Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342283
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2283 lượt.
i mấy tuổi nữa.
Cô ta gắng nở nụ cười, vẫn ngây thơ tươi vui.
Anh không muốn nói.
Bạch Lập Nhân mở tài liệu ra xem, giữ im lặng.
Dù sao, anh và Đỗ San San cũng từng yêu nhau, tuy lúc đó cả hai đều rất thơ ngây, cơ bản chỉ biết cùng nhau học hành, cả giai đoạn đó chỉ duy trì ở mức thỉnh thoảng nắm tay nhau, nhưng dù sao, cô ta cũng là bạn gái cũ của anh. Cho dù đã chia tay, chuyện này nếu kể ra, cũng sẽ thấy kỳ quặc.
Đỗ San San thấy anh không chịu nói thì đành cười, “Anh Lập Nhân, em thừa nhận em vẫn còn chút cảm xúc với anh, nhưng em cũng không phải người nói được mà không bỏ được. Hoặc là, chẳng lẽ trong mắt anh, em là người nhỏ mọn ưa làm trò phá hoại hay sao?”
Anh ký tên xong, gập hồ sơ lại, đưa cho cô ta, “Anh không nghĩ vậy.”
Chuyện trước đây, anh đã quên lâu rồi. Hơn nữa, người phá hoại lúc đó cũng không phải cô ta, mà là Diệu Diệu.
Còn về Đơn Thiếu Quan ba phải kia, anh chưa từng coi anh ta là đàn ông.
“Không nghĩ thế thì tốt!”, Đỗ San San nở nụ cười, “Gần đây người nhà giới thiệu cho em một đối tượng, mọi mặt đều khá ổn, em rất thích anh ấy, định tiến thêm xem sao!”
Hóa ra là thế.
Bạch Lập Nhân cười khẽ, “Nếu cảm thấy hợp thì đừng bỏ lỡ.” Nghe lời cô ta nói, anh có cảm giác nhẹ nhõm.
Xem ra, quá khứ đúng là đã qua thật rồi.
Trùng hợp là, San San và anh đều cùng lúc có người mình thích.
Gương mặt Đỗ San San thoáng đanh lại, nhưng chỉ một giây, cô ta lại nở nụ cười hiểu ý, “Hi hi, anh Lập Nhân, nếu anh muốn theo đuổi phụ nữ thì trên mạng làm sao đáng tin? Anh có thể bỏ xa cầu gần, hỏi thẳng em là được!”
Tóm lại cô ả chết tiệt nào lại dám dụ dỗ anh Lập Nhân của cô ta!
Đỗ San San cười dịu dàng, đáy mắt ánh lên vẻ ganh ghét được che giấu khá kỹ.
“Anh Lập Nhân, anh đã nghĩ ra nên tặng hoa gì chưa?”, cô ta hỏi.
Trước bàn làm việc của anh có mấy tấm danh thiếp của tiệm hoa, anh muốn phớt lờ cũng khó.
“Anh muốn tặng mười một đóa hoa hồng xanh”, anh trả lời.
Hoa đắt tiền như vậy hẳn là tốt.
Tuy là lần đầu anh tặng hoa cho phụ nữ, nhưng cũng không mù mờ tới mức đi tặng hoa cẩm chướng.
Hoa hồng xanh?! Hào phóng chi tiền thế sao? Đỗ San San nhận ra, nếu có đóa hồng xanh đặt trước mặt cô ta bây giờ, chắc chắn cô ta sẽ xé tan nát.
Tại sao lúc họ yêu nhau lại là lúc anh Lập Nhân không có điều kiện kinh tế chứ? Mà Bạch Lập Nhân cũng không phải dạng nam sinh biết hái hoa dại ven đường tặng bạn gái.
“A, anh Lập Nhân, anh không biết là hoa hồng xanh được tạo ra bởi thuốc nhuộm hay sao?”, cô ta ngạc nhiên, “Đặt trong phòng có thể không tốt cho sức khỏe đâu!”
Thế hả?! Anh vốn không nghĩ tới chuyện này.
“Vậy em nói xem anh nên tặng cái gì?”, anh nhíu mày.
Tặng hoa cúc! Trù cho cô ả kia chết sớm!
“Hoa bách hợp cũng được, tượng trưng cho sự thuần khiết, phụ nữ rất thích”, cô ta mỉm cười đề nghị.
Mong là cô ả kia, trong lời chúc phúc của anh, có thể sớm bách niên hảo hợp với gã khác!
“Cảm ơn, anh sẽ nghĩ thêm”, anh gật gù.
Đợi Đỗ San San ra khỏi văn phòng, anh lấy điện thoại di động ra, bấm số.
Điện thoại reo vài tiếng là có người nghe máy.
“Bạch Lập Nhân, tìm mình à?”, bên kia vẳng đến giọng quyến rũ, tuy ngữ điệu của cô không hề cố tỏ ra nũng nịu.
Nghe giọng cô, anh nhận ra mình nhớ cô biết bao. Trước kia, chỉ một cú điện thoại nội bộ là nghe được giọng cô.
“Tôi muốn mời cậu ăn cơm”, anh mời mọc.
“Ôi? Hôm nay tốt bụng thế?!”, giọng Diệu Diệu nghe có vẻ rất vui.
Rõ ràng là, cô đã đồng ý.
“Mình muốn ăn hải sản, nghe nói Dương Phủ Sơn có một quán hải sản rất ngon”, Diệu Diệu nói ngay.
Các quán chuyên hải sản ở Ôn Châu vừa đắt vừa bình thường, khóe môi Bạch Lập Nhân giật giật rồi miễn cưỡng nhận lời, “Ừ, cậu thích là được.”
“OK, sáu giờ nhé, cậu đặt chỗ xong nhắn tin cho mình”, Diệu Diệu cúp máy.
Bàn bè phải là vậy mà, thường xuyên tụ tập ăn uống.
Điện thoại mới ngắt lại reo vang, người gọi vẫn là một.
“Cậu còn muốn nói gì hả, cúp sớm quá à? Xin lỗi nhé”, Diệu Diệu giả vờ cười to sảng khoái.
Thực ra, cô cũng có chút ngượng ngùng…
Cô là phụ nữ, sáng sớm tỉnh dậy phát hiện mình ngủ trên giường đàn ông, đương nhiên là ngại rồi.
Cũng may, anh đã đi làm.
Tối qua hại anh ngủ sofa, thật khó xử.
Không biết mình có say rượu làm bậy không? Ấn tượng nhạt nhòa cuối cùng trong cô chính là sau đó đã nằm lên một cái gối vô cùng thoải mái, ngủ say sưa.
“Ăn xong đi xem phim nhé… Có một bộ phim tôi muốn xem mà chẳng ai đi cùng…”, Bạch Lập Nhân khó nhọc nói.
Một câu thôi mà suýt thì đòi cả cái mạng của anh.
Nói ra thì người ta cười chê, thực sự anh lâu lắm rồi không vào rạp phim.
Ấn tượng duy nhất, là lúc nhỏ bị mẹ ép đi xem phim “Mẹ hãy yêu con lần nữa”.
“Cậu muốn xem phim gì? Mình có thẻ, để đặt vé trước.” Diệu Diệu nói ngay.
Lần này cậu mời, lần sau tôi móc hầu bao, tình bạn mới có thể duy trì lâu dài. Tuy rằng phim anh nói, thực ra hôm trước cô mới xem rồi.
Cô mời? Rốt cuộc là anh diễn đạt không rõ, hay là cô vốn không chú ý?! Hoặc là, cô cố ý để anh hiểu rõ vị trí của anh?
Ti