Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mắt Trái

Mắt Trái

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342276

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2276 lượt.

một phần kế hoạch, nhưng mới ngày đầu tiên, Tiết Khiêm Quân đã cảm thấy bước đi này có lẽ anh đã sai lầm.
Đằng Long quá phức tạp, có thể không thích hợp với Diệu Diệu.
Đương nhiên, nếu cô chỉ là cô gái Diệu Diệu mà hôm anh bệnh, đã ở lại cạnh anh, đùi bị anh gối lên ngủ say tới mức tê dại mà cũng không nói gì…
“Mặt của giám đốc Tiết…”, Diệu Diệu nghi hoặc hỏi.
“Ồ, bà đi tiêm botox, gương mặt đó tuy có thể thay đổi thiên biến vạn hóa, nhưng trong quãng thời gian này, cơ thịt của bà đã căng cứng, bà không thể cười, càng không thể quát tháo!”, anh cười, “Nên mọi người trong công ty đều nhân cơ hội hiếm có khó tìm này mà đưa hết báo cáo tài chính đã bị ém nhẹm trước đây ra trước mặt bà!”
Diệu Diệu lại cảm giác như anh đang cười trên nỗi đau của kẻ khác.
Phải không? Hay là ảo giác của cô?
Khoảnh khắc đó, Diệu Diệu mừng rằng quyết định của mình là đúng, cô muốn tìm hiểu người đàn ông mình thích ở khoảng cách gần hơn.
Cô muốn biết, anh thực sự là như thế nào.
Diệu Diệu không muốn trở thành người dễ dàng nhìn mặt mà bắt hình dong, phủ định nhân cách của kẻ khác.
Nhưng, hai mẹ con họ lúc nãy nói chuyện mập mờ như vậy là sao?
Cái gì là chuyện nghiêm túc, chuyện gì là sở thích nhất thời?
“Đã mười một giờ rưỡi rồi, chúng ta đến ‘Xá Đắc phường’ gần đây ăn cơm nhé, anh sẽ chào đón người mới!”, anh sắp xếp để nghỉ trưa.
“Đừng phiền toái như thế!”, Diệu Diệu mới nói xong đã bị anh kéo đi.
Vào quán ăn, họ chọn chỗ dành cho tình nhân khá kín đáo, gần cửa sổ.
Anh chọn những món hải sản cao cấp, còn Diệu Diệu chỉ chọn một phần ăn văn phòng.
Món tôm xóc muối vừa mang lên, anh đã mở phần giấy bọc ra, chu đáo lột hết vỏ tôm, sau đó đẩy đến trước mặt cô.
“Không cần đâu, em ăn phần của em là được rồi”, Diệu Diệu cúi đầu, ăn không mấy ngon lành phần cơm của mình, không hề đụng đến món tôm yêu thích.
Tiết Khiêm Quân nhìn cô, cảm nhận rõ cô hôm nay có chút kỳ lạ.
Im lặng, anh không hỏi gì cả.
***
Hai người đều lặng lẽ dùng bữa.
Cạnh họ là một phòng bao, phục vụ vừa mở cửa phòng đã nghe tiếng quát: “Này, sao mà lề mề thế hả?!”
“Mẹ nó, máy lạnh gì mà tệ thế này, muốn người ta nóng chết à?”, có người mắng chửi.
Tiếp đó là phục vụ bị quát tháo đến te tua, thảm hại.
Quá tệ.
Diệu Diệu quay lại xem tình hình bên trong thế nào.
Mấy người đàn ông trung niên đang vừa uống bia vừa đánh bài trong phòng.
Theo ánh mắt của Diệu Diệu, Tiết Khiêm Quân cũng ngước lên.
Động tác anh khựng lại.
Một, hai, ba, bốn người đang xếp bằng, rung đùi kia, thật trùng hợp, đều là người quen.
“Thưa anh, cà phê của anh đây ạ”, phục vụ bàn của họ mang cà phê tới.
“Diệu Diệu”, anh dịu dàng gọi tên cô, “Cà phê của em đây.” Anh đưa ly cà phê đá cho cô, còn cà phê nóng để lại cho mình.
“Cám ơn anh”, Diệu Diệu đưa tay định đón lấy cà phê, ai ngờ Tiết Khiêm Quân trượt tay.
“Xin lỗi xin lỗi!”, anh vội kéo khăn giấy, nhưng không kịp, cà phê và cả đá viên đã nhanh chóng loang ra khắp bàn.
Diệu Diệu vội đứng lên lau bàn, nhưng đa phần cà phê đã đổ lên quần cô.
Luống cuống tay chân, cô chỉ lo được một chỗ.
“Ở đây để anh thu dọn, em đến nhà vệ sinh lau đi”, anh ấn tay cô, ấm áp nhưng kiên quyết.
Diệu Diệu cúi xuống nhìn, quần áo cô quả nhiên nếu không được lau lại bằng nước sạch thì cà phê sẽ thấm vào vải, buổi chiều không cách nào đi làm được.
Cô vội đứng dậy, “Vậy ở đây giao cho anh nhé, cảm ơn!”
Nhìn theo hướng Diệu Diệu đi, anh tiếp tục lau dọn bàn, nhưng đôi mắt đã tối lại.
“A Long, tôi thấy bố con làm gì lại thù hằn nhau được, lần này anh cứ chịu nhún nhường một chút, kéo Lập Nhân về đi!”
“Đúng thế, Khiêm Quân dù tỏ ra giỏi giang mấy cũng vô ích, nó cũng không phải con ruột của anh, chỉ là đứa con riêng của vợ thôi.”
“Thế gian này chẳng có công bằng hay bất công, cho dù Lập Nhân là đứa bại gia, nhưng sản nghiệp này cũng phải bại dưới tay con ruột mình! Ai bảo chúng ta là người Trung Quốc!”
Mấy người đang thay phiên nhau nói kia chính là ba vị nguyên lão cậy thế trong công ty.
“Thưa anh, có cần tôi giúp không ạ?”, phục vụ thấy nước đổ lênh láng thì chủ động hỏi.
“Ừ, cám ơn”, anh để lộ nụ cười lịch thiệp.
Người trong phòng kia không hề chú ý đến tình hình bên ngoài.
“Thế cũng không được, lỡ thằng bé kia là phế vật thì sao, tôi đã già rồi, vẫn muốn dựa vào công ty để về già sống thoải mái một tí!”
Ra bài, người đàn ông ở giữa là Bạch Long, thong thả nói thế.
Ba người kia vội nói: “Lập Nhân làm sao là phế vật được, anh nhìn đi, nó lợi hại lắm, tự mình lập được công ty riêng kìa!”
“Nghe nói chuyện Vũ Hán lần trước mà cũng được nó giải quyết êm đẹp đấy!”
“Đúng là hổ phụ sinh hổ tử!”
Các nguyên lão lại nói.
“Nó thì có tiền vốn bao nhiêu? Chỉ toàn dựa vào tiền vay!”, Bạch Long hừ mũi, không tán đồng.
“Không đâu, A Long à, không thể nói thế được, thời buổi này đám trẻ từ tay trắng lập nghiệp có mấy người?”
“Đúng thế”, vừa đánh bài, Bạch Long thoáng có vẻ đắc ý của kẻ làm cha.
“Nên nhất định phải kéo Lập Nhân về!”,