XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mắt Trái

Mắt Trái

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342256

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2256 lượt.

của anh mà gương mặt căng cứng của Diệu Diệu cuối cùng đã thả lỏng phần nào.
Sự thay đổi đó đều lọt vào mắt Bạch Lập Nhân.
Tình yêu này mới bắt đầu mà thôi, Bạch Lập Nhân lại cảm thấy bản thân anh hình như ngay từ đầu đã chuyên tâm quá nhiều, để tâm tới cảm xúc, tới mỗi câu nói của cô, để tâm tới từng vẻ mặt của cô, tâm trạng thấp thỏm bất an đó rất xa lạ.
Xem phim, chắc chắn là hai người cùng xuất phát chăng?! Còn nữa, phải đi ăn trước, hay là xem xong phim rồi mới đi?
Bạch Lập Nhân thừa nhận, đối với buổi hẹn hò đầu tiên, anh rất chú ý, rất hồi hộp.
Cả buổi chiều, anh nhìn đồng hồ đeo tay vô số lần.
Năm giờ rưỡi tan sở.
Anh không muốn bị cô nhìn ra điều gì, thế là giả vờ bận bịu, bắt đầu lật xem văn kiện.
Rồi nửa tiếng sắp qua đi, anh vẫn một mình ngồi trong văn phòng.
Anh lại nhìn đồng hồ đeo tay.
Lẽ nào cô thấy anh đang bận, nên ngại làm phiền?
Đứng dậy, anh mở cửa văn phòng.
“Diệu Diệu, phim chiếu mấy giờ…” Chỗ ngồi bên ngoài trống không, máy tính cũng đã tắt.
Bạch Lập Nhân ngớ người.
Chẳng phải đi xem phim sao?
Anh lấy điện thoại ra, gọi vào số cô.
Có phải cô thấy anh đang bận, nên đi mua cơm hộp rồi? Thực ra, anh không bận gì mà!
Điện thoại gọi đi, di động của cô vẫn thế, tắt máy.
Rốt cuộc là sao đây? Cô đi đâu rồi?
Bạch Lập Nhân đi qua đi lại trong văn phòng.
Cứ đi qua lại như thế, thời gian trôi qua, đến khi thảm trải văn phòng suýt bị anh đi đến hằn dấu chân, mà cô vẫn không về.
Hơn nữa, điện thoại của cô, luôn mất liên lạc.
“Quyết định thôi việc thật à?”, xem phim xong, đưa Diệu Diệu về nhà, Tiết Khiêm Quân hỏi cô.
“Em…”, đối với quyết định xin nghỉ, hôm qua cô rất chắc chắn, nhưng giờ lại có chút do dự.
“Thư ký của anh hôm nay đã ném một trái bom”, Tiết Khiêm Quân bỗng đổi chủ đề.
“Hử?”
“Cô ấy mang thai, nhưng cơ thể không khỏe lắm nên bác sĩ bảo phải tĩnh dưỡng”, Tiết Khiêm Quân tiếc nuối thở dài, sau đó ánh mắt anh quay sang nhìn cô, “Diệu Diệu, em chuyển đến giúp anh nhé!”
Diệu Diệu đờ ra.
Đến làm ở công ty tiền tệ Đằng Long? Tác chiến cùng anh? Chuyện này…
“Em nghĩ, hôm qua có thể em quá bồng bột…”, Diệu Diệu giằng co, “Bạch Lập Nhân có thể không có ý đó…”
Công ty Đằng Long và chỗ cô làm hiện nay là hai doanh nghiệp hoàn toàn khác nhau về tính chất kinh doanh, cô sợ mình chuyển sang đó sẽ không thể hoàn thành tốt công việc, hơn nữa…
Cô thật sự phải rời khỏi “Động Lực”?
