Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342246
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2246 lượt.
ũng không dám lơ là, không muốn chị bị ám nữa.
Đúng lúc nó mới khoanh chân ngồi xuống thì con ma mũm mĩm kia quay lại.
Nó nằm trên sàn, ấm ức khóc, “Anh ngủ rồi…”
A Vu lườm nó.
Làm ơn đi, “người” đều sẽ ngủ mà! Nếu không ngủ thì hôm sau làm sao có tinh thần?!
“Bé không gọi anh dậy nổi!”, cô bé mũm mĩm lại khóc òa.
Anh hai từng nói, chỉ cần cô bé ngoan ngoãn ở trong chậu thủy tiên thì sẽ đưa cô bé đến bên anh trai.
Nên cô bé ngoan ngoãn nghe lời, để đại sư “túm” được suôn sẻ, rồi bị anh hai vứt đi suôn sẻ.
Nhưng nó không ngờ, cuối cùng tìm được anh rồi, nhưng anh “phớt lờ” nó.
Con ma ngốc ở đâu ra thế?! “Người” có từ trường sạch sẽ làm sao nghe thấy tiếng nó!
Trừ phi, “người” đó lúc này cũng vừa khéo toàn tâm toàn ý chỉ nghĩ tới bạn, từ trường của ma và người mới đụng nhau.
Làm ơn đi, cô nàng đã chết bao nhiêu năm rồi?!
Đây chắc chắn là con ma ngốc không biết thế nào là gột rửa tình cảm, thế nên tâm trí mới luôn dừng ở năm mà nó chết đi.
A Vu nhìn vẻ kỳ thị.
Bỗng dưng.
“Thơm quá, ở đâu thơm quá…”, cô bé mũm mĩm đi vòng quanh hít ngửi.
A Vu vội chặn trước mặt chị, “Không được nhắm vào chị!” Nghe đến chữ “thơm” là A Vu biết ngay bản năng của ma đã xuất hiện, chỉ là con ma thiếu niên mới mười ba tuổi, rốt cuộc vẫn không kiềm chế nổi.
Một câu nói đã làm lộ thiên cơ.
Cô bé mũm mĩm nhìn theo bóng nó, xuyên qua cơ thể trong suốt giống mình, nhìn thấy người chị đang ngủ say sưa.
Ba hồn đều có đủ.
Một, hai, ba, bốn, năm…
A a a a a! Chỉ có năm phách!
Người thiếu mất hai phách dễ bị ma quỷ đeo bám nhất, kiểu đeo bám này cũng bao gồm cả chuyện bị ma ám.
Có cách rồi! Anh ơi đợi bé nhé!
Cô bé lăn tới, rồi lại lăn tới.
Nhưng cơ thể tròn trĩnh như trái bóng của cô bé mới lăn tới đầu giường thì một bàn chân đã giữ đầu cô bé lại.
“Con ma ngốc kia, cút xéo!”, đừng coi thường A Vu bé nhỏ, thực ra khí phách nó rất lớn.
Đôi mắt ngây ngô của cô bé nhìn chằm chằm người bạn còn bé nhỏ hơn mình.
“Mình muốn nhập vào chị kia, mình muốn nói chuyện với anh trai, muốn thơm anh trai”, cô bé ngốc nghếch nói.
Tuy cô bé luôn lén lút ẩn nấp, nhưng nó biết bà chị này quen biết anh đó.
Hơn nữa còn rất thân thiết.
“Không được!”, A Vu chống nạnh, cự tuyệt.
Người và ma khác nhau!
Bé gái bất chấp, nó đứng dậy.
Vừa đứng lên, cơ thể nó gần như cao hơn A Vu ít nhất là nửa cái đầu, trông rất cao lớn.
“Tránh ra!”, cô bé cũng tức giận, nổi cáu.
“Không!”, A Vu không chịu.
