Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342264
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2264 lượt.
rồi, hôm nay cậu lại giống mấy đêm trước, đến bám theo tôi để chung chăn gối?”, “nhiệt tình” ban nãy không lừa dối được, cô lại muốn “bắt ép” anh lên giường.
Chung chăn gối?
Ùng ùng ùng, như có tiếng sấm nổ giữa không trung, Diệu Diệu bị từng câu chất vấn của anh làm chấn động đến nỗi bàng hoàng, không hoàn hồn kịp.
Diệu Diệu hoang mang ngước lên nhìn Bạch Lập Nhân.
Cổ cô thon dài, trông rất quyến rũ, bây giờ càng gợi cảm, đôi mắt to long lanh như đang đưa đẩy, đôi môi đỏ hồng tự nhiên hé mở, vẻ mặt đờ đẫn hoang mang, không cần bất kỳ từ ngữ nào cũng dễ dàng khơi gợi lửa dục trong người đàn ông.
Đúng là thủ đoạn! Tưởng như thế thì có thể trốn tránh được à?
Bạch Lập Nhân quay mặt đi, thô bạo kéo chăn trên giường, ném lên người cô.
Còn anh thì xoay lưng vào mặt cô, giọng vẫn rất lạnh, hậm hực: “Liệu Diệu Trăn, bây giờ có phải cậu muốn biện bạch rằng mọi hành vi của cậu là mộng du? Không bị ý thức của mình khống chế?!” Lúc bám theo anh, ôm anh, dụ dỗ anh, ánh mắt cô rất có thần, nhìn cô như vậy thì không tài nào nói những lời quỷ quái như mộng du được!
Vì bị ném chăn vào người nên Diệu Diệu giật mình tỉnh lại, đờ đẫn nhìn tấm chăn trên người mình.
Sau đó, khô và ướt dính vào với nhau càng khó chịu, cô hé mở ra xem.
“Á!”, Diệu Diệu suýt la lớn.
Chỗ cô ngồi đã ướt đẫm, áo ngủ của cô màu trắng tinh, bình thường thật sự không “xuyên thấu” tí nào, nhưng một thùng nước đổ xuống, nên lúc này cô đã không khác gì mặc đồ xuyên thấu, thậm chí… hai đóa hoa trước ngực cũng có thể thấy rõ.
Lập tức quấn chăn vào, Diệu Diệu run lẩy bẩy.
Bạch Lập Nhân trời đánh này, nhất định đã nhìn thấy hết rồi mới quay lưng lại.
Có đến nỗi hận cô thế không? Hận đến mức không tiếc lấy thùng nước “rửa” cô, hận đến mức không còn suy nghĩ gì mà đổ nước xuống, sàn nhà anh cũng thê thảm theo. Đúng là thiếu suy nghĩ!
Dừng dừng dừng, bây giờ cô còn nghĩ gì tới vấn đề sàn nhà chứ?!
Tư duy dần dần quay lại, Diệu Diệu bắt đầu mò ra chút đầu mối.
Cô cô cô… bị ma ám??? Có thể? Quãng thời gian này, sức khỏe cô rất lạ! Hơn nữa, quan trọng là cái vòng tay pha lê kia, Bạch Lập Nhân đã từng đeo, có nghĩa là kim quang đã từng biến mất!
Nghĩ tới chuyện đã từng nằm cùng giường với “Kim Quang” là Diệu Diệu thấy toát mồ hôi lạnh.
Nếu ban nãy Bạch Lập Nhân chỉ trích cô tự dâng hiến là rất có khả năng! Nếu không thì cô cũng sẽ chẳng xuất hiện ở nhà đàn ông vào nửa đêm nửa hôm thế này.
Nhưng… chung, chăn, gối?
Diệu Diệu bị ba chữ này dọa cho giật mình hoảng hốt.
Cô lắp bắp, “Bạch… Bạch… Bạch Lập Nhân, chúng… chúng ta… mấy hôm nay… có… có trải qua… chuyện đó không?” Trời ơi, xin đừng!!!
Cho dù cô xui xẻo, chưa gặp được người đàn ông đúng nghĩa, nhưng cô cũng không muốn cái quý giá của mình lại tùy tiện bị một con ma đem tặng mất!
Nên vấn đề này, đối với cô, rất quan trọng!
Nghe câu đó, gương mặt tuấn tú của Bạch Lập Nhân giật giật mấy cái, rồi méo xệch, “Liệu Diệu Trăn, cậu nghĩ hay nhỉ!”
Nghĩ hay? Cô không muốn nghĩ hay đâu! Cô không hề muốn “hay” như vậy tí nào!
Nhưng, ý của câu này là…
Trong tích tắc, Diệu Diệu mừng rỡ điên cuồng, cô giơ ngón cái lên, cảm kích nói, “Bạch Lập Nhân, quả nhiên mình không nhìn lầm cậu, cậu đúng là chính nhân quân tử!” Cô không hề nhớ rằng cô từng hiểu lầm mình bị anh sếp này quấy rối, hơn nữa còn trốn vào nhà vệ sinh khóc lóc sụt sùi.
Bạch Lập Nhân đúng là Lan Hoa công tử thanh bạch mà cao quý, cũng may không thích nổi “dục nữ” yêu nghiệt như cô.
Biết trinh tiết không bị gì, Diệu Diệu cũng thở phào được, sau đó yên tâm giải quyết vấn đề hiện giờ.
“Bạch Lập Nhân, không phải mộng du đâu, mình căn bản không mắc bệnh đó!”
Vẻ mặt cô trở nên nghiêm túc, vì cô quyết định nói hết chân tướng, dù sao trong mắt anh, cô cũng đã chẳng khác gì bà điên rồi.
Thấy cuối cùng cô cũng thừa nhận, sắc mặt Bạch Lập Nhân đã dịu lại đôi chút.
Không biết đập cửa bao lâu, gào thét bao lâu, hàng xóm đã ló đầu ra, thậm chí có người còn hỏi: “Cô gái à, có cần báo cảnh sát không?” Người ta còn tưởng xảy ra chuyện, đặc biệt là do cô đầu tóc rối bù, và chăn quấn quanh người, vừa nhìn liền tưởng bị bạo hành gia đình, hoặc bị bạn trai đuổi ra khỏi nhà.
Bị cô làm phiền quá mức, Bạch Lập Nhân đành mở cửa, gương mặt khó chịu cực kỳ.
“Cậu nghe mình giải thích đã, đừng giận thế, cho mình một cơ hội nữa đi!”, Diệu Diệu chắp tay van nài.
Chuyện này, trách nhiệm của cô khá là lớn.
“Cho mình một cơ hội nữa.”
Biết rõ cô không có ý đó, Bạch Lập Nhân mới nghe đã tức giận.
“Này, bạn gái đã van xin thế rồi, đừng có vô lý vậy chứ!”, hàng xóm của họ là một cặp tình nhân trẻ, anh chàng kia thực lòng khuyên anh.
Tình hình này…
“Bạch Lập Nhân, cậu theo mình vào nhà tìm chân tướng!”, thừa lúc anh không tiện nổi cáu trước mặt người ngoài, Diệu Diệu vội vàng kéo anh vào nhà cô.
Vừa vào trong, Bạch Lập Nhân đã hất tay cô ra.
Anh không tùy tiện như cô được, tay anh đâu phải chân chó mèo đâu mà c