Tác giả: Sa Gia Tiểu Bối
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341348
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1348 lượt.
hích nơi này” Trác Lực Cách ý định cố gắng đến cuối, lần đầu tiên thích một cô gái, anh không muốn cứ bỏ qua như vậy.
“Trác Lực Cách, cám ơn anh yêu thích tôi, nhưng chúng ta mới biết nhau không lâu, anh hoàn toàn không biết tôi” Tiêu Tiêu bình thản giải thích cho anh, dù sao mặc kệ cự tuyệt cùng bị cự tuyệt đều là một chuyện rất xấu hổ.
” Những cô gái trên thảo nguyên không cần quy củ nhiều như vậy, xem được mắt là có thể cùng một chỗ ”
“Tôi không phải lớn lên trên thảo nguyên ”
“Nhưng là vì sao cô lại không chấp nhận tôi, là bởi vì anh ta sao?” Trác Lực Cách có chút thất bại nhìn về Ngải Đăng đang đứng phía xa xa, không thể phủ nhận người nam nhân kia thực vĩ đại, dáng người cao ngất, một thân quý khí.
“Đúng, tôi yêu anh ấy” Tiêu Tiêu nói trắng ra, tình yêu trong những trường hợp như thế này không được trốn tránh.
“Ừm, tôi hiểu được, nhưng đứa bé kia. . . . . .”
“Tôi còn chưa kết hôn” Tiêu Tiêu lặp lại một lần, hy vọng anh có thể nghe ra ý tứ trong lời nói của mình.
“Thì ra là thế, ha ha, là tôi suy nghĩ quá nhiều rồi, thật có lỗi cho cô, mang đến phức tạp” Trác Lực Cách xoay người chuẩn bị rời đi, anh cần ở một mình lúc này.
” Trác Lực Cách ” Tiêu Tiêu gọi anh, nhìn đống cỏ khô sau góc áo màu sắc rực rỡ, chỉ có thể nói”Hạnh phúc của anh kỳ thật ngay tại cạnh người anh”
Trên đường trở về, Ngải Đăng cũng không hỏi đến bọn họ đã nói những gì, không mấy hưng phấn, Tiêu Tiêu có chút mệt mỏi tựa vào trong lòng Ngải Đăng, nhưng thật ra Dạ Bố Trí, thoạt nhìn có chút mất hứng, im lặng cúi đầu.
“Dạ Bố Trí, sao lại mất hứng thế?” Tiêu Tiêu ghé vào trên ghế dựa hỏi.
Dạ Bố Trí hơi hơi ngẩng đầu, bĩu môi, lại cúi thấp xuống.
Tiêu Tiêu không hiểu nhìn phía Ngải Đăng, chẳng lẽ là thừa dịp cô không ở đây, Ngải Đăng dữ tợn với nó sao? Quan hệ của bọn họ không phải có chút dịu đi sao! Ngải Đăng nhún nhún vai tỏ vẻ anh cũng không biết.
“Dạ Bố Trí, ai khi dễ em sao?”
Lần này Dạ Bố Trí không ngẩng đầu, nhưng là Tiêu Tiêu lại thấy vô số viên nước mắt nhỏ của Dạ Bố Trí rơi trên bắp chân, thế nhưng khóc, Tiêu Tiêu hoảng tay chân, bảo cho Tây Đinh đem Dạ Bố Trí ôm đến bên cạnh .
“Dạ Bố Trí ngoan, đừng khóc, đừng khóc mà!” Tiêu Tiêu học bộ dạng trước đây mẹ an ủi mình, vỗ nhè nhẹ lưng Dạ Bố Trí.
Dạ Bố Trí còn rơi lệ, tay nhỏ bé nắm chặt quần áo Tiêu Tiêu , “Không muốn Trán Cát đi” .
