Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mắt Xanh Mê Hoặc

Mắt Xanh Mê Hoặc

Tác giả: Sa Gia Tiểu Bối

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341353

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1353 lượt.

ắn ra, đụng phải ngực rắn chắn của Ngải Đăng. Tiêu Tiêu tay chân vừa nhỏ vừa dài, đường cong vai mềm mại , ngực cao ngất no đủ mà rất tròn, hình dạng hoàn mỹ mê người, theo hô hấp cùng nhịp đập của tim, làm cho hai hạt tròn nhỏ hồng hồng trên đỉnh run rẩy theo, giống như đưa ra tiếng mời gọi không lời. Bụng trơn nhẵn, vòng eo tinh tế nhẹ nhàng không đủ nắm chặt, xuống chút nữa, quần lót còn chưa cởi , chỉ thấy được bắp đùi thon dài hơi hơi khép lại, gấp khúc, tỉ lệ hoàn mỹ.
Ngải Đăng chỉ có thể dựa vào bản năng của mình để làm cho thân thể bên dưới thả lỏng hơn, mong cô thích ứng với mình, chậm rãi cởi quần lót của Tiêu Tiêu ra, nơi đó đã là một mảnh ướt át, Tiêu Tiêu dĩ nhiên động tình, phần eo vặn vẹo bất an, hai chân hơi khép lại, cúi đầu nói:
“Ngải Đăng, khó chịu” .
Ngải Đăng ngẩng đầu hôn bên tai của cô, giọng khàn khàn nhưng tràn ngập sự trấn an “Cưng à, đừng sợ”, cắn cắn vành tai của cô, đem đầu vùi vào ngực cô, lửa nóng trên môi không ngừng liếm cắn, mút vào.
“Cưng à, em là của anh” nghe được tuyên ngôn đầy khí phách của Ngải Đăng, trong lòng cô ngọt ngào. Tiêu Tiêu nhìn đôi mắt màu lam cùng vẻ mặt hiện đầy dục vọng của Ngải Đăng, nghĩ đến việc anh vì mình có thể khống chế nhiều lần như vậy, trong lòng dâng lên từng đợt tình yêu. Cô chưa từng biết rằng, một người đàn ông đối mặt cô gái mà mình yêu, cần rất nhiều tự chủ mới có thể không chạm vào cô.
“Cưng à, có thể không?”
“A. . . . . . Có chút đau. . . . . .” Tiêu Tiêu áp vào ngực Ngải Đăng, cô cảm giác đã có chút khó chịu, nhưng vật thật lớn của Ngải Đăng mới xâm nhập một chút, Ngải Đăng dừng động tác lại, hôn lên môi Tiêu Tiêu, dùng nó để phân tán lực chú ý của cô, đột nhiên mông dùng sức một cái, xuyên qua tầng lá mỏng kia, nháy mắt đã hoàn toàn nằm trong mật đạo nhỏ hẹp.
Một trận đau đớn tê tâm liệt phế truyền đến, Tiêu Tiêu hét to một tiếng, hung hăng cắn lên bả vai Ngải Đăng, muốn dùng cái này có thể dời đi đau đớn của mình, Ngải Đăng vẫn không nhúc nhích ôm cô thật thật chặt, chờ đợi cảm giác đau đớn qua đi. Qua hơn nửa ngày, Tiêu Tiêu mới cảm giác hai người chỗ hòa hợp của hai người sinh ra cảm giác thoải mái hơn dần nhường chỗ cho đau đớn lúc trước….
