Tác giả: Sa Gia Tiểu Bối
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341352
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1352 lượt.
cúi đầu chà chà lên chóp mũi Tiêu Tiêu, trong mắt tràn đầy cưng chìêu sủng nịch.
“ Được, đi Na Uy sẽ gặp ba của anh sao?” Tiêu Tiêu biết quan hệ giữa Ngải Đăng và ba mình rất căng thẳng, nhưng dù sao cũng là người nhà có cùng huyết thống, đây là chuyện không thể thay đổi được.
“ Sẽ gặp.” Chờ tiến vào bên trong Na Uy, ba sẽ nhanh chóng biết anh mang một cô gái Trung Quốc trở về.
“ Ông ấy sẽ đồng ý hai chúng ta sao?” Tiêu Tiêu ngẩng đầu lên nhìn ánh mắt Ngải Đăng.
“ Sẽ.” Ngải Đăng khẳng định nói, cho dù không đồng ý cũng không thể tách hai người bọn họ ra. Rốt cuộc cũng không chịu nổi ánh mắt mê hoặc của Tiêu Tiêu, Ngải Đăng cúi đầu phủ lên đôi môi Tiêu Tiêu, tay cũng bắt đầu không an phận chạy tới lui trên lưng.
“ Đừng…Không…Đóng cửa.” Lời nói đứt quãng của Tiêu Tiêu từ môi hai ngươi đang quấn quýt bay ra.
Ngải Đăng một tay ôm ngang hông Tiêu Tiêu đi đến bên cửa, đóng cánh cửa lại đặt Tiêu Tiêu bên cạnh gao gắt chóng đỡ, nụ hôn khẩn cấp dừng lại ở trên cổ Tiêu Tiêu. Tay theo vạt áo Tiêu Tiêu đi vào, trực tiếp dán lên da thịt bóng loáng, một tấc lại một tấc hướng lên trên, cởi bỏ Bra móc lưng Tiêu Tiêu, chậm rãi chụp lên no tròn mềm mại.
————————————————-
“Bảo bối. . .” Cách lớp quần áo mỏng manh của Tiêu Tiêu mà liếm cắn, dẫn tới người trong lòng run run một trận.
“Đừng. . . Chạm vào chổ đó. . . ” Cảm giác tê dại không thể hình dung nổi khiến cho Tiêu Tiêu cong người lên , vươn tay với lên mái tóc Ngải Đăng.
Nước bọt đã thấm ướt quần áo trước ngực Tiêu Tiêu , có vẻ tối và mê ly, Ngải Đăng rời khỏi nụ hoa đã phát cứng rắn, tiếp tục lưu luyến trên môi Tiêu Tiêu , tay kia thì với vào của cô quần lót vuốt ve.
“A. . . Ưm. . . Rất ngứa. . .” Dưới thân bị ngón tay thô ráp Ngải Đăng vuốt ve, Tiêu Tiêu bắt đầu không thể ức chế rên lên .
Tiếng rên rỉ quyến rũ của Tiêu Tiêu lập tức khiến cho hạ thân Ngải Đăng bắt đầu trướng lớn, rất nhanh cởi bỏ quần áo của mình .
“Đừng ở. . . Nơi này” Ở trong vườn hoa nếu như bị nhiều người thấy rất dọa người a, Tiêu Tiêu đầu óc hỗn độn rốt cục thanh tỉnh một chút.
Ngải Đăng động thân một cái vọt tới trong thân thể đã ướt át của Tiêu Tiêu, lại ôm lấy cô, vòng hai chân cô trên lưng mình, đi vào nhà, cự vật trong thân thể theo đi lại chậm rãi ở trong huyệt ma sát, gây một cảm nhận thật đặc biệt khác .
Chờ đi đến bên giường, trên người hai người đều ra một tầng mỏng mồ hôi. Nâng mông Tiêu Tiêu phóng tới trên giường, cúi người đè lên.
