XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mắt Trái

Mắt Trái

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342273

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2273 lượt.

lý của anh dùng bữa trưa.”
Diệu Diệu ngẩn ra một giây, “Tổng giám đốc, không cần đâu…”
Giọng nói khách sáo, khiến đáy mắt Tiết Khiêm Quân thoáng thay đổi.
“Được, nếu đã thế, trợ lý của anh từ chối anh, anh sẽ không gượng ép. Nhưng, bạn gái anh chắc sẽ không từ chối yêu cầu ăn trưa của anh chứ?!”, nụ cười anh không giảm.
Anh đã nói thế rồi, cô thật không tiện từ chối.
Đúng lúc này, văn phòng vẳng đến âm thanh “cộc cộc” của giày cao gót nện trên sàn nhà bằng đá.
***
Một người phụ nữ mang giày cao gót ít nhất năm phân, bộ quần áo trễ ngực có một vẻ quyến rũ tao nhã ôm gọn thân hình đầy đặn, dưới làn áo cổ thấp kia hiện rõ khe ngực.
Người phụ nữ thong thả bước tới đẹp đến nghẹt thở, đối với đàn ông thì đó rõ ràng là ưu vật trời sinh.
“Đây là hóa đơn chứng từ đã ký xong”, người phụ nữ hơi đưa tay lên phía trước, để lộ nụ cười kiều diễm khuynh thành, nét phong tình cám dỗ đàn ông tự nhiên hé lộ.
Diệu Diệu hơi đờ ra, người phụ nữ đang bàn bạc công việc với Tiết Khiêm Quân có dung mạo tuyệt đẹp, so với ngôi sao điện ảnh còn hơn một bậc, nhưng… gương mặt cô ta, sao thấy kỳ quặc thế nào?
Còn nữa, cho dù người phụ nữ đẹp đến độ khiến mọi thứ đều mờ nhạt, tuy da mặt cô ta vẫn căng mịn, chắc chỉ khoảng ba mươi mấy tuổi mà thôi, nhưng Diệu Diệu lại trông thấy cánh tay cô ta đã có vẻ nhão ít nhiều.
Cô ta quay sang, chú ý thấy cô, “Trợ lý mới tới à?” Đôi mắt hồ thu nhướng lên quyến rũ.
“Vâng”, Tiết Khiêm Quân lịch sự trả lời, nhưng nụ cười trên gương mặt đã nhạt như không còn.
Diệu Diệu cũng nở nụ cười nhẹ nhàng, lịch sự.
Người phụ nữ này… hình như rất thân quen với anh!
Cô ta quan sát cô, cười thản nhiên, “Đúng là lạ, mẹ còn tưởng, con trai mẹ thích dạng phụ nữ thông minh, độc lập, trí thức chứ, hóa ra lại…”
Con trai? Diệu Diệu sững sờ.
Hóa ra, người này chính là người mà bà Bạch đã kể - Tiết Lệ Viện.
Nhưng, làm sao có thể? Cho dù sinh con trai năm mười tám tuổi, thì Tiết Lệ Viện bây giờ cũng đã bốn mươi bảy rồi, là độ tuổi mà dù cho phấn son dày đến mấy cũng không che giấu được nếp nhăn chứ!
Nhưng người đàn bà trước mặt, hoàn toàn khác xa với bốn từ “Phụ nữ trung niên”.
Tiết Lệ Viện tiến lại chỗ Diệu Diệu, bắt đầu quan sát cô rất kỹ càng, “Nhìn kìa, làn da căng mọng đàn hồi, đúng là đáng ngưỡng mộ, là ưu đãi của ông trời đối với người trẻ tuổi!”
