Tác giả: Sa Gia Tiểu Bối
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341548
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1548 lượt.
tách ra khỏi đôi môi đang dán sát không tha kia, nhưng Ngải Đăng lại sống chết ôm lấy đầu của Tiêu Tiêu không cho cô tránh né, hôn càng lúc càng sâu, không cho cô rời đi.
“Con. . . Các con! !” Loan ba ba đứng ở một bên nhìn hai người không rời nhau, cảm thấy rất thật mất mặt rồi, dám không đem người lớn như ông để vào mắt! Hừ, ông đi tìm Loan Thần Thiên tới thu thập hai người này, Tiêu Tiêu từ nhỏ sợ nhất là anh trai của nó.
“Ưm….” Hoàn thành nụ hôn thật sâu, thật dài Tiêu Tiêu thở hổn hển tựa vào trên vai Ngải Đăng, đầu có chút mờ mịt, vừa rồi giống như nghe thấy giọng nói của Baby thì phải, nhưng dường như không có xuất hiện nha!
“Cưng à” Ngải Đăng gắt gao ôm bảo bối trong lòng, luyến tiếc buông ra dù chỉ một giây.
“Ô ô, Thần Thiên con xử giùm cha đi, bọn họ không hề quan tâm đến cha chút nào”
Ngoài cửa truyền đến thanh âm giả vờ đáng thương của Loan ba ba, ngay sau đó tiếng bước chân lại càng đến càng gần, Tiêu Tiêu hơi ngẩng đầu nhìn về phía cửa nhỏ.
Loan Thần Thiên tựa vào trên khung cửa nhìn hai người như keo như sơn, cười nhẹ nhìn Ngải Đăng nói “Phiền toái tổng tài phái người đem mọi thứ trước cửa nhà thu dọc sạch sẽ, nhạc phụ tương lai hiện tại đang rất không vui nha.”
Loan ba ba vốn đang mừng thầm, chợt nghe nửa câu sau vội kích động nhảy dựng lên nói “Ai là nhạc phụ tương lai của anh ta chứ, ba không đồng ý!”
“Ba không đồng ý cũng không sao, con gái của ba đồng ý là được rồi.” Loan Thần Thiên trào phúng ông một câu, ai kêu ông cưng chìu Tiêu Tiêu đến mức vô pháp vô thiên như vậy chứ, cái này gọi là gieo gió gặt bão.
“A, Tiêu Tiêu con đồng ý rồi sao? Không nên không nên, con nhìn xem, anh ta tiêu tiền như nước thế này, về sau nếu phá sản rồi, con sẽ cùng anh ta đi xin ăn sao, nghe lời cùng cha đi về nhà” lời này vừa nói ra, mọi người đầu đầy hắc tuyến, Loan ba ba thật quá đáng!
Ngày hôm sau, khắp các mặt báo đều đồng loạt đăng tin tức rầm rộ ngày hôm qua. Một lượng lớn hoa hồng không hiểu sao tập trung về thành phố A. Bởi vì Ngải Đăng tạo áp lực, tòa soạn báo đều ăn ý không viết ra thần bí thân phận người đó, chỉ là một bóng dáng hư cấu mơ hồ, làm cho chuyện này càng trở nên bí ẩn lan truyền càng lúc càng xa.
Con gái đã bị quân địch công thành chiếm đất, khiến cho Loan ba ba không hề có năng lực phản kích, chỉ có thể trông mong nhìn con gái cùng Ngải Đăng thành đôi, Ngải Đăng thậm chí còn chuyển đến căn nhà ở sát vách, làm hại Loan ba ba mỗi khi rảnh rỗi liền đứng canh mãi cánh cửa nhỏ giáp ranh giữa hai nhà canh phòng nghiêm ngặt tử thủ thanh bạch của con gái.
“Ngải Đăng, anh đến đây nhìn đi.” Tiêu Tiêu ngồi xếp bằng ở trên sô pha, trước mặt bày một đống giấy và linh kiện, đối với bản thuyết trình nhìn như thế nào cũng thấy không vừa ý, phải xin giúp đỡ từ Ngải Đăng đang ngồi sau bàn làm việc.
Ngải Đăng nghe thấy Tiêu Tiêu gọi to, để bút xuống bước đi nhanh tới, Tiêu Tiêu làm một loại giấy tái chế cứng thành một toà thành đồ chơi, gần đây đang lưu hành loại trào lưu này ,các cô gái thích nhất là làm mình trở thành DIY (do it yourself: tự làm)
“Muốn làm như thế nào?” Ngải Đăng ngồi ở phía sau Tiêu Tiêu, ôm lấy cô, gần đây Tiêu Tiêu đã thoát được chuyện nhìn trộm Ngải Đăng của Loan ba ba , số lần ngày càng nhiều, Loan ba ba cũng mệt mỏi, qua một đoạn thời gian chứng thực là Ngải Đăng đối với Tiêu Tiêu thật sự rất tốt, hai đứa nhỏ này tình cảm còn bền hơn cả vàng, nên cũng bắt đầu mắt nhắm mắt mở.
“Người kia có nói đây là bản hướng dẫn, nhưng mà em xem mãi cũng không hiểu, thật là khó nha”
“Ừ, đừng vội” Ngải Đăng cầm lấy bản hướng dẫn, bắt đầu một bên nghiên cứu, một bên động thủ đùa nghịch khuông giấy, mảnh nhỏ rất nhiều, một đống như vậy đều phải tự mình hoàn thành, bàn tay to của Ngải Đăng cằm tờ giấy mỏng manh có chút buồn cười.
Tiêu Tiêu cọ cọ trong lòng Ngải Đăng, nhìn anh nguyện ý vì mình đi làm chuyện trẻ con như vậy,hơn nữa còn cẩn thận như thế. Vẻ mặt của anh nghiêm túc thật sự, trên trán còn nhỏ vài giọt mồ hôi tinh tế, Tiêu Tiêu đột nhiên xúc động hôn lên môi của anh.
Đôi môi đỏ mọng hôn lên trán Ngải Đăng , đem từng giọt từng giọt mồ hôi mặn nuốt vào miệng, đầu lưỡi trơn trợt có chút lửa nóng chạm vào da thịt, làm cho Ngải Đăng đang hết sức chuyên chú cả người đều run lên, trong tay căng thẳng, một mảnh nhỏ liền sai chỗ . Cảm giác hơi thở của Tiêu Tiêu gần trong gang tấc, trong lỗ mũi đều là mùi thơm tản mát ra từ trên người.
“Cưng à, đừng như vậy. . . . . .” Thân thể Ngải Đăng chịu đựng từng đợt từng đợt xao động bất an, cực lực muốn bản thân thoát ra trước khi không khống chế được sự tra tấn ngọt ngào này, nhưng Tiêu Tiêu lại cũng không chịu dừng, đôi môi đỏ mọng chậm rãi xuống phía dưới nhắm ngay môi của Ngải Đăng hôn lên. Ngải Đăng chịu không được sự chủ động như vậy của Tiêu Tiêu, hai tay tự động đặt trên eo nhỏ của Tiêu Tiêu , miệng cũng bắt đầu chuyển từ bị động sang chủ động.
Tiêu Tiêu dùng tay sờ lên nút áo của Ngải Đăng, từng nút từng nút một bị cởi ra, ngửa mặt lên tách ra hai cánh môi, ngực anh to lớn rắn chắc cứ n