pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mắt Xanh Mê Hoặc

Mắt Xanh Mê Hoặc

Tác giả: Sa Gia Tiểu Bối

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341349

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1349 lượt.

ng lo lắng nhưng khi thấy Tiêu Tiêu đến thần sắc liền bình tĩnh trở lại, nhìn cô cười.
Tiêu Tiêu không hiểu về kỵ xạ, chỉ có thể theo người xem ở đây tiếng hoan hô cùng tiếng reo hò vang tai để tìm một chút manh mối, nhìn ra được, Trác Lực Cách ở chỗ này rất được hoan nghênh , bên sân nhiều cô bé, Cậu bé cùng phụ nữ đều lớn tiếng vì anh hô cố lên, một chút cũng không có xấu hổ, cô gái Mông Cổ thật sự là thẳng thắn a.
“Không được nhìn anh ta” Tiêu Tiêu đang ngẩn người, khi nghe thấy bên cạnh truyền đến thanh âm của Ngải Đăng dường như là đang ghen, quay đầu nhìn lên, anh cũng không nhìn cô, vẫn nhìn thẳng phía trong sân đấu, giống như lời nói vừa rồi vô ý để cô nghe thấy, Tiêu Tiêu hiểu rõ cười, như vậy khiến cho Ngải Đăng lại càng xấu hổ .
Kỵ xạ phải phân ba vòng, người tham gia đều là tự chuẩn bị ngựa cùng cung tiễn, cung tiễn cùng với chiều dài và sức nặng không cần giới hạn. Quy tắc trận đấu là ba vòng chín mũi tên, chính là mỗi người mỗi vòng chỉ cho phép bắn ba mũi tên, trong mỗi vòng cung tên nào trung đồng tâm nhất sẽ tính điểm của vòng đó.
Trong sân, trận đấu diễn ra thực kịch liệt, nhưng Tiêu Tiêu lại hoàn toàn không bị cuốn hút, lặng lẽ sờ tay lên Ngải Đăng, nắm lấy, ngón tay cái của Ngải Đăng cũng cùng bàn tay cô cọ sát, Tiêu Tiêu rất thích nắm tay Ngải Đăng, xương tay rõ ràng, lại thật ấm áp.
“Ngải Đăng, anh không thấy trời nóng sao?” Trong mắt Tiêu Tiêu lóe ra tia giảo hoạt , cười hỏi.
“Hửm?” Ngải Đăng nghi hoặc nhìn Tiêu Tiêu.
“Hì hì, mặc một đống áo lông dày như vậy kìa” Tiêu Tiêu đem mặt chôn ở trong lòng Ngải Đăng cười vui vẻ hết sức, càng nghĩ càng khôi hài. Ngải Đăng vẻ mặt bối rối nhìn Tiêu Tiêu, dở khóc dở cười, nên làm gì với cô bây giờ?
Lúc này chung quanh phát ra một trận hoan hô, Tiêu Tiêu từ Ngải Đăng trong lòng ngửa mặt lên nhìn về phía trong, trận đấu giống như đã gần xong, người xem cũng bắt đầu lấn dần vào trong giữa sân thi đấu, khi bị mọi người vây ở giữa Trác Lực Cách đắc ý nhìn Tiêu Tiêu, còn nhìn cô vẫy vẫy tay, làm cho nhưng cô gái Mông Cổ vây quanh anh ghen tức không thôi.
“Tiêu Tiêu” Trác Lực Cách bước nhanh đi đến trước mặt Tiêu Tiêu, phía sau còn có vài cậu bé trai hâm mộ ồn ào đi theo , ánh mắt mọi người giống như đều bị hấp dẫn lại đây.
Tiêu Tiêu nhìn vẻ mặt hưng phấn của Trác Lực Cách đột nhiên có dự cảm không tốt, vội vàng hướng phía sau Ngải Đăng né tránh.