Nếu anh chịu xin lỗi, cô nghĩ chuyện này sẽ bỏ qua.
Tĩnh tâm lại suy nghĩ, thực ra cô không tài nào liên tưởng Bạch Lập Nhân với những ông sếp gian manh dung tục kia.
Hôm nay và hôm qua, cô từng suy đi nghĩ lại rất nhiều.
Có phải các đồng nghiệp cứ đồn rằng cô thích sếp, nên Bạch Lập Nhân hiểu lầm? Nụ hôn đó…
Diệu Diệu ngơ ngẩn sờ gò má hôm qua bị Bạch Lập Nhân hôn lên.
Có lẽ nụ hôn kia, và những lời nói ấy, thực ra chỉ là hiểu lầm mà thôi.
Tiết Khiêm Quân nhìn thấu ý cô, nghiêm khắc, “Diệu Diệu, nếu anh hôn lén thư ký của mình, đồng thời ám chỉ cô ta ngủ với sếp, em có nghĩ liệu anh sẽ bị kiện tội quấy rối không?”
Chuyện này…
Thấy Diệu Diệu vẫn do dự, anh liền ôm cô vào lòng, “Diệu Diệu, nghỉ việc đến giúp anh!”
Chuyện này…
Diệu Diệu trong lòng anh, ngước mặt lên, nhìn anh.
Cô ở góc độ này, đẹp đến run rẩy, Tiết Khiêm Quân đưa tay vuốt ve gương mặt mỹ miều, mịn màng của cô, môi anh chậm rãi, từ từ áp sát, đến khi môi và môi gặp nhau.
Diệu Diệu không nhúc nhích, đờ người hệt như một hòn đá.
Môi cô, lập tức bị đẩy mở.
Diệu Diệu cảm thấy đầu lưỡi ấm nóng của anh, cảm thấy làn da nóng hổi của anh, và cả nhịp tim đập dồn của nhau.
Chầm chậm, cô nhắm mắt, cảm nhận sự tồn tại của anh, tình cảm của anh.
Còn anh, đôi mắt đen và sâu thẳm kia, từ đầu chí cuối, đều mở to, lạnh lùng nhìn kỹ mỗi sự thay đổi của cô.
Anh chưa từng dễ dàng chìm đắm tình cảm với bất kỳ người nào, lần này, chắc chắn cũng sẽ không!
Đang lúc anh chuẩn bị hôn sâu hơn…
Hai ánh đèn chói mắt chiếu tới.
Diệu Diệu vội rời khỏi Tiết Khiêm Quân, cô hoảng loạn quay sang.
Trên chiếc xe đối diện, ngũ quan rất đậm nơi gương mặt Bạch Lập Nhân lúc này, lạnh lẽo đến rùng mình
Bạch Lập Nhân lạnh lùng sập mạn cửa xe, tiến từng bước tới chỗ họ.
Sống lưng anh ưỡn thẳng, tỏa ra hơi lạnh khiến xung quanh phải tiêu điều, run rẩy. Ánh mắt anh rất lạnh, lạnh đến mức có thể làm đông cứng kẻ khác. Bước chân anh rất nặng nề, nặng tới độ khiến người ta có cảm giác áp lực khó tả.
Nhưng vấn đề là, Diệu Diệu cảm thấy mình không cần thiết phải bị sức mạnh của anh đè nén đến run rẩy.
Cô mở cửa xe, cũng bước xuống, “Bạch Lập Nhân, cậu…” Bỗng dưng không biết phải nói gì.
Bắt đầu từ khi Bạch Lập Nhân tỏ ra thân mật, hôn lén cô, Diệu Diệu đã cảm thấy ngượng ngùng đến mức không tài nào đối diện với anh.
Nhưng, dù sao họ cũng là bạn học bảy năm, “chiến hữu” của nhau sáu năm trời.
“Liệu Diệu Trăn, cậu giỏi lắm!”, Bạch Lập Nhân dừng chân trước mặt cô, khóe môi nhếch lên, không giận dữ mà còn cười.
Diệu Diệu bị nụ cười kỳ q