Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342267
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2267 lượt.
xem, bây giờ có phải mặt mày mình có chút xanh xao? Khóe môi trông hơi tím không?”, Diệu Diệu không còn mong chờ gì nữa, những lời này cô rất ủ rũ mà lẩm bẩm, lảm nhảm một mình, “Bạch Lập Nhân, bây giờ mình vẫn chưa dám chắc con ma kia có ác ý gì không, mình thật sự rất sợ… Nếu bây giờ cậu bỏ đi thật, để mình ở lại đây một mình, nó lại nhập vào người mình thì biết làm thế nào? Mình sợ thật sự, một ngày nào đó có thể sẽ vì âm hư quá mà chết, mọi người chỉ có thể đốt tiền vào tiết thanh minh cho mình thôi…”, nói rồi, giọng cô nấc nghẹn.
Đây lại là lời nói dối nhạt nhẽo, không bệnh mà than!
Bạch Lập Nhân cảm giác mình không nên quan tâm đến cô, cô nàng này chẳng phải đã coi anh là đồ ngốc mà đùa giỡn đó thôi?!
Tiết thanh minh đốt tiền vàng cho cô? Thế mà cũng nghĩ ra cho được.
“Cậu đi tắm nước nóng đi đã!”, vô cùng phiền muộn, anh quay lại ngồi xuống sofa trong phòng khách của cô.
Câu này vừa thốt ra, anh đã hối hận.
Âm hư quá độ mà chết? Cho dù hiện giờ cô không khỏe mạnh hồng hào như lúc nãy trong nhà anh, sắc mặt đúng là hơi u ám, nhưng nếu bảo bị ma nhập thì đúng là vớ vẩn!
“Tôi chỉ cho cậu nửa tiếng, phải làm gì thì cậu làm đi, hết giờ là tôi sẽ về nhà ngủ ngay!”
Nói xong anh khoanh tay trước ngực, nhắm mắt, dựa ngửa ra sau, không muốn nói thêm câu nào thừa thãi.
Đúng là ngạo mạn đến mức muốn đấm!
Nhưng, không thể phủ nhận, Diệu Diệu thừa nhận bản thân cô trong một tích tắc, đã cảm động!
Cô không ngờ, Bạch Lập Nhân lại ở lại.
Tranh thủ thời gian, Diệu Diệu dè dặt nhìn ngó xung quanh.
Cô thật sự quá vô tâm, hóa ra không biết từ bao giờ mà nhà cô đã trở nên âm u lạnh lẽo quá mức.
Cô cứ ngỡ đó là do có A Vu, nhưng mấy hôm trước khi A Vu tới, thực ra cô đã bắt đầu thấy cứ mỗi đêm là trong nhà có vẻ đen tối hơn trước, còn cô thường xuyên có cảm giác như gặp ảo giác vậy.
“Còn chưa đi tắm đi!”, Bạch Lập Nhân không hề mở mắt, nhưng biết cô đang chần chừ nhìn ngó.
Đúng, đi tắm!
Diệu Diệu cúi xuống nhìn tấm chăn đã muốn ướt hết, vội vã vào phòng lấy quần áo sạch sẽ để đi tắm.
Nếu cứ như thế này đến khi trời sáng, ngày mai chắc chắn cô sẽ sốt, nêu cô bệnh thì đừng mơ cái tên Bạch Lập Nhân kia sẽ chịu trách nhiệm chăm sóc cô.
…
Diệu Diệu chỉ mất mười lăm phút để tắm nước nóng, cũng đã sấy khô mái tóc dài.
Mang dép lê, cô ra khỏi nhà tắm, Bạch Lập Nhân vẫn duy trì tư thế ngồi lúc nãy, không thay đổi.
Anh như thế, thật giống tượng Phật kim quang lấp lánh.
Nơi có anh trấn giữ, cho dù nhà cô đã không còn sạch sẽ, nhưng Diệu Diệu như đã uống một liều thuốc trợ tim.
“A Vu, em có đó không?”, cô đến bên chậu xương rồng, hỏi vẻ không chắc chắn.
Bên trong yên lặng.
Mấy hôm nay đều thế, A Vu quá yên tĩnh.
Đúng lúc cô tưởng A Vu có thể đã len lén quay về thì, “Chị, em đây…” Trong chậu xương rồng vẳng đến âm thanh yếu ớt, sau đó Diệu Diệu dần nhìn thấy một linh hồn bé nhỏ trong suốt, nằm trên cây xương rồng, thở nặng nhọc.
Hử?
“Trong chậu thủy tiên kế bên có giấu một con bé mập chết tiệt, em bị nó đánh nội thương rồi, không nhúc nhích nổi nữa…”, dù là giọng nói hay là bộ dạng, thì trông và nghe A Vu có vẻ rất yếu ớt, lại ấm ức vô cùng.
Thủy tiên? Con bé mập?
Diệu Diệu sững sờ.
“Chị ơi, xin lỗi, không bảo vệ được chị…”, A Vu rầu rĩ.
Nếu không phải chị chủ động đến tìm nó, thì nó bây giờ ngay cả khả năng liên lạc với thế giới bên ngoài cũng không có.
Linh hồn trẻ thơ như nó, vốn dĩ không nên tồn tại trên thế giới, nên những việc vặt như chạy việc, đùa giỡn thì hợp với nó hơn, còn những thứ khác thì quả là năng lực có hạn.
Chuyện lần này, đối với tâm hồn mỏng manh của A Vu, cũng là một đòn đả kích.
“Không mong em ngọc thụ lâm phong, nhưng cũng đừng yếu đến nỗi ngay cả bản thân cũng không bảo vệ nổi thế này!”, Diệu Diệu cười khổ.
Còn bảo vệ cô sao, chỉ cần A Vu có thể tự bảo vệ mình, cô đã rất vui rồi! Xem ra cô phải sớm thông báo với mẹ để mau chóng đón A Vu đi, cứ thế này A Vu sẽ hồn phi phách tán mất.
“Chị ơi, con ma mập kia bị kim quang làm bị thương rồi, tối nay chắc chắn không làm trò được, bây giờ chị đến đó cũng không sao, nó không làm chị bị thương được đâu”, huống hồ, trên sofa có “đại Phật” ngồi đó, những con ma như chúng chỉ có thể trốn chứ chẳng dám lộ diện.
“Tại sao con bé mập kia có thể hồi phục nhanh mà em thì không?”, Diệu Diệu rất xót xa.
“…”
“Vì con mập đó có mỡ ngăn chặn, còn em chỉ có mỗi xương!” A Vu oán hờn.
“Cậu đang nói chuyện với ai đó?”, đại lão gia kim quang lấp lánh mở mất, cất lời.
A Vu vội chui vào trong, giấu mình thật kỹ.
“Suỵt, Bạch Lập Nhân, đừng làm ồn”, cô đặt ngón tay lên môi, ra hiệu anh im lặng.
Diệu Diệu nuốt nước bọt, chậm rãi, từ từ, dịch sang chậu thủy tiên bên cạnh.
Tại sao lại là chậu thủy tiên chứ, tại sao lại là nó?
Cô cẩn thận vạch đám lá ra.
Bên trong, đúng là có một cơ thể trong suốt mũm mĩm đang ẩn nấp.
Diệu Diệu ngớ người, quả nhiên là cô bé đó, không sai so với điều cô dự đoán.
Tim bỗng dưng có hai phần trĩu, ba phần nặng, bốn phần