Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342278
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2278 lượt.
mình có bao nhiêu năm kinh nghiệm, thì biểu hiện của Diệu Diệu thực sự là tốt hơn quá nhiều.
Trong một tuần đó, anh cũng hủy bỏ hết mọi buổi tiệc tùng tiếp khách, nếu không thoái thác được, anh đành đi một mình.
Vì chỉ cần anh nghĩ tới là mình cần những cô gái xa lạ kia tham gia các bữa tiệc cùng, là theo bản năng, tật xấu của anh lại trỗi dậy.
Bây giờ, anh bắt buộc phải tìm một người có thể tín nhiệm để làm thư ký trước đã, sau đó dần dần sẽ giao toàn bộ hóa đơn chứng từ.
Như thế, anh mới không cần phải tự mình kiểm tra đối chiếu lại sổ sách của cô bé thủ kho kia sau mỗi lần tan sở, nhìn hóa đơn chứng từ lỗi đầy rẫy mà anh đau đầu muốn chết.
“Tổng giám đốc, đến giờ phỏng vấn rồi”, bên ngoài gọi điện thoại nội bộ vào.
Trước kia, chuyện phỏng vấn đều do Diệu Diệu đảm nhận, bây giờ, tại sao anh lại phải làm chứ?
“Được, ba người một nhóm, mời họ vào”, anh thực hiện phương án tốc chiến tốc thắng, dù sao, nếu nhắm một người nào đó, cũng có thể chỉ mới nửa ngày, anh đã nổi cáu đuổi đối phương rồi.
Hôm nay ứng viên đến phỏng vấn đã trải qua vòng đầu tiên, đạt yêu cầu tổng cộng gồm sáu người.
Sở dĩ chọn ba người một nhóm, ngoài việc tiết kiệm thời gian, anh cũng vì muốn thử thách độ trầm tĩnh, vững vàng của đối phương.
Anh cần người nói năng thận trọng, giỏi ứng đối, chứ không phải dạng thư ký mới nhìn thấy vấn đề xảy ra đã luống cuống tay chân.
Tuy rằng, Diệu Diệu lúc đó cũng từ những việc nhỏ nhặt mà từng bước trưởng thành.
Có lẽ do không ngờ người phỏng vấn lại là một anh chàng siêu đẹp trai, trẻ trung như anh, nên vòng phỏng vấn đầu tiên thật tồi tệ.
Hồ sơ về ba ứng viên đó, anh nhét hết vào trong ngăn kéo.
Lúc ứng viên đợt hai bước vào, anh đang nhận email, không chú ý rõ dung nhan của ba người ngồi trên sofa.
Xem xong email, anh cầm một bộ hồ sơ lên.
Hiện giờ, cô A đang ngồi trước mặt anh, là một cô gái có gương mặt đoan trang, đang độ tuổi chín muồi để lập gia thất.
“Cô Trương, xin hỏi hiện nay cô có bạn trai chưa, quen nhau bao lâu rồi? Gần đây có dự định kết hôn sinh con không?”, vấn đề đầu tiên của anh hoàn toàn khiến người khác không kịp phòng bị.
Cô A thành thật trả lời, “Tôi có một người bạn trai, năm nay sẽ kết hôn.”
Anh thích ánh mắt của đối phương, khá trong sáng, kiên định.
Nhưng…
“Xin lỗi, thư ký tôi muốn tìm phải làm việc ổn định trong ít nhất hai, ba năm, hơn nữa yêu cầu công việc của cô ấy phải thường xuyên đi công tác, xin lỗi, có thể cô không thích hợp lắm.”
Phụ nữ một khi định kết hôn thì sau đó sẽ khá phiền toái, bao nhiêu tình huống lúc mang thai, rồi sẽ nhớ thương con cái, hơn nữa người chồng có thể sẽ không hiểu cho việc đi công tác. Những khả năng đó, anh phải tiêu diệt ngay khi mới trong trứng nước.
Cô B ngồi trước mặt anh.
“Cô Trần, tại sao cô lại rời khỏi công ty cũ?”
Cô B này lúc nhìn anh tỏ ra thất thần một lúc, sau đó lập tức trấn tĩnh lại, “Vì tôi cảm thấy nỗ lực của tôi, những gì tôi bỏ ra không được người ta nhìn nhận xứng đáng.”
“Nhìn nhận xứng đáng là thế nào? Ý cô là lương phải không?”, anh hỏi thẳng.
“Không, tiền lương chỉ là thứ yếu, trong công việc, tôi mong muốn bản thân có thể nhận được nhìn nhận nhiều hơn, khen ngợi nhiều hơn, tôi hy vọng mình có thể được đối đãi xứng đáng, được coi trọng thật sự!”, đối phương nói rất hay, thao thao bất tuyệt.
Thật giả tạo.
Bạch Lập Nhân cảm thấy rất ghét những người thích nói chuyện cao xa vĩ đại.
Anh đã tiếp khách bên ngoài đủ mệt rồi, thực sự không muốn có một thư ký mà anh phải nuôi, phải khen như thú cưng.
Anh nhận ra, anh rất nhớ câu nói cực kỳ tầm thường của Diệu Diệu lúc yêu cầu tăng lương lần trước, “Cậu tăng lương cho mình, chính là nhìn nhận mình, không tăng lương cho mình, chính là phủ định mình.” Đơn giản biết bao? Chân thực biết mấy?!
Nhưng, Diệu Diệu càng “chân thực”, thì anh càng thích bắt nạt cô, cố ý tăng hai trăm cho người khác mà chỉ tăng cho cô một trăm, chính vì muốn nhìn thấy dáng vẻ phiền muộn lại buồn rầu của cô.
Trong một tuần nay, anh thường xuyên cầm tài liệu, theo quán tính bước ra ngoài cửa gọi, “Diệu Diệu, xử lý nó đi!”
Lúc nào cũng là gọi xong, anh mới sực tỉnh, Diệu Diệu đã nghỉ việc rồi.
Trước kia, hễ quay lại là có thể tìm thấy bóng dáng cô, sự tồn tại của cô, như một lẽ đương nhiên.
Trước mặt cô, không bao giờ anh phải che giấu.
“Tôi đã xem qua hồ sơ của cô, trong hai năm, cô đã đổi ba lần việc? Trước khi công ty có thể nhìn nhận và chứng minh năng lực của nhân viên, trông thấy thành tích của họ, thì đầu tiên chính là vấn đề thái độ. Xin lỗi, tôi cảm thấy cách nói chuyện của cô quá giả tạo, công ty tôi không thể cho cô những gì cô mong muốn”, anh đóng tập hồ sơ lại.
Cô B lấm lét ra ngoài.
“Cô Đỗ…”, anh đưa tay lật ra để xem, khựng lại.
Đỗ San San…
Anh ngước lên khỏi tấm ảnh thẻ xinh đẹp kia.
“Tôi, Đỗ San San, hai mươi lăm tuổi, trước mắt vẫn chưa có bạn trai, gần đây cũng không có kế hoạch kết hôn sinh con, không có kỷ lục nhảy việc, càng chưa có trải nghiệm bất mãn trong côn