Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342274
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2274 lượt.
br>“Cậu đừng đi nữa, tôi chuyển cậu sang phòng Tài vụ, chỉ chuyên lo đơn từ kế toán là được.” Cô khoan hãy làm thư ký của anh, anh giúp cô sắp xếp vị trí khác.
Chỉ cần không còn ở cạnh nhau suốt ngày thì cũng sẽ có ngày “hiểu lầm” qua đi thôi.
Đến khi anh có thể đối diện với cô, có thể tự khắc sẽ có ngày điều cô về lại, dù sao mọi người hợp tác đã quen rồi.
Diệu Diệu ăn xong miếng cuối cùng, tiện thể uống hết ngụm Coca cuối, cô cảm thấy sức mạnh toàn thân cuối cùng đã hồi phục lại chút ít, “Bạch Lập Nhân, mình đã xin vào công ty mới, bắt đầu từ ngày mai, mình sẽ tới đó làm việc.” Yêu cầu của Tiết Khiêm Quân rất đúng lúc, lời níu kéo cô của Bạch Lập Nhân lại quá muộn, hơn nữa còn không đủ thành ý.
Cô tốt nghiệp ngành Tài chính tiền tệ, không mong muốn cả đời chỉ làm nhân viên tài vụ.
Một câu nói của cô, khiến Bạch Lập Nhân sững người.
Tốc độ gì thế, nhanh như vậy đã tìm được công việc?
“Công ty nào? Chắc không phải những công ty mà chó mèo cũng vào được chứ?!”, Bạch Lập Nhân hừ mũi, thần thái đó giống hệt như khinh thường cô vậy.
Sao lại có người đáng đánh đòn thế nhỉ?!
Diệu Diệu ngước lên, ngạo mạn đáp lại anh, “Công ty tiền tệ Đằng Long, lương năm tạm thời là một trăm ngàn, cuối năm chia tiền thưởng theo doanh số, nhưng chắc sẽ không dưới hai chục ngàn.” Cá chép hóa rồng, cô cũng xem như thuộc hàng lương cao rồi.
Vốn dĩ Diệu Diệu còn nghĩ, có lẽ chuyện đi làm chỗ mới cô nên thận trọng suy nghĩ, nhưng bị Bạch Lập Nhân khích bác như thế, nên đã trả đòn ngay.
Bia còn có bọt, huống hồ là người[1'>.
[1'> Chơi chữ: “Bọt bia” đồng âm với từ “Tức giận”.
Diệu Diệu giật lấy cái bát trong tay anh, bực bội dọn dẹp.
Ghét quá, mong cô quay về mà không thể chịu nhún nhường, nói những lời tốt đẹp hay sao?
Tiền tệ Đằng Long, bốn chữ này, khiến Bạch Lập Nhân đanh mặt lại.
Khóe môi anh cong lên, “Làm thư ký cho Chủ tịch? Chưa ai nói với cậu là chủ tịch đó rất thích ‘xử’ thư ký của mình à?” Thư ký chủ tịch, vốn chỉ là bình hoa trưng bày mà thôi, ả đàn bà kia trước đây cũng đến làm thư ký, mới mấy ngày đã lăn lộn trên giường với sếp. Hơn nữa, mấy năm nay, scandal về Chủ tịch công ty Đằng Long nhiều không kể xiết.
“Bạch Lập Nhân, đừng nói xấu kẻ khác, làm sao mình biết cậu có ‘hổ phụ sinh hổ tử’ hay không chứ?”, Diệu Diệu phản bác, nhưng vừa nói xong đã hối hận.
“Mình làm thư ký tổng giám đốc, không phải thư ký chủ tịch”, cô nói rõ.
Nhìn vẻ mặt hối lỗi của cô, Bạch Lập Nhân đoán mẹ đã kể cho Diệu Diệu nghe.
Vì sao? Anh vốn không có bố, làm sao mẹ lại phải nhiều lời với người khác, mà còn kể cho Diệu Diệu biết danh tính thật của bố anh nữa.
“Cậu yên tâm, sau này tôi kết hôn sẽ không bao giờ ly hôn!”, anh sa sầm mặt, đứng lên.
Anh cũng tuyệt đối không ‘chơi’ thư ký của mình!
Anh đã quá ghét bản thân rồi, bởi vì đối với cô…
Có đến nỗi phải mỉa mai anh thế không?!
Còn nữa, cô muốn làm thư ký tổng giám đốc, thì chính là giúp Tiết Khiêm Quân! Đúng là thâm tình sâu đậm, phu xướng phụ tùy!
Cô thích cái tên đó đến thế ư?
Trong khoảnh khắc, thật sự có một khoảnh khắc, lửa giận bỗng xuất hiện trong lồng ngực Bạch Lập Nhân biến thành một suy nghĩ không kiểm soát nổi.
Nếu, nếu anh theo đuổi Liệu Diệu Trăn được, Tiết hồ ly kia sẽ tức chết! Anh không tin là mình không thắng được Tiết hồ ly!
Nhưng…
“Cậu không cần quay lại làm việc thì thôi, những người thay thế được Liệu Diệu Trăn cậu cũng nhiều lắm!”
Diệu Diệu trừng mắt nhìn anh.
Lưỡi tên này sao không hiền lành tử tế được chút nào nhỉ!
Ném lại câu nói đó, không cho cô bất kỳ cơ hội kiện cáo nào, Bạch Lập Nhân kiêu ngạo quay lưng bỏ đi.
Anh kiêu ngạo, nên, anh bó tay.
***
Diệu Diệu làm thủ tục nhận việc trong phòng Nhân sự của Đằng Long.
“Hoan nghênh gia nhập Đằng Long, sau này hãy giúp đỡ nhau nhé”, Tiết Khiêm Quân nở nụ cười với cô.
Thực ra, có lúc, Diệu Diệu cảm thấy, hai anh em nhà này về một số mặt thì có chút tương đồng.
“Xin giúp đỡ ạ”, Diệu Diệu mỉm cười.
Cô ngồi xuống chỗ của mình, cầm một cái gối tựa lưng mới toanh lên.
“Của ai vậy?”, là của người trợ lý trước đó mới nghỉ việc ư?
“Anh mua cho em đấy”, Tiết Khiêm Quân cười với cô, sau đó đùa, “Anh chuẩn bị dùng một cái gối để mua chuộc chủ lực mới của anh.”
Diệu Diệu cười e thẹn, vội vàng đổi chủ đề, “Công việc mới thế nào ạ? Bây giờ em phải làm gì?”
“Mấy hôm này em cứ làm quen với môi trường làm việc và tư liệu trong phòng Tư liệu kia trước đã”, anh cười và dặn, “Làm việc ở đây rất thoải mái, em chỉ cần giúp anh xử lý khách hàng, và vài văn kiện thường ngày là được.”
“Ồ”, không hiểu sao, lần này nhìn thấy nụ cười của anh, thứ rộn lên trong lòng cô lại không phải hơi ấm, lồng ngực tự động tắc nghẹn, hít thở khó khăn.
“Bây giờ, đặt giúp anh một nhà hàng vào buổi trưa nhé, rồi giúp anh hẹn khách hàng”, anh vẫn cười.
“Vâng”, Diệu Diệu gật gù, chậm rãi lấy bút ra, “Xin hỏi Tổng giám đốc muốn hẹn khách hàng nào ạ? Số điện thoại bao nhiêu?”
Anh nói với giọng thoải mái, “Số là 13857xxxxx, anh hẹn trợ