Tác giả: Sa Gia Tiểu Bối
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341343
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1343 lượt.
ảm thấy đàn ông, kiêu ngạo nhất là không phải là ngủ với quá nhiều cô gái, mà là có một cô gái, nguyện ý làm cho anh muốn ngủ chung cả đời. Anh tuyệt đối sẽ không làm cho cô gái của mình cảm thấy ủy khuất chút nào, giống như mẹ của anh buồn bực không vui.
“Phốc. . . . . .” Nhìn Ngải Đăng thề lời thề son sắt, còn giơ tay thề, rốt cục khiến Tiêu Tiêu nhịn không được liền cười lên, tên ngốc này nha, nhưng cô yêu tên ngốc a!
Tiêu Tiêu oán trách nguýt anh một cái “Vậy sao anh chột dạ như thế”, cứ tùy tiện thoáng nhìn, Ngải Đăng đã bị ánh mắt cô quyến rũ cùng hấp dẫn, tâm thần nhộn nhạo, thấp giọng nói “Anh nghĩ đến em không thích”, nhưng mà anh cam đoan về sau dục vọng sinh ra cũng là bởi vì Tiêu Tiêu, cũng chỉ có cô có thể khơi mào dục vọng của mình.
“Anh không gạt em?” Tiêu Tiêu vẫn có phần không yên tâm hỏi.
“Không lừa em mà” Ngải Đăng nhìn chằm chằm vào ánh mắt Tiêu Tiêu chân thật nói. Gia tộc bọn họ đều tín đồ Cơ Đốc Giáo, phản đối hành vi tình dục trước hôn nhân, cho nên anh ở phương diện này vẫn đều thực sự nghiêm túc, mà Tiêu Tiêu thì anh nhận định làm bạn đời, cho nên mới chạm vào cô.
“Hắc hắc,anh như vậy mà có thể chịu sao” Biết Ngải Đăng trước đó không có hành vi tình dục, Tiêu Tiêu bắt đầu không còn lo lắng, còn thú vị trêu chọc anh .
“. . . . . . Đúng” Vẻ mất tự nhiên của Ngải Đăng thoáng qua đi, vừa mới bắt đầu vào thời kỳ dậy thì thì quả thật sẽ đối với sinh lý sinh ra đều thấy mông lung rất hiếu kỳ, nhưng khi dần dần trưởng thành, thường thấy nhưng điều này trong giới quý tộc, anh bắt đầu đối với chuyện tình dục không tình yêu sinh ra tâm lý kháng cự, cho rằng chỉ cùng với người mình yêu mới có thể làm những chuyện thân mật như vậy.
“Đúng thì thật tốt?” Tiêu Tiêu lại cười hắc hắc hai tiếng, tiếp tục truy vấn Ngải Đăng .
“Bảo bối, em. . . . . .” Đối với việc tò mò của Tiêu Tiêu, Ngải Đăng thật sự cảm thấy khó xử vạn phần. Tiêu Tiêu đang chuẩn bị nói chuyện, nhưng đột nhiên nhớ tới chuyện mấu chốt.
“Ngải Đăng, may mắn là em gặp được anh” Sắc mặt Tiêu Tiêu nghiêm túc không hề đùa giỡn nói.
“Người may mắn là anh mới đúng” nếu như không có Tiêu Tiêu, thế giới của anh chỉ có một mảnh đen tối,chết lặng trong vạn kiếp bất phục. Sự xuất hiện của Tiêu Tiêu đối với anh như là ánh sáng mặt trời. Trên thế giới này luôn luôn có đôi như vậy, phù hợp lẫn nhau, hấp dẫn lẫn nhau .
“Ngải Đăng, anh có anh chị em không?” Tiêu Tiêu đột nhiên đối với chuyện này thấy hứng thú.
“Hả?” Không phải đã nói với cô, mẹ anh đã qua đời khi anh còn nhỏ à.
“Không phải, em nói đến cha anh ở nước ngoài kìa”.
“Cha chỉ có một mình anh thôi” Ngải Đăng lãnh đạm nói, có một đứa con cũng không đại biểu cho việc cha anh quan tâm trân trọng.
“Vậy anh lúc nào cũng có một mình sao?” Tại sao hoàn cảnh anh lại phức tạp vậy, không có bạn bè, không có ai thân, một người tự mình giãy dụa thì vất vả đến mức nào.
Nghe được câu hỏi của Tiêu Tiêu, Ngải Đăng trầm mặc. Anh cũng không phải không có bạn bè, lúc anh còn rất nhỏ, anh và người kia cũng có tình cảm anh em, nhưng từ khi lớn lên, bọn họ lúc đó cũng chỉ sống trong cạnh tranh. Bọn họ một người là con của bá tước, một người là con nuôi của bá tước phu nhân. Người trong hoàn cảnh ăn thịt lẫn nhau cũng từng khích lệ cho nhau, nhưng sau đó, bá tước phu nhân không cho anh có thêm tình cảm, đơn giản là anh cùng người anh em kia tranh đoạt quyền lợi tài phú tốt nhất chính là vũ khí. Hiện tại anh thắng, người kia thua, nhưng anh biết người kia cũng sẽ không buông tha cho anh. Tính chất con người luôn làm cho người ta cảm thấy vô lực, mặc kệ trước kia tốt đẹp ra sao, thì cuối cùng đều biến thành bọt nước.
Nhưng mặc kệ khi nào thì anh vẫn bên cạnh bảo vệ Tiêu Tiêu, không cho thứ dơ bẩn đó ảnh hưởng đến cô. Chuyện lo lắng nhất rốt cục cũng phải tới, chờ khi đến Na Uy, cưng à, em sẽ chịu tổn thương nào đây? Không, anh tuyệt đối sẽ không làm cho loại chuyện này phát sinh.
“Xong đời, em quên nói về nhà một tiếng” Tiêu Tiêu còn muốn hỏi nhiều thứ, nhưng đột nhiên nhớ tới buổi tối ở lại đây thời gian dài như vậy cũng không nói cho Baby và mẹ một tiếng, khẳng định là bọn họ bây giờ sẽ nhanh chóng đến đòi mạng.
“Anh sẽ gọi cho anh của em ” Ngải Đăng an ủi Tiêu Tiêu, ôm Tiêu Tiêu tiến vào phòng tắm phía trước, muốn gọi cho Loan Thần Thiên một cú điện thoại, nói cho anh biết Tiêu Tiêu đêm nay ở cùng với anh, anh ta nghe xong câu nói của anh chỉ dặn một câu, phải cẩn thận thân thể, sau đó dập máy.
Quyết định khó khăn
“ Thần Thần? Anh đồng ý?” Tiêu Tiêu kỳ quái hỏi, khi nào thì anh trai trở nên dễ nói chuyện như vậy.
“ Ừ, đồng ý.”
“ Vì sao?”
“ Bởi vì anh trai em biết mình là người đáng giá để em phó thác.” Ngải Đăng híp mắt cười nói, Loan Thần Thiên không phải là loại người vì công ty mà không để ý đến hạnh phúc của em gái, anh vẫn luôn lo lắng, mà bây giờ tập đoàn Thần Điền phát triển như vậy, em gái lại tìm được ông xã đáng giá phó thác cả đời, cớ sao lại không làm?
“ L