“Tiêu Tiêu, tặng cho cô” nhìn theo động tác của Trác Lực Cách, chung quanh liền vang lên tiếng ồn ào bàn tán không lớn không nhỏ . Trong bàn tay anh là một cái Kim Đao tinh xảo, lưỡi dao vừa thấy cũng biết rất sắc bén, dưới chuôi còn khảm một viên bảo thạch đỏ như lửa, khi ánh mặt trời chiếu xuống phát ra ánh sang chói lóa tràn ngập các loại màu sắc.
Tiêu Tiêu ngây cả người vẫn không có tiếp lấy, Trác Lực Cách cũng ko thu tay về, giống như Tiêu Tiêu không cầm Kim Đao anh cũng sẽ không bỏ qua. Nhất thời nơi này không khí có chút quái dị, xấu hổ cực kỳ, mặt Trác Lực Cách bắt đầu hiện hồng còn Ngải Đăng thì mặt đen lại sinh ra hai người đối lập hoàn toàn.
“Cái này thật đẹp, là cho em sao?” Dạ Bố Trí không biết từ nơi này nhảy ra, đoạt lấy Kim Đao, hưng phấn nhìn Trác Lực Cách hỏi.
Trác Lực Cách nhất thời im lặng, nhìn bộ dạng Tiêu Tiêu thờ ơ nên có chút căm tức, hít sâu vài hơi quay đầu liền chạy ra ngoài. Người vây xem thấy nhân vật chính đã đi rồi, tiếp theo cũng tan, chỉ có một cô gái Mông Cổ phẫn nộ nhìn Tiêu Tiêu, hướng cô hô một câu nói tiếng Mông Cổ nghe không hiểu rồi đuổi theo Trác Lực Cách
Tiêu Tiêu có chút bực mình, sao lại giống như đều là lỗi của cô hết vậy, nhưng thật sự không liên quan cô a, Trác Lực Cách làm ra loại hành vi này không phải làm khó cô ư, huống chi Ngải Đăng còn đang ở bên cạnh nữa!
Khóe miệng Ngải Đăng nhếch nhẹ, cũng không nói chuyện, nhưng nhìn Dạ Bố Trí, biểu tình mang theo tán thưởng, vẻ mặt ôn hoà sờ soạng đầu của cậu bé. Dạ Bố Trí được khen ngợi nhìn Ngải Đăng cười hắc hắc.
Buổi tối , Tiêu Tiêu mới biết được, ở Mông Cổ, Kim Đao là tín vật nam nữ đính ước, nam nhân dựa vào thực lực chính mình giành được Kim Đao sẽ tặng cho người trong lòng mình, nếu nhận, đoạn tình cảm lưu luyến này sẽ được thần Allah chúc phúc. Tiêu Tiêu may mắn ít nhiều vì Dạ Bố Trí gây sự, nếu không đây sẽ là vấn đề khó giải quyết. Nghĩ lại ôm Dạ Bố Trí hôn hai cái, thật là đứa nhỏ hiểu lòng người.
Sáng sớm hôm sau Tiêu Tiêu đã rời giường, hôm nay phải trở lại thành phố, cho nên Ngải Đăng muốn bắt kịp thời gian xem thật kỹ lại nơi này. Cùng Ngải Đăng đi ra cửa không bao xa, lại đụng phải Trác Lực Cách, chỉ qua một cái buổi tối mà cảm giác anh có chút tiều tụy, anh yêu cầu cùng Tiêu Tiêu một mình nói vài lời, Ngải Đăng lần này thế nhưng rất rộng rãi đồng ý.
“Tôi biết cô không thích, nhưng tôi vẫn muốn gọi cô là Dédé mã” Trác Lực Cách cười có chút thê lương, nếu không có biện pháp cùng anh cùng một chỗ, thiên thần như vậy tại sao lại để cho anh gặp cô?
“. . . . . .”
“Tôi thích cô, chẳng lẽ cô không muốn ở mãi trên thảo nguyên sao? Tôi thấy cô thực t