“Bảo bối, đau không?” Ngày đó, Tiêu Tiêu vẫn kêu đau, biến thành anh chỉ phải khống chế lại khống chế, lần này hẳn là không khó chịu như vậy chứ.
“Ưm. . . Vẫn là. . . Không thoải mái” Cảm giác nơi đó có điểm trướng trướng ,lại có chút khó chịu.
“Hiện tại nhiều không?” Ngải Đăng thay đổi tư thế lại đem cái gối đầu đệm ở sau đầu Tiêu Tiêu.
“Ừm” nghe được Tiêu Tiêu xác định trả lời, Ngải Đăng thế này mới bắt đầu chậm rãi luật động.
Một phen sau khi mây mưa, Tiêu Tiêu thở hổn hển ghé vào trên lồng ngực Ngải Đăng , ngón tay nghịch ngợm tóc gáy hơi ẩm ướt mồ hôi của anh, Ngải Đăng lấy chân kéo chăn dưới giường, đắp lên người Tiêu Tiêu, hôn hôn lên trán.
Khởi hành đến Na Uy . . .
Tiêu Tiêu cùng với Ngải Đăng đi Na Uy, trước khi đi, Hà Thanh Lăng vẫn chuẩn bị đống lớn lễ vật để cho Tiêu Tiêu tặng cho người thân của Ngải Đăng ở Na Uy .
Chuyên cơ từ thành phố A bay thẳng tới thủ đô Na Uy Oslo, Loan ba ba cùng Hà Thanh Lăng đưa Tiêu Tiêu đến sân bay đợi cô lên máy bay, lại dặn dò Ngải Đăng vài câu mới rời đi.
“Cưng à, ngủ đi, còn mười mấy tiếng nữa mới tới” Ngày hôm qua mua cho cô máy chơi game đến bây giờ chơi vẫn chưa chịu ngừng, mê mẩn không rời.
“A, con quái này còn chưa đánh chết mà.” Tiêu Tiêu mắt cũng không nâng nhìn chằm chằm màn hình, ngón tay linh hoạt thao tác .
“Được rồi, đừng tức giận nữa, bảo bối nên ngủ một lát đi”
“Đừng gọi bảo bối, ghê muốn chết” Tiêu Tiêu đang nổi nóng, nói thế nào cũng không chịu.
“Bảo bối” không cho anh gọi, anh lại càng muốn gọi, anh chính là thích xem Bé ngoan cùng anh đùa giỡn ra bộ dạng tiểu hồ ly.
“Ngồi chết anh, nặng chết anh” Tiêu Tiêu nâng người mạnh lập tức ngồi xuống, lại đến quay về vài lần, Ngải Đăng vẫn biểu tình cười hì hì, đem Tiêu Tiêu mệt đến ngất ngư.
“Bảo bối, thật thoải mái” Ngải Đăng trêu ghẹo Tiêu Tiêu, bắt lấy tay cô sờ lên vật tượng trưng nam tính đang dựng thẳng của mình . (_._!)
“. . . . . .” Người này quả thực lưu manh, hẳn là nên để cho thuộc hạ của anh đều nhìn thấy bộ dạng xấu của anh như vậy!
“Buông” Tiêu Tiêu nghĩ có thể trở lại chỗ ngồi của mình, nhưng mà Ngải Đăng tất nhiên không cho cô rời đi, đừng mong châm ngòi đốt lửa xong có thể chuồn đi. Đặt cô ngồi ngang, làm cho Tiêu Tiêu ngồi yên ở trên người, cô một thân váy dài, kéo lên cũng rất tiện, còn có thể đặt mấu chốt bộ vị làm cho người phía dưới muốn làm gì thì làm.
“A. . . Lưu manh. . . Lấy tay ra ” Cảm giác được bàn tay Ngải Đăng chạm vào váy, Tiêu Tiêu ở trên người anh tr