XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mắt Trái

Mắt Trái

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342249

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2249 lượt.

h sau đó nữa.
“Diệu Diệu!”, anh lại đẩy cô.
Diệu Diệu vẫn bất động như không hề có ý thức.
Bạch Lập Nhân muốn cười mà cười không nổi.
Tối nay, là chuyện nhầm lẫn tai hại gì đây.
Anh cúi xuống, bộ dạng Diệu Diệu như chỉ đang ngủ say mà thôi.
Nhưng anh biết, cô đã ngất xỉu rồi.
Muốn tức cũng không tức được.
“Thích tôi đến thế sao?”, ngón tay cái vuốt ve những dấu hôn anh để lại trên cổ cô, Bạch Lập Nhân không hề nhận ra anh hỏi rất dịu dàng.
Anh rất muốn rất muốn làm hết mọi chuyện ban nãy, dục vọng và khát vọng không hề buông tha anh, vẫn đang thiêu cháy.
Nhưng, hình như là… điều anh muốn còn nhiều hơn.
Chẳng hạn, sự hòa hợp giữa hai tâm hồn.
“Chúng ta vẫn nên theo nhịp độ bình thường đi”, đứng dậy, anh bế bổng cô lên.
Cửa nhà kế bên đang mở toang.
Anh nhẹ nhàng đi qua phòng khách, bước vào phòng cô, đặt cô vào giường đã hơi lạnh.
Vở náo kịch tối nay cuối cùng lại hạ màn như thế.






Buổi sáng Diệu Diệu tỉnh dậy, đầu nặng chân nhẹ, đi như “bay”.
Trạng thái này giống y hệt hậu di chứng lúc tốt nghiệp đại học, mấy người trong phòng quyến luyến, cả đêm không ngủ, trò chuyện tới đêm vậy.
Nhưng, vấn đề là, tối qua rõ ràng cô ngủ say vô cùng, thậm chí không hề nằm mơ mà!
Diệu Diệu ôm đầu, mơ mơ màng màng đi tắm táp rửa mặt, nhưng lại bị bộ dạng ma quỷ của chính mình dọa cho hết hồn.
Trời ơi trời ơi trời ơi!
Ăn sáng, Diệu Diệu múc hai bát cháo, đặt trên bàn, kéo cái ghế bên cạnh ra.
Mỗi người một bát, mỗi người một bộ đồ ăn.
Nuôi ma là thế, biết rõ có lúc nó không ra được nhưng bắt buộc phải xem nó như người nhà, tôn trọng mà giữ cho nó một chỗ.
Nhưng, kỳ lạ, hôm nay A Vu cũng yên lặng quá?!
Diệu Diệu đang định động đũa thì nhà bên cạnh có tiếng động.
Lúc đó, Bạch Lập Nhân mở cửa ra, cầm chìa khóa xe chuẩn bị đi làm.
Bốn mắt nhìn nhau.
Tệ thật.
Diệu Diệu thầm rủa mình, ban nãy lúc cô mơ mơ màng màng đi nấu bữa sáng đã mở cửa ra cho thoáng khí, rồi quên đóng lại.
Bây giờ để Bạch Lập Nhân nhìn thấy hai bộ đồ ăn, cô làm sao giải thích? Chuyện A Vu, người bình thường khó lòng chấp nhận, cho dù thế nào cũng không thể để lộ được.
“Ăn sáng à?”, Bạch Lập Nhân lại không đợi mời mà tự vào.
Ưm.
“Ừ”, Diệu Diệu cười cứng đơ.
Làm ơn đi, đừng hỏi cô vì sao lại mang dư bát đũa ra, cô không biết phải giải thích thế nào đâu.
“Chuẩn bị cho tôi à?”, Bạch Lập Nhân chỉ vào chỗ trống.
Ưm…
“Cảm ơn”, anh thản nhiên ngồi vào chỗ của A Vu.
Diệu Diệu há hốc miệng.
Kỳ lạ quá, bình thường buổi sáng Bạch Lập Nhân đi ngang đều lạnh nhạt không chào hỏi gì cô, chứ đừng nói là chủ động vào ăn sáng.
“Xin mời”, Diệu Diệu đành cười khan.
Bạch Lập Nhân không nghi ngờ nhiều, cô đã cảm kích ân huệ đến muốn khóc rồi, làm sao dám nói gì nữa.
Chỉ mong là A Vu đừng giận.
Cô lén lút nhìn về phía chậu xương rồng, chỗ đó lặng phắc.
Kỳ cục, bây giờ rõ ràng ánh mặt trời chưa mạnh lắm mà.
Bạch Lập Nhân cúi đầu, ăn một miếng.
Dù sao, hai người sau này có thể sẽ cùng chung sống, anh phải gắng sức thích ứng với thói quen của cô, sự tồn tại của cô.
Chỉ là, mới ăn một miếng thôi, mà anh đã ngẩn ngơ.
Anh vốn ăn uống kén chọn, nhưng lúc này chỉ một bát cháo đơn giản đến không thể đơn giản hơn, rất bất ngờ là, khẩu vị của anh lại cảm thấy thỏa mãn hơn bao giờ hết.
Mẹ anh rất đảm đang, rất biết dạy dỗ con cái, cũng rất biết nấu nướng, vì thế từ nhỏ anh đã có thói quen ăn uống khá kén chọn.
Sau khi ra ở riêng, anh thu nhập đủ số điện thoại các quán ăn, những mỹ vị ấy toàn bộ đều nhờ gia vị nêm nếm mà ra, dạ dày anh đã quá chán rồi, ngoài cơm hộp thỉnh thoảng mẹ mang tới thì anh căn bản không còn mong đợi gì ở thực phẩm nữa.
Anh không ngờ, tài bếp núc của Diệu Diệu lại có thể sánh ngang mẹ anh.
“Đây là món cháo gì?”, vừa chậm rãi ăn, anh vừa hỏi.
Diệu Diệu còn… đảm đang hơn anh tưởng.
Chẳng trách mẹ cứ càm ràm, mong anh có thể phát triển mối quan hệ với Diệu Diệu.
“Đây là cháo nấm đùi gà.”
Thật kỳ lạ, hôm nay anh đúng là rất kỳ lạ.
Hình như trong vòng một đêm, họ đã trở nên rất “thân” với nhau.
“Còn cái này?”, anh dùng thìa múc một thứ gì đó trong cháo lên.
“Là sơn dược”, Diệu Diệu trả lời.
Cháo do cô đun nhỏ lửa nấu thành, nên mới có mùi vị này.
“Ồ, tôi rất thích, mỗi buổi sáng tôi sẽ đến”, anh bình thản ăn tiếp.
Hử?
Mỗi buổi sáng đều tới? Có lầm không? Tại sao lại thế? Tại sao lại thế?
Diệu Diệu hoang mang vô cùng.
Tại sao anh lại tới? Bữa sáng của mình cô, dậy sớm thì nấu, dậy trễ thì mua trên đường đi, anh nói sáng nào anh cũng tới, thế thì chẳng phải cô hoàn toàn mất đi tự do hay sao?
Đáng ghét, cái tên tham lam này, chút giá trị còn lại của nhân viên cũng muốn lợi dụng!
“Bữa tối tôi cũng có thể đến đây tham gia”, anh lại thêm một câu.
Trước kia cô từng đề nghị như thế, lúc đó anh không nể tình, cũng chẳng muốn cho cô cơ hội.
Bây giờ quan hệ đã khác, anh có thể tỏ thành ý của mình, cho nhau cơ hội để cố g