Đang mơ mơ màng màng ngủ, Tiêu Tiêu cảm thấy dường như bị người nào đó ôm để vào trong nước, chậm rãi trợn mắt, phát hiện mình và Ngải Đăng cùng nhau ngồi ở trong bồn tắm lớn, nước ấm vừa phải, Tiêu Tiêu thỏa mãn thở dài, nhúc nhích cánh tay, mới phát hiện toàn thân đều có cảm giác đau nhức, hạ thân có cảm giác rất kỳ quái, căng căng tràn đầy, cúi đầu vừa nhìn thấy, thì ra Ngải Đăng vẫn còn thật to ở bên trong cô, không có rút ra ngoài.
“A. . . . . . Trứng thối” Tiêu Tiêu lấy tay đẩy ngực Ngải Đăng một cái, nhưng không làm được gì nên chuyện, Ngải Đăng khẽ cười một cái, tiếp tục gắt gao ôm lấy Tiêu Tiêu, kéo ngực cô kề sát ngực mình. Thỏa mãn hôn hôn lên mặt Tiêu Tiêu, cả đêm đều luyến tiếc không muốn rời cô chút nào, chỉ phải như vậy thủy nhũ giao hòa liên tiếp .
“Bảo bối. . . . . . Bảo bối. . . . . .” Ngải Đăng thoả mãn nhẹ giọng kêu như mèo, Tiêu Tiêu rốt cục hoàn toàn đã thuộc về anh. Cầm lấy bông tắm cẩn thận giúp Tiêu Tiêu chà lau, nhìn trên người Tiêu Tiêu đều là vết xanh tím do chính mình in lên, có chút đau lòng hôn một cách ôn nhu lên nó .
“Ngải Đăng” Tiêu Tiêu thoải mái dựa vào bên bồn tắm không thèm quan tâm đến động tác của anh, đột nhiên nhớ tới cái gì đó miệng hồng hồng nhỏ nhỏ cong cong, kêu lên một tiếng.
“Hửm?”
“Kinh nghiệm của anh thực phong phú làm sao?” Nhớ tới sự thuần thục vừa rồi của Ngải Đăng, Tiêu Tiêu liền cảm thấy từng đợt buồn chán, trong lòng giống bị một tảng đá lớn lấp đầy thật khó chịu.
“. . . . . .” Động tác trên tay Ngải Đăng ngừng lại, cúi đầu trầm mặc không nói, không rõ là đang suy nghĩ cái gì.
Tiêu Tiêu thấy vẻ mặt này của Ngải Đăng, đã hiểu rõ trong lòng, có chút tức giận định bỏ đi, lại không nghĩ tới tăng thêm sự ma sát ở chỗ đang kết hợp, nước bên trong rỉ ra đôi chút.
“Bảo bối” Ngải Đăng thấy phản ứng của Tiêu Tiêu lớn như vậy, vội vàng ôm lấy cô không cho cô nhúc nhích, không để ý cô giãy dụa, giải thích “Không phải, không phải có rất nhiều”.
“Vậy tức là có?” Không phải như vậy làm cho người ta khó chịu sao, mặc dù biết nếu lấy tuổi cùng địa vị của Ngải Đăng thì không có khả năng là không có những cô gái bên cạnh, nhưng vẫn cảm thấy không thoải mái, rất không thoải mái a! !
“Không phải, không phải đâu, Cưng à” Ngải Đăng nói năng có chút lộn xộn, cả người tràn đầy vẻ bối rối
“Anh. . . . . . Anh . . . . . Không có người khác” Tiêu Tiêu ngừng giãy dụa, kỳ quái nhìn về phía anh, nếu như không có, làm gì có bộ dáng này.
Cảm giác được Tiêu Tiêu đang dò xét mình, Ngải Đăng giống như đứa trẻ phạm lỗi đỏ mặt, chỉ phải thành thật nói.
“Anh dùng bằng tay”, sau đó lại kích động bỏ thêm một câu “Số lần không nhiều lắm, thật sự đó”.
“Tay của ai?” Biết mình là cô gái đầu tiên của Ngải Đăng, Tiêu Tiêu giống như tìm được báu vật, vui vẻ, trêu ghẹo hỏi anh.
“Của anh” Ngải Đăng cam đoan nói, anh vẫn c