Đứa nhỏ vĩnh viễn là mẫn cảm nhất , trở lại thành phố, Tiêu Tiêu và bọn họ sẽ ly khai, ngay cả Tiêu Tiêu đều đã quên Dạ Bố Trí không thể tiếp tục ở cùng cô, Dạ Bố Trí như vậy vừa khóc, Tiêu Tiêu cũng thương cảm , có đôi khi duyên phận chính là chỗ này, cô cùng Dạ Bố Trí rất hợp nhau, nhưng là cũng không thể bởi vì điều này mà dẫn nó đi, nuôi đứa nhỏ không phải giống như nuôi một thú cưng, phải đối với tương lai của nó phụ trách, mà mình bây giờ vẫn cần người khác chiếu cố, cô thật có thể dưỡng tốt Dạ Bố Trí sao? !
Tiêu Tiêu trong lòng cũng không khóc thành tiếng liền yên lặng nhìn Dạ Bố Trí khóc , mình cũng đỏ tròng mắt, nghe lời đứa nhỏ, chính mình thật sự có thể bỏ được nó ở trong này chịu khổ sao, như lúc trước lần đầu tiên thấy nó cũng như vậy, cả người vô cùng bẩn , cơm cũng ăn không đủ no.
Người đàn ông lãng mạn . . .
“Ngải Đăng” Tiêu Tiêu dựa vào bờ vai rộng lớn của anh, có chút lơ đễnh khẽ gọi.
Ngải Đăng ôm bả vai của Tiêu Tiêu, nhìn hai người đang buồn bã, khóe môi thoáng gợi lên một chút cười khổ, mình lại không nỡ làm cho Bé ngoan khó xử “Có anh ở đây, không có việc gì”.
Những lời này không thể nghi ngờ rằng chính là liều thuốc trợ tim dành riêng cho Tiêu Tiêu; nàng mang theo ánh mắt tràn đầy chờ mong Ngải Đăng, Ngải Đăng nghiêm túc nhìn cô gật gật đầu. Tiêu Tiêu hô to một tiếng, chẳng quan tâm vẫn còn ôm Dạ Bố Trí, mạnh mẽ chạy đến hôn “chụt” vào má của Ngải Đăng một cái.
Trở lại trong thành, Ngải Đăng báo với Hương trưởng chuyện anh chuẩn bị nhận nuôi Dạ Bố Trí, như hắn đã nghĩ, Hương trưởng không hề có ý phản đối, còn nhanh chóng bảo A Ni Á đi thu thập hành lý của Dạ Bố Trí, cứ ngợi khen mãi tấn lòng lương thiện của Tiêu Tiêu, số mệnh của thằng bé Bố trí này cũng thật quá may mắn, cũng dặn dò nó sau này có thành người thành đạt cũng đừng quên cố hương đã nuôi dưỡng mình từ nhỏ.
“Được rồi…..”
None đưa đến thịt bò bít tết đã được cắt lát sẵn, cùng bánh mì, Dạ Bố Trí chưa ăn qua thứ này càng không từng dùng qua dao nĩa, nhìn thức ăn trước mặt có chút sợ hãi nhìn Tiêu Tiêu. Tiêu Tiêu trấn an vuốt tóc thằng bé, bắt đầu kiên nhẫn dạy bé dùng dao nĩa, Ngải Đăng rót chén rượu đỏ, tựa lưng vào ghế ngồi tinh tế thưởng thức, híp mắt nhìn cảnh tượng đầm ấm trước mắt mình, trong lòng cảm thấy ấm áp.
Khi đến thành phố A thì đã xế chiều, trực tiếp đi lối đi dành cho khách quý đến chiếc xe đang chờ sẵn ở bên ngoài.
“Bé cưng bây giờ là muốn về nhà hay là đến chỗ anh?”
“Dạ Bố Trí thì sao hả anh?” Tiêu Tiêu ngẩng đầu lên nhìn Ngải Đăng, thật ra thì nàng cũng không biết nên giải thích với cha mẹ như