Cả Cuộc Đời Này Dành Tặng Cho Em
Tác giả: Sa Gia Tiểu Bối
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341338
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1338 lượt.
àm sao vậy?” Nghe được âm thanh mất hứng của Tiêu Tiêu, Ngải Đăng lập tức khẩn trương lên, thân thể cũng lập tức căng thẳng.
“ Thần Thần hư hỏng, Thần Thần hư hỏng.” Tiêu Tiêu oán giận làm nũng muốn kể cho Ngải Đăng nghe việc xấu của Loan Thần Thiên, anh thế nhưng lại đâm chọc trước mặt mẹ cùng baby , rất xấu.
“ Ngoan, không có chuyện gì, thân thể không thoải mái sao?” Buổi sáng lúc thức dậy, Tiêu Tiêu cảm thấy khó chịu, ngay cả nâng tay cũng khó khăn, toàn thân giống như là bị xe tông vào, Ngải Đăng giúp cô xoa nhẹ nửa ngày mới đưa cô trở về.
Nhắc tới việc này, Tiêu Tiêu không thể tránh khỏi nghĩ tới tình cảm mãnh liệt tối hôm qua, vẫn xoa xoa như cũ, bất mãn nói:” Vẫn còn ê ẩm, về sau không cho phép anh chạm vào em.”
“……….” Ngải Đăng cảm thấy sau khi nếm tư vị của Tiêu Tiêu, muốn anh từ bỏ chỉ sợ rất khó khăn, cái loại hưởng thụ thể xác cùng tinh thần hợp nhất cực hạn này cũng giống như nghiện thuốc, nếu không băn khoăn đây là lần đầu tiên của Tiêu Tiêu, anh nhất định luyến tiếc buông cô ra.
“ Đúng rồi, baby đã đồng ý chuyện của chúng ta.” Nghe được lời này của Tiêu Tiêu, Ngải Đăng đắc ý cười ra tiếng, nhạc phụ đại nhân vẫn là thỏa hiệp! Anh đã muốn nhanh chóng tưởng tượng đến sinh hoạt sau này, nhưng mà trước hết vẫn có chuyện cần giải quyết.
***
“ Cậu nói muốn dẫn Tiêu Tiêu đi Na Uy?” Loan ba ba khó khăn mở miệng nói, thì ra ông đã quên nghĩ đến vấn đề này, nếu Tiêu Tiêu cùng hắn ta kết hôn, như vậy không phải là rời khỏi quê hương mình đi đến nước khác sao?
“ Chỉ là tạm thời!” Ngải Đăng giọng điệu khẳng định, vì Tiêu Tiêu, anh đã nghĩ đến việc đem trung tâm tập đoàn chuyển dời đến Trung Quốc, hơn nữa Trung Quốc cũng có thị trường rộng rãi, lần này trở về cũng chỉ vì cho người cha trên danh nghĩa của anh một công đạo.
“ Tạm thời là bao lâu?” Loan Thần Thiên ngồi ở bên cạnh mở miệng hỏi, ông rõ ràng nhất nên đi vào mấu chốt của vấn đề.
“ Con không cam đoan, nhưng hãy tin tưởng con.”
Trong thư phòng một mảnh trầm mặc, ba người đàn ông mỗi người ngồi một góc, nửa ngày, Loan ba ba mới ngẩng đầu lên chua xót nói: “Hai người đi ra ngoài trước, để ta suy nghĩ kĩ lại.”
“ Tiêu Tiêu không có khả năng cùng cậu đến Na Uy định cư.” Vừa ra khỏi cửa thư phòng, Loan Thần Thiên nhìn Ngải Đăng hạ giọng nói, lần này cho dù là anh cũng sẽ không đồng ý, càng khỏi nói đến cha mẹ, người một khi tuổi đã cao càng hi vọng con gái có thể ở bên cạnh mình.
