Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mắt Trái

Mắt Trái

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342193

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2193 lượt.

mà…”, cô cứng đờ, không dám phản kháng nữa, cũng chẳng biết nên làm thế nào.
Chủ yếu là cô sợ giằng co nữa, vận động quá mạnh mẽ…
Bế cô, anh không đợi thang máy mà nhẹ nhàng lên cầu thang, rồi thêm một đoạn hành lang dài, đẩy cửa phòng bệnh ra, động tác vẫn dịu dàng, đặt cô lên giường.
“Sao mà gầy thế này?”, anh thô lỗ, ngượng ngùng đắp chăn cho cô.
Bế cô đi qua đoạn đường dài như vậy, anh không hề thở gấp, tuyệt đối không phải anh quá khỏe, mà là cô nàng này quá nhẹ.
Anh đang định nói gì thì đờ người. Trên áo khoác ngoài của anh, chỗ cánh tay, lại có… có…
Cô ôm chăn, không còn mặt mũi nào để lộ ra.
Trấn tĩnh, trấn tĩnh, anh bảo mình phải trấn tĩnh.
Hít thở sâu vài lần, anh bình tĩnh lại, cởi áo khoác ra, ném sang bên, “Tôi đi mua băng vệ sinh.”
***
Mẹ anh cũng là phụ nữ, tất nhiên anh từng thấy thứ đó tròn méo ra sao, nhưng đi mua băng vệ sinh thì đúng là lần đầu trong đời.
Đến cửa hàng tiện lợi, thấy cái nào đắt nhất, dày nhất là gom, cũng không biết hãng nào dùng tốt, càng không biết thế nào là lưới hay bông, những thứ này một người đàn ông như anh không có kinh nghiệm, chẳng tài nào phân biệt rõ được.
Túi của cửa hàng trong suốt nên anh đành mua thêm mấy tờ tạp chí, che cái thứ khiến anh ngượng ngùng đó lại. Trên đường đến bệnh viện, hai cánh tay anh cứ cứng đờ, cứng đờ vào bệnh viện, cứng đờ nhấn nút thang máy.
Người ta không nhìn anh, thật sự không! Nhưng vì sao anh cứ thấy vô số ánh mắt dõi theo? Lần đầu tiên trong đời, anh thấy nhạy cảm.
Đi qua hành lang dài, không gọi một tiếng mà anh đã đẩy cửa vào trong phòng.
Cô tỉnh lại đến giờ, đây là lần thứ ba anh xuất hiện ở căn phòng này.
Tất cả là vì còn tức giận.
Cho dù rất muốn chăm sóc cô, trông nom cô, ở bên cô.
Anh bước vào phòng đã thấy ngay có thêm một người, có vẻ hai người lại còn cười đùa rất vui.
Hắn ta đang cười, cô gái kia cũng đang cười.
Thật xấu xí!
Anh chỉ muốn nhắc Liệu Diệu Trăn, đừng tưởng mình quyến rũ, nụ cười của cô bây giờ khiến cả gương mặt nhăn nhúm lại, xấu quá!
Được thôi, anh thừa nhận đang kích động, đôi nam nữ trong phòng, một người đang hỏi thăm dặn dò, người kia chỉ đang lễ phép đáp lại mà thôi.
“Bác sĩ nói ngày mai em có thể ra viện rồi, sau này chỉ cần đến khám định kỳ là được. Sáng mai anh sẽ tới giúp em làm thủ tục xuất viện”, Tiết Khiêm Quân ân cần dặn dò, “Nhưng nhớ là sau khi ra viện em phải ngoan một chút, tuy ăn uống có lợi cho em nhưng ăn đến mức đau dạ dày cũng không bỏ thì đúng là hơi quá, không phải việc tốt đâu.”
Ai cần hắn nhiều lời! Hắn nghĩ mình là bác sĩ hay bạn trai chứ? Cả hai đều không đủ tư cách!
Bạch Lập Nhân lặng lẽ đến gần, sắc mặt khá khó coi.
“Mẹ em nói bây giờ em không thích hợp dọn về nhà. Hôm nay anh đã đi xem một căn hộ, gần bệnh viện này, căn nhà khoảng một trăm mét vuông, trang trí đẹp, điện nước đầy đủ, sáng sủa, chỉ cần lắp thêm lan can bảo vệ là rất thích hợp cho em ở”, Tiết Khiêm Quân cười dịu dàng.
Anh là một người đàn ông làm bất kỳ việc gì cũng suy nghĩ thấu đáo, khá hoàn hảo.
Diệu Diệu miễn cưỡng gật đầu, “Cảm ơn… Tiền thuê nhà bao nhiêu một tháng vậy anh?”, quãng thời gian này Tiết Khiêm Quân làm quá nhiều việc cho cô, đến mức cô có phần luống cuống.
Sức khỏe cô cần trị liệu và hồi phục, quả thực không còn cần ở lại bệnh viện nhưng bà Diệu có nói với cô, rằng cô hiện giờ quá yếu, âm khí quá nặng, nếu dọn về nhà thì e rằng không sống nổi.
Chỉ có thể tạm thời chọn một chỗ “sạch sẽ”, ở bên ngoài. Nhưng nhà mà anh nói e rằng cô gánh vác không nổi.
“Một ngàn bốn trăm tệ một tháng”, anh cười, trả lời.
Hả?
“Gần bệnh viện?”, căn nhà có điều kiện như vậy, anh có chắc là giá thuê này không phải ở ngoại ô?
“Ừ”, Tiết Khiêm Quân lại cười rất nhẫn nại.
Thấy cô tỏ vẻ nghi ngờ, thế là Tiết Khiêm Quân cười, giải thích, “Vì đây là giá thuê chung với người khác.”
Thuê chung?
Diệu Diệu đần mặt.
Nghe câu này, sắc mặt Bạch Lập Nhân rất xấu, xấu đến đáng sợ.
“Tiết hồ ly, anh định nói với cô ấy, người thuê chung với cô ấy trùng hợp là anh đó hả?”, anh đặt túi đồ xuống đất, cười lạnh lẽo.
Mưu tính này thật khéo, quá khéo, khéo kinh khủng.
Nếu hôm nay anh không đến phòng bệnh, cái tên Tiết hồ ly chết tiệt này đã bắt cóc bạn gái anh đi rồi!
Anh bỗng lên tiếng khiến hai người trong phòng giật mình.
Mới thấy anh, nụ cười khẽ của Liệu Diệu Trăn đông cứng, cô lại vùi mặt mình vào chăn, chỉ để lộ đôi mắt đẹp, chớp chớp.
Dường như cô bây giờ, hoàn toàn chỉ còn lại đôi mắt là đẹp.
Mà trong tích tắc, anh đã nổi cáu.
Cô đang làm gì thế này? Chê anh phá hoại chuyện tốt của họ? Nếu không vì sao lại tỏ ra như gặp người không đáng gặp vậy?
Vì sự xuất hiện đột ngột của Bạch Lập Nhân mà Tiết Khiêm Quân cũng đờ ra, mấy giây sau đã hồi phục lại sự tự nhiên, “Đúng thế, người thuê chung với cô ấy chính là tôi”, anh ta thẳng thắn thừa nhận.
Hả?
Diệu Diệu sững người?
“Cô nam quả nữ, ở chung một nhà! Tiết hồ ly, bụng dạ anh xấu xa như thế, chuyện này mà anh cũng nghĩ ra à?”, Bạch Lập