Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342279
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2279 lượt.
g.
Nhưng Diệu Diệu không hề bị đóng băng, cửa thang máy vừa mở, cô đã kéo tay anh, đi về phía nhà anh.
Nam nữ thụ thụ bất thân.
Anh hất tay ra, mặt sầm sì, “Đừng chạm vào tôi bằng bàn tay đã đụng vào Tiết hồ ly!”
Bàn tay này của cô, vừa đụng phải người anh ghét nhất.
Vừa nói xong, anh đã hận đến mức muốn cắn lưỡi.
Câu này, sao mà nghe giống như…
“Cậu đừng hiểu lầm, tôi chỉ là rất ghét Tiết hồ ly thôi”, anh lại giải thích thêm.
Mới nói xong, anh nhận ra hình như mình càng giải thích thì càng vô số tội.
Cũng may Diệu Diệu vốn chẳng nghĩ nhiều, cô chỉ bất lực buông tay anh ra, “Được được được! Cậu là đồ quái gở!”
“Cậu mở cửa đi, vào nhà đợi mình”, Diệu Diệu vui vẻ đẩy anh vào nhà, còn cô về nhà mình.
Anh ù ù cạc cạc, về nhà, cởi áo ngoài, treo thẳng thớm trong tủ quần áo.
Đóng cửa tủ lại, anh bần thần nhìn nơi mà ban nãy được cô nắm lấy.
Hóa ra, cách cô nắm tay anh, là nắm vào cổ tay, còn với Tiết hồ ly, nơi họ nắm tay chính là lòng bàn tay.
Mấy centimet mà thôi, lại là khoảng cách giữa bạn bè và người yêu.
Bỗng đèn trong nhà đều vụt tắt.
Bạch Lập Nhân sửng sốt, đang định đi xem có phải bị hư rồi không.
“Happy birthday to you! Happy birthday to you! Happy birthday to Bạch Lập Nhân! Happy birthday to you!”
Càng gần lại, ánh nến sinh nhật lung linh trước mặt anh càng khiến gương mặt cô thêm xinh đẹp mỹ miều.
Anh nhìn chằm chằm ổ bánh sinh nhật rất đẹp trước mắt, và cả gương mặt tuyệt mỹ, yêu kiều mà bất cứ người đàn ông nào cũng sẽ nhìn đến “đứng hình”.
“Chúc bạn thân kiêm sếp cũ của mình sinh nhật vui vẻ!”, Diệu Diệu cười như đóa hoa tuyệt mỹ nhất.
Bạch Lập Nhân rời mắt đi, không dám nhìn cô, lạnh nhạt nói, “Sinh nhật tôi đã qua lâu rồi!”
Bây giờ nghĩ lại, hôm sinh nhật anh, đúng là một trò cười hoang đường.
“Đừng thế mà! Mỗi người mỗi năm đều có hai sinh nhật, hôm nay là sinh nhật âm lịch của cậu”, cô rất khéo léo.
“Tôi không quen âm lịch, từ nhỏ tới lớn chỉ mừng sinh nhật dương lịch!”, anh hừ lạnh, lạnh nhạt quay lưng lại với cô.
Anh có phải mèo đâu, sao bóp cổ anh?!
Anh cáu, không thổi nến nhưng lại cầm dao nĩa lên, cắt ổ bánh. Mỗi người một nửa.
Anh không có bất kỳ mơ ước gì, nếu có, thì nguyện vọng duy nhất chính là muốn bản thân nhanh chóng hồi phục “bình thường”.
Diệu Diệu cũng không ép, vui vẻ nhận lấy bánh, ăn một miếng rất ngon lành, “Ừm, ngon thật, mỹ vị nhân gian!”
Anh cũng hờ hững ăn một miếng.
Cô quay sang, đang muốn hỏi xem mùi vị thế nào, dưới ánh nến chưa tắt bên nửa miếng bánh của anh, cô tò mò hỏi, “Bạch Lập Nhân, sao tai cậu đỏ lên hết vậy? Nóng quá hả?”
Không chỉ là tai, mà nếu nhìn gần hơn sẽ thấy mặt anh cũng hơi đỏ lên rồi.
Nóng quá?
“A! Tại mình hết!”, Diệu Diệu vỗ trán, nhảy lên, chạy ra sau sofa, thuần thục lần tìm công tắc đèn trong nhà, đẩy nó lên.
Cả gian nhà bừng sáng, máy lạnh cũng chạy lại như thường.
“Mình quên mất là cậu khá sợ nóng”, Diệu Diệu nói, vẻ ngượng ngập.
Ngốc, anh có phải là sợ nóng đâu…
Anh là… anh là… cô nàng này, sao chạm vào cổ anh!
“Vị bánh kem rất ngon, không ngọt chút nào!”, anh chỉ vào bánh kem vị trà xanh trên tay, chuyển chủ đề.
Anh ghét đồ ngọt, nhưng bánh kem này đúng là hợp với khẩu vị của anh.
“Đương nhiên rồi, không phải Quế Hương Thôn, cũng không phải Omer, mà là bánh của Nguyên Tổ đó!”, cô rất thành ý mà, tiệm bánh Nguyên Tổ ở Ôn Châu chỉ có hai tiệm, tối qua đi làm về, cô đã cố chạy tới đó đặt bánh, càng không tiếc tiền cho ổ bánh có giá trị gấp đôi chỗ khác.
Bạch Lập Nhân hờ hững ừ vài tiếng.
“Cậu phải đáp lễ mình nhé!”, Diệu Diệu nhân cơ hội, lấn tới.
“Đáp lễ cậu cái gì?”, Bạch Lập Nhân lườm cô.
Nể tình cô đã bỏ công sức ra, đền đáp cô chính là không giận cô nữa.
Câu này Diệu Diệu không nói rõ ra mà chỉ cười tươi, “Cậu hiểu mà, tự nghĩ đi.”
Bạch Lập Nhân cố tình phớt lờ cô.
“Tìm thấy thư ký chưa?”, hai người ngồi trên sofa, vừa ăn bánh, Diệu Diệu vừa trò chuyện vu vơ.
“Sao, muốn quay lại?”, nĩa dừng lại, anh trầm giọng hỏi.
“Không, mình chỉ hỏi vậy thôi, mình cũng quan tâm cậu mà!”, Diệu Diệu cười khan, cô bắt buộc phải chịu trách nhiệm về công việc hiện tại.
“Tìm được rồi. Là một thư ký có năng lực, lại có mối quan hệ khá rộng”, anh nói gọn. “Hơn nữa, quan trọng nhất là tôi có thể tin tưởng.” Hôm nay làm việc cả ngày, anh rất hài lòng về thư ký mới.
Là người quen? Nhận xét của anh còn tốt như thế?!
Diệu Diệu có phần khó chịu, nhưng cũng thật lòng chúc mừng. “Vậy chúc cậu và cô ấy có thể hợp tác vui vẻ!”
“Ừ”, anh gật đầu.
Quãng này, nếu San San thích nghi với công việc, anh sẽ giao toàn bộ hóa đơn chứng từ cho cô ta.
Cả hai đã cùng nhau trưởng thành, San San dù thế nào cũng không thể hại anh, chuyện này nếu so với người ngoài thì anh rất tin tưởng.
“Bạch Lập Nhân, cống hiến chút bia đi, chúc mừng sinh nhật cậu!”, Diệu Diệu đẩy đẩy anh.
“Nhà tôi không có bia.”
Anh không thích bia rượu, ngoài việc tiếp khách ra