Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mắt Trái

Mắt Trái

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342285

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2285 lượt.

>Cô làm sai điều gì thì anh cứ nói thẳng, đã là bạn bè mấy chục năm rồi, có cần dùng kế thương trường để đối phó cô không?
Hừ, có phải anh muốn giở trò gì để dạy dỗ cô? Dù sao đợt trước, hình như đúng là cô đã làm anh rất giận dữ, rất mất mặt.
“Đúng rồi, Bạch Lập Nhân, tối qua hình như mình đánh rơi một bên bông tai, mình định tối nay sang nhà cậu tìm thử.” Hôm qua về nhà vội vàng thay đồ, lấy bánh kem ra khỏi tủ lạnh rồi sang nhà anh, lúc đó hai chiếc bông tai vẫn đầy đủ, sáng dậy lại thấy chỉ còn một chiếc, Diệu Diệu đã lật tung xung quanh giường anh nhưng vẫn không thấy tăm tích nó.
Bây giờ một đôi bông tai hơi đẹp chút thôi đã ít nhất hai, ba trăm tệ, nên mất đi thì cô hơi xót.
“Ừ”, anh gật đầu, ngồi ngay ngắn lại, đặt tay lên bàn, ánh mắt chuyển đến môi cô, lắng nghe cô nói.
Bông tai của cô chắc rơi ở phòng khách, hình như anh có nhìn thấy.
Trên mạng nói, muốn thu hút phụ nữ phải vận dụng ánh mắt, tiếng nói, và ngôn ngữ cơ thể.
Phụ nữ thích ánh mắt trong sáng của đàn ông, nên anh không thể để ánh mắt mình sắc nhọn như thường ngày.
Phụ nữ thích giọng nói to rõ của đàn ông, nên anh không thể cứ giữ kiểu nói thường ngày.
Còn về ngôn ngữ cơ thể, chân thành lắng nghe phụ nữ nói, cô nàng sẽ thấy mình được tôn trọng. Ngồi ngay ngắn, phụ nữ sẽ nghĩ bạn có thể đem lại sự chững chạc, vững vàng và cảm giác an toàn.
Bữa ăn đó, nhìn Bạch Lập Nhân cố ý tỏ ra dịu dàng, nếu bây giờ có một bức tường, Diệu Diệu muốn đập đầu vào ngay lập tức.
Hơn nữa, lúc xem phim…
Anh cầm thẻ xem phim của cô, cố chấp xếp hàng lấy vé nhưng lại dùng tiền mặt để trả, hơn nữa vé đã mua cũng không phải loại ghế bình thường ở giữa mà cô đặt trước.
Mà là, ghế tình nhân.
Bạch Lập Nhân ngồi xuống ghế tình nhân rồi mà Diệu Diệu vẫn ôm bó hoa, hai mắt đứng tròng đờ ra đó, nhìn anh.
“Ngồi đi”, Bạch Lập Nhân ngồi ngay ngắn xong, chừa một bên ghế cho cô, thái độ rất điềm tĩnh.
Hừm.
Diệu Diệu có phần luống cuống.
Vì mấy cặp tình nhân bên cạnh, vừa ngồi xuống đã ôm ấp nhau rồi.
Bây giờ là chín giờ hơn, bộ phim này dài gần hai tiếng rưỡi, khi đến nửa đêm thì không biết bên cạnh liệu có người hôn nhau hay không? Lần trước lúc cô và Tiết Khiêm Quân hẹn hò, đã thấy những cặp tình nhân “nóng bỏng” như thế rồi, tất nhiên anh và cô đều ngượng ngùng muốn chết.
Cô tin rằng, nếu Bạch Lập Nhân nhìn thấy, anh tuyệt đối sẽ buồn nôn đến độ bỏ dở giữa chừng.