“Còn không tránh ra thì tôi sẽ đánh cậu!”, cô bé nheo mắt.
“Hừ!”, A Vu không tin cô bé đánh nổi nó.
Cô bé giơ bàn tay mũm mĩm lên, đánh một cái.
“Rầm”, A Vu bị đánh chảy cả máu mũi, nằm lăn ra sàn nhà.
Mẹ ơi! Thế võ gì đây, đau quá!
Lồng ngực có cảm giác nặng trĩu, đau đến mức A Vu hít thở khó khăn.
Một cú thôi, nó đã bị nội thương.
A Vu miễn cưỡng ngồi dậy, nó không tin mình không đánh nổi một con ma ngốc nghếch.
Hơn nữa, vì chị, cái mạng ma này, nó liều vậy!
“A…”, xông lên, nó không khách sáo đâu.
Chỉ thấy trong tay cô bé có thêm một cây côn, nhanh nhẹn hất ra.
Một trái một phải.
“Binh…”
“Cách…”
Má bên trái vẹo sang bên, má bên phải ngoẹo hẳn đi.
Cơ thể trong suốt của A Vu, trừ cái đầu ra, đều ngã mạnh xuống sàn nhà.
“Hừ! Tôi biết ngay cậu đánh không lại tôi mà!”, cô bé đánh đập túi bụi, phần mông núng nính ngồi phịch lên tấm lưng gầy gò của A Vu, cô bé đắc ý hếch mũi lên trời.
“Xì!”, A Vu bỗng phun máu mũi, máu phun tứ phía.
Không ổn rồi, không ổn rồi!
Hai mắt A Vu trợn lên, hậm hực, “Tôi nhớ cậu rồi, con bé mập chết tiệt…” Chưa nói xong, mắt nó đã trợn trắng, nội thương nặng, ngất đi.
Đúng là con gà yếu ớt!
Cô bé kia tuy ngốc, nhưng cô bé là ai chứ? Lúc ba bốn tuổi, các chú đã dạy phải đánh nhau thế nào.
Chỉ có anh trai là mua đồ chơi cho nó, bình thường nó toàn chơi vũ khí đánh người mà anh nó tập.
Sau khi nó chết, anh sợ nó bị người ta ức hiếp, nên càng đốt hết vũ khí cho nó.
Huống hồ là, dù nó còn nhỏ thì cũng đã chết mười lăm năm rồi, mạnh hơn con ma yếu ớt kia nhiều!
“Hừ!”, đã đạt được hiệu quả, cô bé đứng lên, lấy chân đá vào thằng nhóc đang ngất xỉu kia.
Quả nhiên, bất động rồi.
Cô bé nhìn người chị vẫn đang ngủ say, rồi nở nụ cười.
“Diệu Diệu” ngủ giữa chừng, bỗng ngồi bật dậy.
Đôi mắt cô vô hồn, vạch chân ra, đút hai chân vào dép lê.
Từng bước từng bước, cô ra phòng khách.
Cúi người, cô lấy từ tủ ra chìa khóa nhà bên cạnh.
Cô là tiểu nô lệ miễn phí của Bạch Lập Nhân, đương nhiên có chìa khóa nhà anh.
Cô lấy chìa khóa mở cửa nhà bên cạnh, bây giờ là ba giờ sáng, là lúc “người” ngủ say nhất, anh vẫn chưa tỉnh.
Cứng đờ, cô vào nhà anh, vào phòng ngủ của anh, từng bước một tiến tới gần.
Cầm một chìa khóa khác, cô mở cửa phòng ngủ của anh.
Bạch Lập Nhân nằm nghiêng người, đang ngủ rất say.
“Hôn hôn, anh trai! Hôn hôn, anh trai!”, “Diệu Diệu” chảy nước mắt, hôn lên má anh.
Hết cái này tới cái kia, nước mắt dính lên má anh, “Diệu Diệu” vẫn không hôn đủ.
Hiếm