở hoa.
Ngồi một lát, cô lại chống tay vào thanh vịn.
Lại đứng, lại ngã, lại đứng, lại ngã.
Nhưng lần này, luôn có một người sau lưng cô, “cung cấp” vòng tay mạnh mẽ nhất.
Nửa tiếng sau.
“Được rồi, về phòng”, không nói năng gì thêm, anh bế bổng cô nàng vẫn đang chống vào thanh vịn ra sức cố gắng vào xe lăn.
Diệu Diệu vội đưa tay che mặt mình, và ngực mình.
Sau đó, hé hai ngón tay ra, lén lút nhìn gương mặt không cảm xúc của “người lạ”.
Thấy cô tỏ vẻ “lợi dụng xong” thì không muốn gặp lại nữa, anh lại tức đến nghẹt thở.
Còn nữa, cái đống bùi nhùi trên đầu cô là gì thế? Sao cứ như một lùm cỏ mọc trên đất, xấu quá đi thôi!
“Liệu Diệu Trăn, em thật sự không nhận ra tôi?”, mặt nghiêm khắc, không cam lòng, anh lại hỏi.
Cô bịt chặt mặt, vội vã lắc đầu.
Anh sắp tức chết rồi!
Anh liếc cô, trước khi sắp tức đến nổ tung, anh cúi xuống, gỡ từng ngón tay cô ra, ôm cổ cô, kéo sát lại, nhanh như chớp đặt một nụ hôn lên môi cô.
Cô đờ người.
Nhưng anh mặc kệ, anh ra sức cuốn lấy môi cô, kỹ thuật vụng về không giống đang hôn, ngược lại còn giống đang tức tối mà muốn làm cô nghẹt thở.
Lúc cô sắp không thở nổi, suýt bị anh làm chết ngạt, anh mới buông cô ra.
Lạnh lùng hỏi, “Thế này thì sao, nhớ ra tôi chưa?”
Gương mặt khô héo của cô suýt thì đỏ bừng.
Cô có thể cảm thấy trong phòng tập, bao ánh mắt cười giễu, hóng chuyện xung quanh đang nhìn.
Vội vã, lại che mặt mình, cô cúi gằm đầu xuống.
“Tôi không quen anh!”, kiên quyết, không thừa nhận.
Anh tức quá, tức quá rồi.
Thực ra điều anh càng tức hơn là bản thân anh quá kém cỏi.
“Hừ, Liệu Diệu Trăn, tôi cũng không thèm em đâu!”, nổi giận bỏ cô lại, anh ra khỏi phòng tập.
“Này này này!”, phía sau vẳng đến giọng nói có phần lo lắng.
Anh khựng lại, không quay đầu mà cứng giọng hỏi, “Chẳng phải không nhận ra tôi hả? Lại có chuyện gì đây?”
Thật kém cỏi, bản thân đúng là quá kém cỏi.
“Anh anh… tôi về phòng nghĩ kỹ lại, cố gắng nhớ, hai ba tháng nữa tôi nhất định sẽ nhớ ra anh!”, vẫn lấy tay bịt mặt, cô ấp úng nói.
“Hừ”, không muốn nghe nhiều lời, anh sải bước bỏ đi.
“Hay là, nếu anh thực sự muốn gặp tôi, thì hai ba tuần sau tới, chắc chắn tôi sẽ nhớ ra tên anh là gì!”, cô lại hét với theo.
“Hừ!”
Cô nàng xấu xí, anh thèm vào gặp!






“Diệu Diệu, cầm lấy này, sáp dưỡng môi mà cậu nhờ tớ mua đấy”, vì yêu cầu này mà Hiểu Vũ đã phải chạy khắp một vòng mới mua được.
Cô vội chống tay ngồi dậy, nhìn vào gương mà Hiểu Vũ đang cầm, tỉ mỉ thoa sáp dưỡng trong suốt lên môi.
Đôi môi vốn khô ran, tái mét, bong da bỗng sống động hẳn, trở nên mềm mại căng mọng.
“Đã bệnh thế này rồi còn lo làm đẹp!”, Hạ Thiên chịu không nổi, lườm cô, “Mùi bạc hà không chịu, còn đòi mùi đào, đúng là bó tay”, từ bao giờ mà cô nàng ngốc nghếch của bọn này lại thích tự tán dương như Ninh Ninh vậy nhỉ.
“Vì anh ấy rất ghét mùi bạc hà, miễn cưỡng chấp nhận được mùi đào”, theo bản năng, cô buột miệng thốt lên.
Hiểu Vũ lúc nói câu này đã quan sát kỹ vẻ mặt Diệu Diệu, nhận ra Diệu Diệu đúng như cô đoán, không có phản ứng gì.
Hoặc nên nói là, phản ứng duy nhất của Diệu Diệu với Tiết Khiêm Quân giờ đây cũng chỉ là thiếu tự nhiên và phiền hà.
Y tá đến nhắc giờ tập vật lý trị liệu đã tới, mắt Diệu Diệu chợt sáng lên.
Hiểu Vũ và Hạ Thiên đẩy xe lăn đưa cô tới cửa phòng tập.
“Hai cậu cũng về đi, sau này tớ khỏe lại sẽ đi tìm các cậu.” Hai tuần đã trôi qua, Hiểu Vũ và Hạ Thiên ở lại thành phố này đã đủ lâu, mọi người đều có công việc cả, không thể nghỉ phép quá nhiều.
“Không để bọn này ở cạnh cậu lần cuối hả?”, Hiểu Vũ cười tủm tỉm, hỏi.
Kỳ lạ, ban nãy lúc cô đến bệnh viện lại gặp Bạch Lập Nhân vừa dừng xe trước cổng.
Vốn tưởng cậu ấy đến thăm Diệu Diệu, nhưng chờ mãi mà chẳng thấy bóng dáng.
Diệu Diệu cười, lắc đầu.
“Đừng quá vội tập, nhớ chừa không gian để thở, nhớ uống thuốc dạ dày”, Hiểu Vũ dặn.
Nỗ lực Diệu Diệu bỏ ra quá vất vả, khổ cực, mọi người đều nhìn thấy, khó tránh khỏi xót xa.
Nhưng sự vất vả này là xứng đáng, mới trong hai tuần ngắn ngủi, với cách ăn uống như tự ngược đãi, Diệu Diệu đã nhanh chóng tăng gần bốn cân, tuy hiện giờ vẫn gầy trơ xương, nhưng chí ít không còn đáng sợ như búp bê giấy nữa.
Chào tạm biệt hai người bạn thân, Diệu Diệu tự lăn xe đến thanh vịn cho bệnh nhân tập, hít thở sâu rồi vịn vào lan can, đứng lên.
Cô bây giờ đã có thể đứng được nửa tiếng, thậm chí còn có thể vịn vào lan can mà đi loạng choạng được mấy bước.
So với người khác, tiến bộ của cô quả là thần tốc, ngay cả bác sĩ cũng khen ý chí chịu đựng vất vả của cô còn mạnh hơn cả đàn ông.
Hai tay dựa vào thanh vịn, cô nén đau, nhấc đôi chân mềm nhũn của mình lên, thở hổn hển bước đi.
Nhưng cho dù bàn chân đau đớn, đến nỗi sắc mặt cô trắng bệch, ánh mắt cô vẫn như đang tìm kiếm gì đó trong phòng tập.
Rồi, ánh mắt cô bị thu hút bởi bóng dáng lạnh lùng bên cửa sổ.
Đối phương đang lạnh