Nên anh đang làm gì thế này? Rốt cuộc anh có biết thế nào là ghế tình nhân hay không?
Cô thật không hiểu nổi, không hiểu nổi!
“Bạch Lập Nhân, mình có lỗi với cậu ở chỗ nào? Cậu nói đi!”, cô ngồi xuống cạnh anh, lén lút hỏi anh bằng giọng không phiền tới xung quanh.
Sự thay đổi một trăm tám mươi độ của anh thật kinh khủng!
“Không có”, Bạch Lập Nhân chuyển tầm nhìn sang màn hình.
Ánh đèn trong rạp tối dần, nhưng cô lại thấy rõ, tai Bạch Lập Nhân đang ửng đỏ.
Diệu Diệu cứng đờ lưng lên một cách cảnh giác, ngồi dựa hẳn vào ghế.
Vốn ngỡ xem bộ phim này sẽ rất khó khăn, dù sao cô đã xem rồi, nhưng trong hai tiếng rưỡi đồng hồ, cô hoàn toàn ở trong trạng thái hoang mang, bay bổng.
“Điện thoại cậu đang reo kìa”, anh nhắc.
“Ồ!”, Diệu Diệu hoàn hồn, cô mới nhìn rõ số điện thoại gọi tới thì đã bị anh giật lấy.
Bạch Lập Nhân tắt máy giúp cô.
Thời điểm này buổi tối, Tiết Khiêm Quân đều gọi điện cho cô, sau đó họ trò chuyện vài phút rồi chúc nhau ngủ ngon.
Đó là sự ấm áp của người yêu nhau.
Diệu Diệu đang định nói gì thì Bạch Lập Nhân đã đặt tay lên môi, “Suỵt, đang xem phim đừng nghe điện thoại, rất bất lịch sự với người xung quanh.” Sau đó, anh còn giơ điện thoại đã tắt máy của anh lên cho cô thấy.
Diệu Diệu không thể biện hộ, Bạch Lập Nhân nói rất có lý.
Cô vốn định gửi tin nhắn, nhưng bị anh làm cho ngượng ngùng, không tiện đòi điện thoại lại.
Đặc biệt, đó lại là quà mới nhận.
Bạch Lập Nhân đặt điện thoại của cô vào túi anh, không hề có ý trả lại.
Lúc cô quay lại nhìn màn ảnh, Bạch Lập Nhân mới hơi nghiêng đầu sang, quan sát cô.
Bingo! Không giận.
Khóe môi anh thầm nhướng lên, nếu bây giờ không phải trong rạp, nếu bây giờ cô không ngồi cạnh, chắc chắn anh sẽ đắc ý cười to.
Đúng, anh rất đắc ý, rất vui vẻ, tâm trạng đang bay bổng!
Sự đắc ý này giữ mãi tới lúc về đến nhà.
Trước cổng chung cư của họ.
Cô vừa ôm bó hoa, vừa cầm áo khoác mỏng của Bạch Lập Nhân, mở cửa ghế lái phụ, xuống xe.
Ban nãy mưa nhỏ, khó tránh khỏi trong xe bị che khuất tầm nhìn, anh lại mở điều hòa khá lạnh.
Sau đó, hình như anh quên mất bây giờ đang giữa tháng Bảy, mùa hè nóng nực, cứ nói cô sẽ lạnh, nằng nặc cho cô mượn áo khoác trong xe để mặc vào.
Tất cả những gì ngày hôm nay, thật khó nghĩ.
Diệu Diệu xoa xoa da gà nổi trên cánh tay, gọi to phía sau, “Bạch Lập Nhân, đậu xe xong chưa? Mình đi bấm thang máy trước…”
Nói giữa chừng, Diệu Diệu bỗng sững người.
Vì cô trông thấy một bóng dáng cao lớn, yên tĩnh đứng dưới tòa chung cư.
“Tiết… Khiêm Quân…”, cô há miệng lắp bắp.
Anh cứ thế nhìn cô, và cả


Teya Salat