Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mắt Trái

Mắt Trái

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342277

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2277 lượt.

iết hồ ly, chẳng phải tôi hiểu anh, mà là chúng ta nghĩ giống nhau!”, Đỗ San San ngọt ngào, “Tôi cũng đang ngứa mắt Liệu Diệu Trăn đây, có cơ hội đối phó với cô ta thì tôi tuyệt đối không bỏ qua!” Cô ta là kẻ thù dai mà!
“Đỗ San San, cô đúng là làm thiên kim tiểu thư chán rồi hay sao mà cứ kiếm chuyện mãi thế!”, chủ đề này khiến anh thấy rất nhàm chán.
“Tiết hồ ly, là ai đã biến tôi thành kẻ rảnh rỗi thế này?”, nghe anh nói mát mẻ, Đỗ San San bực tức, “Anh lo đối phó với Đơn Thiếu Quan là được rồi, việc gì phải tiêu diệt tôi luôn chứ?”, vì anh bạn học quý hóa kia mà bây giờ công ăn việc làm của cô trong tập đoàn gần như đều bị chặn đứng.
Ở lại làm việc tiếp thì đã mất hứng rồi.
Mà trùng hợp là - cô ta có suy nghĩ thế này.
Tiết hồ ly trong vô thức đã giúp cô ta một tay.
Đang nghĩ tới đây, Đỗ San San vụt nghĩ ra, ban nãy cô trợ lý nghe điện thoại, giọng nói ung dung chậm rãi kia quá quen, hoàn toàn khác với giọng cô trợ lý trong trẻo, nhanh nhẹn trước kia.
“Tiết hồ ly, anh đừng nói là anh đã kéo Liệu Diệu Trăn về cạnh anh rồi đấy nhé?”, Đỗ San San kêu lên, “Anh thật sự tin lời ông đại sư Hồng Kông đó hả? Muốn nhờ vào vận trình của Liệu Diệu Trăn à?”
Cô ta rất ghét Liệu Diệu Trăn, có vẻ ngoài y hệt một con cáo xảo quyệt, chẳng khác gì Tiết Lệ Viện.
Tiết hồ ly dù gì cũng là nhân tài, nếu để Liệu Diệu Trăn hưởng lợi, cô ta sẽ rất bực mình.
“Tôi từng nói, tôi không quá tin những điều đó, nhưng tôi chấm năng lực của cô ấy”, anh xưa nay không phải người soi mói cách nói của kẻ khác, nhưng bỗng dưng hôm nay vì cách nói chuyện đó mà Tiết Khiêm Quân cảm thấy kém vui, “Đỗ San San, nếu thực sự cô quá rảnh rỗi không có chuyện gì để làm, thì cứ đi thẩm mỹ hoặc spa chứ đừng làm như chúng ta quen thân nhau lắm được không!”
Nói xong, anh cúp máy.
Vỗ trán.
Nói thực là tuy nói vậy, nhưng anh không tự tin rằng sau này liệu mình có trở nên “thân” với Đỗ San San thật hay không.
Tới đâu hay tới đó vậy.
Anh thích đi một bước, rồi tính tiếp bước sau.
Dù sao, vận mệnh lúc nào cũng thay đổi.
Suy nghĩ rồi, anh nhấc máy lên, bấm số nội bộ.
“Xin chào, đây là văn phòng Tổng giám đốc”, bên kia đầu dây vẳng tới giọng dịu dàng nhẹ nhàng của Diệu Diệu.
Thực ra giọng cô rất dễ nhận ra, không nhanh, dịu dàng và rất kiên nhẫn.
Hoàn toàn khác với hình tượng bên ngoài.
Anh biết hôm đó tại sao mẹ lại nói như vậy, vì Diệu Diệu cũng giống mẹ anh, cũng có đôi mắt quả hạnh tiêu chuẩn, đuôi mắt dài và hơi xếch, cực kỳ yêu kiều, quyến rũ như một con mèo, mang một vẻ cám dỗ.
Nói thật là lúc chưa quen cô, anh ngỡ sẽ điều tra ra Diệu Diệu chắc chắn là dạng phụ nữ có tác phong làm việc chậm chạp, không hết lòng, để Bạch Lập Nhân chuyên dẫn đi tiếp khách mà thôi.
Dù sao, phụ nữ xinh đẹp thì cơ bản đều chỉ là gối thêu hoa.
Nhưng càng tiếp xúc, anh càng sững sờ, Diệu Diệu tuy không mạnh mẽ, nhưng thái độ làm việc của cô rất nghiêm túc, rất cố gắng, hiệu quả công việc cũng rất cao, chuyện nào giao vào tay cô cũng đều thành công.
“Lần sau khi nhận được điện thoại của cô đó, em có thể không cần nối máy vào nhé”, anh cố ý dặn.
Anh không mong Diệu Diệu và Đỗ San San tiếp xúc nhiều.
“Xin lỗi, em hiểu rồi.”
Diệu Diệu lễ phép gật đầu.
Làm anh đang muốn giải thích lại không biết mở lời thế nào.
“Đúng rồi, Tổng giám đốc, lúc nãy Chủ tịch Vương đến hỏi thăm, buổi trưa ngày mùng bảy, anh có thanh toán lại tiền ăn không?”
“Em trả lời thế nào?”, Tiết Khiêm Quân bất ngờ, anh muốn để mấy ông già kia lo lắng, không thể chắc chắn, lại băn khoăn đến phát điên.
“Không có ạ.”
“Em làm tốt lắm”, anh khen ngợi.
“Em chỉ nói thật thôi”, mới làm việc mấy ngày, Diệu Diệu cũng đã nhận ra, tình hình trong công ty khá phức tạp.
Vấn đề này, Tiết Khiêm Quân không muốn tiếp tục nói tới.
“Buổi tối rảnh không? Chúng ta hình như lâu rồi chưa đi xem phim”, anh mời cô, đồng thời cố ý nói, “Có bộ phim Mỹ rất hay đang công chiếu, anh đặt vé rồi.”
Thực ra nói là lâu, nhưng chẳng qua chỉ hơn mười ngày mà thôi, nhưng cứ cảm thấy ở bên nhau lâu thì hẹn hò lại càng ít.
Đặt vé rồi?
Diệu Diệu cười gượng, cuối cùng gật đầu, “Vâng.”
Cúp máy, cô có phần lạc thần.
Thực ra, cô chỉ nhất thời chưa đối diện được với anh.
Cô cần chút thời gian.
Diệu Diệu hất tóc, quyết định không nghĩ đến chuyện phiền phức nữa, tất cả cứ theo tự nhiên.
Cô tiếp tục gõ văn bản, nhưng gõ mấy dòng lại ngừng tay.
Không biết Bạch Lập Nhân đã tìm được thư ký mới chưa? Mấy hôm nay hình như anh luôn đi sớm về muộn, hai người hầu như không gặp được nhau.
Hai người đã ở bên nhau bao năm, lâu quá không gặp, đúng là có chút nhớ gương mặt xấu xa của anh.
***
Thời gian sau khi Diệu Diệu nghỉ việc, Bạch Lập Nhân bận tối tăm mặt mũi.
Trong một tuần ngắn ngủi, anh đã thay đổi sáu thư ký, dài nhất cũng không vượt quá hai ngày.
Anh không chịu nổi phụ nữ đầu óc quá chậm chạp, mà lại còn thích nhìn anh si mê như thế.
Đúng là mất đi rồi mới biết quý trọng, so với những người đến phỏng vấn, huênh hoang rằng


Old school Easter eggs.