Những cô gái xinh đẹp cũng chia làm ba loại, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng bao giờ cũng dành cho độ tuổi thanh xuân tươi trẻ, có một sắc đẹp thượng đẳng, giống như Diệu Diệu hiện giờ.
Còn dung nhan mộc mạc, trang điểm có lúc đậm, là dành cho phụ nữ ngoài ba mươi.
Còn, lúc nào cũng phải trang điểm đậm, lại đẹp một cách bất thường, chắc chắn là phụ nữ đã có tuổi, giống như độ tuổi của bà ta bây giờ.
“Diệu Diệu là trợ lý mới của con”, đúng lúc Diệu Diệu bị quan sát đến mức sắp sởn da gà, thì Tiết Khiêm Quân đã kịp thời chắn trước mặt cô.
“Ồ, trợ lý…”, Tiết Lệ Viện kéo dài giọng, nở nụ cười nhạo báng mờ ám, “Xem ra… Con trai mẹ cũng trưởng thành rồi…” Ánh mắt đó rất mỉa mai, rất nhục dục.
Sắc mặt Tiết Khiêm Quân không thay đổi, “Mẹ, bác sĩ chẳng phải dặn mẹ trong vòng hai tuần không được cử động gương mặt quá nhiều đó thôi?”
Con trai mới nhắc, sắc mặt Tiết Lệ Viện đã biến đổi, kịp thời thu lại nụ cười mờ ám, gương mặt lại căng cứng.
“Để tôi giới thiệu mọi người với nhau. Diệu Diệu, đây là Giám đốc tài chính của công ty chúng ta, bà Tiết Lệ Viện. Mỗi khoản chi phí xuất ra trong công ty bắt buộc phải thông qua sự kiểm tra của bà”, Tiết Khiêm Quân tự nhiên giới thiệu họ.
“Chào cô! Cháu là trợ lý mới, Liệu Diệu Trăn”, Diệu Diệu lễ phép chào hỏi.
Tiết Lệ Viện chỉ bắt tay qua loa với cô, rồi hoàn toàn phớt lờ, tiếp tục quay sang con trai, “Chuyện kia thế nào rồi? Nghe nói Chủ tịch Đỗ vô cùng yêu mến con, ý con thế nào?”
Đáy mắt anh tối lại, đương nhiên anh hiểu ý mẹ nói tới chuyện gì, nhưng anh không ngờ mẹ lại nhắc ngay trước mặt Diệu Diệu, tuy rằng rất mập mờ.
“Con sẽ xử lý, mẹ yên tâm”, sắc mặt anh kém vui.
Tiết Lệ Viện nhìn con trai, ánh mắt cảnh cáo, “Mẹ nghĩ, chắc con biết hiện giờ tình hình thế nào rồi, lỡ như gặp biến cố thì cho mình thêm một con đường lui, lúc nào cũng tốt cả! Con trai thông minh của mẹ, mẹ nên đặt lòng tin vào con, chắc con biết chuyện gì là nghiêm túc, chuyện gì chỉ tính là ‘sở thích nhất thời’, đúng chứ?!”
Anh im lặng, nhưng sự trầm mặc đó rõ ràng là để tiễn khách.
Tiết Lệ Viện bị thái độ của anh làm cho bó tay, “Con trai, nhớ phải thông minh một tí!” Bà ta ấn nhẹ vai con trai, dỗ dành.
Chỉ bà biết, tính khí con trai bà hoàn toàn không ôn hòa như vẻ bề ngoài.
Đợi Tiết Lệ Viện đi rồi, Tiết Khiêm Quân mới nở lại nụ cười, nhắc cô vẻ không yên lòng, “Mẹ anh bề ngoài có thể cười nói, nhưng tính khí thì y như thời tiết nhiệt đới nhiều mưa vậy, nói thay đổi là thay đổi ngay! Hơn nữa bà đặc biệt ganh ghét những cô gái xinh đẹp hơn mình. Diệu Diệu, sau này em cẩn thận nhé, ít tiếp xúc được chừng nào hay chừng đó!”
Kéo cô tới, sắp xếp cô ở cạnh, vốn dĩ là