Ngải Đăng quay đầu về phía Loan Thần Thiên nhíu mày, gật gật đầu, anh cũng không thể khiến cho Tiêu Tiêu chịu ủy khuất, anh hi vọng Tiêu Tiêu không có phiền não, không có sầu lo, anh hi vọng có thể giúp cô an bài hết mọi việc.
Hai người không nói nữa, Ngải Đăng bước nhanh về phía hoa viên, Tiêu Tiêu mang theo Dạ Bố Trí chơi đùa ở bên cạnh ao cá, từ sau khi Loan ba ba ngầm đồng ý hôn sự của Tiêu Tiêu cùng Ngải Đăng, hai phòng ở liền được thông với nhau, Dạ Bố Trí thường xuyên đi qua vườn hoa cách vạch chơi.
“ Bên này, bên này, a a, sai rồi!” Mới vừa bước vào cửa đã nghe thấy Dạ Bố Trí cao hứng phấn chấn kêu gọi ầm ĩ, kèm theo tiếng ngẫu nhiên kinh hô của Tiêu Tiêu.
Tiêu Tiêu cầm lưới bắt cá quăng xuống ao cá vàng, chỉ là cá trong ao chuyển động linh hoạt, thử nửa ngày cũng chưa thành công, cả người Tiêu Tiêu ra sức ghé vào bên cạnh ao, thân thể duỗi thẳng ra.
“ Bé ngoan, cẩn thận một chút.” Ngải Đăng chạy nhanh đến ôm Tiêu Tiêu đến bên người, tuy nói là trong ao nước không sâu, nhưng là Tiêu Tiêu không biết bơi lọt vào nước, nước ấm nhẹ nhưng cũng dễ sinh bệnh, nhéo nhéo cái mũi đầy mồ hôi của Tiêu Tiêu nói:” Về sau không được như vậy, rất nguy hiểm.”
“ Không có việc gì, em muốn ở đây.” Tiêu Tiêu nhìn cá sắp sửa chạy mất, nóng vội muốn đi tới bên cạnh ao cá.
“ Không cho phép, về sau không có anh ở đây không được đến gần bên cạnh ao.” Ngải Đăng bá đạo tuyên bố, hết thảy mọi chuyện về sức khỏe cùng an toàn của Tiêu Tiêu, anh đều không thỏa hiệp.
“ Được rồi! Em tránh xa một chút được không chứ sao? Vậy, Dạ Bố Trí cũng đừng chơi nữa, rửa tay xong đi tìm bà ngoại.”
Dạ Bố Trí đi, Tiêu Tiêu nhảy vào trong lòng Ngải Đăng, ôm cổ anh hỏi:” Anh cùng baby nói chuyện gì mà lâu như vậy?”
“ Bảo bối, muốn đi Na Uy chơi không?” Ngải Đăng ôm Tiêu Tiêu giúp cô lấy tư thế thoải mái ngồi trên đùi mình, khẽ vuốt mái tóc hơi ẩm ướt của cô.
“ Na Uy? Muốn a muốn a!” Vừa nhắc đến quốc gia kia, hai mắt Tiêu Tiêu liền tỏa sáng.
“ Vậy, ở đó một thời gian cũng có thể sao?” biểu tình Vẻ mặt của Ngải Đăng có phần cứng ngắc, rất sợ Tiêu Tiêu lắc đầu.
“ Chúng ta cùng ở sao?”
“ Chúng ta cùng ở.”
“ Vậy, một thời gian là bao lâu?” Tiêu Tiêu chọc chọc cái bụng cứng rắn của Ngải Đăng, lại nhéo vài cái, cảm giác thật tốt.
“ Bé ngoan muốn ở bao lâu?” Ngải Đăng bắt lấy đôi tay không an phận của Tiêu Tiêu, lại muốn cô tiếp tục chơi, thật là bêu xấu chính mình, hiện tại mỹ nhân ở trong ngực, bất kỳ một động tác nhỏ đụng vào nào cũng có thể làm cho anh tim đập càng nhanh.
“ Không biết.”
“ Vậy ở đến lúc em muốn về, được không?” Ngải Đăng