Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342252
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2252 lượt.
ắng thích ứng.
Bữa tối cũng tới?
Mặt Diệu Diệu biến sắc.
Bây giờ đã không chỉ đơn thuần là vấn đề giá trị thặng dư nữa, nếu bữa tối cô cũng phải đảm nhận thì khác nào là osin miễn phí? Lúc đó đề nghị là lúc đó, bây giờ là bây giờ, tình hình hoàn toàn khác nhau mà!
Cái tên Bạch Lập Nhân giỏi lắm, tăng thêm năm trăm tệ tiền lương là đã muốn tiết kiệm tiền thuê người giúp việc rồi.
Diệu Diệu hít thật sâu, nở nụ cười hoàn hảo, “Sếp à, như thế không ổn đâu?! Dù sao, hiện giờ mình đã có bạn trai, cũng phải cho mình chút thời gian rảnh rỗi…”, không có thời gian rảnh thì làm sao cô hẹn hò bạn trai?
Bạch Lập Nhân liếc cô, “Thích ăn tối bên ngoài? Không thích hẹn hò trong nhà sao?”, làm bạn trai người ta thì phải chu đáo một chút.
“Sếp à, thế chẳng phải là phí lời à?!”, cô cười rất rạng rỡ.
“Ồ, tôi biết rồi”, cũng đúng, chắc là mỗi cô gái đều không thích cứ hẹn hò ở nhà mãi, anh phải gắng thay đổi thói quen thích ở nhà của mình mới được.
Đã ăn xong bữa sáng, anh buông đũa xuống.
Ủa, lạ thật, hôm nay rất dễ trao đổi, dễ trò chuyện, lại không hề mắng cô kém cỏi!
Diệu Diệu vừa thu dọn vừa lẩm bẩm trong bụng.
“Lát nữa tôi đưa cậu đi làm chung”, ăn sáng xong, anh không vội đi ngay mà còn thong thả dặn dò.
Ngày đầu tiên làm bạn trai, không thể để bạn gái tiếp tục đi xe bus được.
Hơn nữa quan hệ mới của họ, tuy không cần cố ý quảng cáo, nhưng cũng không sợ bị người trong công ty biết.
Tuy rằng, không cho phép yêu đương văn phòng chính là quy định của anh.
Làm sếp có lợi ở chỗ đó, quy tắc có thể tự mình đặt ra, đương nhiên cũng có thể tự mình bỏ.
Hôm nay, trời đổ mưa đỏ rồi!
Diệu Diệu hoàn toàn không hiểu.
Cái tên Bạch Lập Nhân này khá kỳ quặc, tới độ thậm chí còn không thích người khác ngồi xe mình mà.
Trong xe anh, đừng nói là ăn vặt, ngay cả xem báo cũng bị cấm.
Có lúc buổi sáng gặp anh, hoặc buổi tối, cô muốn tiết kiệm tiền xe, hai người cùng đi làm và tan sở, anh mới bất đắc dĩ chở cô đi.
Nhưng thái độ của anh luôn là tránh được thì tránh, nào giống bây giờ, còn chủ động mời mọc.
“Hôm nay mình thiếu ngủ, muốn mang giày thể thao đi làm, mình không muốn ngồi xe cậu lại phải thay giày, phiền phức lắm”, Diệu Diệu thăm dò.
Anh cau mày, “Vậy lúc cậu đi thì chùi giày cho sạch.”
Ủa, thế cũng được à?
Diệu Diệu chỉ muốn sờ trán anh xem thử có phải sốt cao tới độ không chữa được không?
“Được được”, đương nhiên, có lợi mà không hưởng mới là ngốc.
Hai người cùng đến công ty, vì không phải lần đầu nên cũng chẳng ai nghĩ ngợi nhiều.
“Buổi trưa nếu còn buồn ngủ thì tới phòng ngủ nhỏ mà nghỉ”, Bạch Lập Nhân đã chú ý thấy quầng thâm trên mắt cô, thế là ném cho cô một chùm chìa khóa.
Phòng ngủ mà chỉ lãnh đạo mới có ấy, toàn công ty chỉ có hai gian, Tiểu Vĩ một, anh một.
Cả buổi sáng hôm nay, anh không dám nhìn thẳng vào gương mặt cô, bây giờ mới phát hiện ra môi cô đã bị anh hôn đến sưng tấy, chứ đừng nói tới những dấu đỏ ngại ngùng trên cổ cô. Ánh mắt anh càng không dám nhìn xuống dưới, đến phần ngực mà tối qua anh đã từng “chạm” vào.
Diệu Diệu cầm chìa khóa, hoàn toàn đứng hình.
Phòng của Tiểu Vĩ thỉnh thoảng còn cống hiên cho nhân viên công ty thay phiên nhau nghỉ ngơi khi anh ta đi công tác, nhưng phòng nghỉ của Bạch Lập Nhân thì bình thường cho dù bỏ trống cũng chưa từng cho ai mượn, không để người khác có cơ hội nằm cùng một cái giường với anh.
Hôm nay, đúng là mặt trời mọc đằng tây rồi.
“Diệu Diệu, hôm nay cô và sếp có hơi lạ lùng nhé!”
“Đúng thế, có phải pháo hoa tình yêu nổ ra bất ngờ không?”
Bạch Lập Nhân vừa về lại văn phòng thì mấy đồng nghiệp xung quanh cũng quẹt thẻ xong, nhìn thấy cảnh đó đều vội vàng vây lại, hỏi chuyện.
Pháo hoa tình yêu? Diệu Diệu trợn mắt, “Làm ơn đi, trí tưởng tượng của mọi người đừng phong phú như thế!”
“Chưa chắc nhé, Diệu Diệu của chúng ta, dáng người còn tuyệt hơn Lâm Chí Linh, nụ cười còn đa tình hơn Thư Kỳ, là nữ thần gợi cảm trong mắt đàn ông đấy!”
Đàn ông nói không yêu phụ nữ quyến rũ, dáng đẹp, thì cũng không có sức thuyết phục ngang với việc nói con hổ là động vật ăn cỏ vậy, nên bọn họ đương nhiên không thể xem sếp mình là động vật ăn cỏ rồi.
“Đúng thế, mọi người còn nhớ anh chàng nhân viên mới nửa năm trước không?”, bỗng có một đồng nghiệp nhắc lại.
Mọi người lập tức hào hứng, “Tất nhiên là nhớ! ‘Gia tài vạn quán’ mà!”, sở dĩ được gọi là ‘Gia tài vạn quán’ là vì anh chàng nhân viên đó có hộ khẩu ở Nam Đường, sau khi Nam Đường bị phá bỏ, không những được chính phủ đền bù gấp ba lần, được chia ngôi nhà rộng hơn sáu trăm mét vuông, mà còn có sáu cửa hàng, cộng lại thì đáng giá hơn chục triệu.
“Đúng thế, lúc đó ‘Gia tài vạn quán’ còn vì hộ tịch ba triệu tệ cộng thêm trợ phí mà cuống lên tìm vợ nữa!”, nhắc đến là mọi người đều có ấn tượng rất sâu đậm.
“Đương nhiên rồi, nếu cuối năm nay anh ta không chắc chắn chuyện hôn nhân thì chỉ có thể tính là một đầu người, chỉ được chia một triệu tệ tiền đền bù thôi!”, đồng nghiệp nhìn Diệu Diệu, “Quan trọng là ‘Gia tài vạn quá