Cảnh Sát, Không Được Nhúc Nhích
Tác giả: Sa Gia Tiểu Bối
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341333
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1333 lượt.
Ngải Đăng mắt cũng không chớp nhìn thế giới không đồng dạng này, cẩn thận quan sát một chút người đi ven đường Na Uy, lại quay đầu lại ôm Ngải Đăng ngẩng đầu nhìn lên, có chút nghi ngờ hỏi “Người Na Uy không phải toàn bộ đều là Mắt xanh sao?”
“Không phải” Tiêu Tiêu luôn có ý tưởng kì kì quái quái, có lẽ người làm nghệ thuật luôn có sức tưởng tượng vô cùng phong phú.
“Vậy anh tại sao lại có?”
“Bởi vì cha anh có” Ngải Đăng nói rất nhẹ giải thích, nhưng Tiêu Tiêu không biết, cũng là bởi vì màu mắt của Ngải Đăng cũng giống như các trưởng tôn gia chủ gia tộc đều có màu xanh ngọc độc nhất, mới bị cha của Ngải Đăng Kerr Ôn bá tước xác lập vì người thừa kế gia tộc. Lúc ấy tham dự cạnh tranh còn có cháu bá tước phu nhân, bởi vì bá tước phu nhân không có con lại không muốn thừa nhận người tình của chồng sinh ra người con trai này, cho nên theo nhận lời em gái nuôi nhận con nuôi là một bé trai, chỉ lớn hơn một tuổi so với Ngải Đăng.
“Nha” Tiêu Tiêu gật gật đầu tỏ vẻ hiểu được, nhưng cúi đầu lại âm thầm mà nghĩ, đây là không phải đại biểu mình và Ngải Đăng có cục cưng cũng sẽ là mắt xanh nha? Nếu có thể sinh một đứa nhỏ có màu mắt xanh xinh đẹp như vậy, sẽ rất đáng yêu. Tiêu Tiêu ở trong lòng vụng trộm mừng thầm một chút, nhưng ngay sau đó lại vì chính mình nghĩ đến việc xa vời như thế mà đỏ mặt.
“Cưng ơi?” Ngải Đăng cúi đầu nhìn hai má đỏ hồng của Tiêu Tiêu, hơi nghi ngờ gọi một tiếng.
“A, còn bao lâu ữa mới đến?” Tiêu Tiêu ngả đầu tựa vào vai Ngải Đăng chuyển đề tài giống như tùy ý hỏi.
“Lập tức tới ngay, Bé ngoan, đợi lát nữa có thể sẽ gặp rất nhiều người, đừng sợ, em không cần làm gì hết, có anh ở đây” Ngải Đăng giúp Tiêu Tiêu sửa sang lại quần áo, tuy rằng áo lốc chỉ là loại bình thường, nhưng Tiêu Tiêu mặc vào trên người lại rực rỡ không ít.
“Là những người nào?” Mặc dù có Ngải Đăng ở bên không sợ, nhưng là trong lòng vẫn có bao nhiêu khẩn trương.
“Một đám người nhàm chán , cưng không gặp cũng được”
“Oh, nhưng mẹ chuẩn bị rất nhiều quà” Cũng không thể giữ nguyên mang về.
“Tùy em, thích thì được”
“Vâng”
Đoàn xe chậm rãi lái vào một đường san bằng, cùng không giống vừa rồi, trên con đường này không hề có chiếc xe nào khác, hai bên đường là cây Bạch Hoa xanh um tươi tốt, thẳng tắp như là hai hàng binh lính thủ vệ.
Cuối đường có thể nhìn đến cổng lớn màu đen đồ sộ khắc hoa kim chúc, bảo vệ cửa chỉ liếc mắt một cái liền lập tức mở cửa cho họ đi vào, vòng qua một đài phun nước hình tròn thật to, Tiêu Tiêu liền thấy được thiên nhiên phía sau mang kiến trúc Châu u màu trắng, còn chưa kịp cẩn thận quan sát, cô đã bị trận thế trước cổng lớn hù giật mình.
Thái độ của cha . . .
Trước cửa những người đứng hai hàng đang mặc trang phục thống nhất chỉnh tề, mà đứng ở giữa đội ngũ chính một ông lão nghiêm túc , mặc áo sơ mi trắng cùng tây trang đuôi én tóc đã bạc trắng, xe dừng hẳn, ông lão tiến lên hai bước, một tay cung kính mở cửa xe tay kia thì giúp đỡ người trên xe bước xuống. Ngải Đăng nắm tay Tiêu Tiêu xuống xe, cùng ông lão dùng ngôn ngữ Na Uy hàn huyên vài câu.
Ánh mắt đảo qua một bên Tiêu Tiêu, trên mặt ông lão hiện lên một tia kinh ngạc không dễ dàng phát giác, nhưng lập tức lại khôi phục đến mặt trạng thái không chút thay đổi . Một lát sau, từ đằng xa một người hầu nam đã chạy tới nói nhỏ vài câu với ông lão kia, ông lão gật gật đầu xoay người về phía Ngải Đăng làm một động tác mời.
Theo phía sau Ngải Đăng đi vào bên trong, kiến trúc đã rất khác biệt, tim Tiêu Tiêu bắt đầu đập loạn, gắt gao nắm chặt tay Ngải Đăng, tới gần anh hạ giọng hỏi “Chúng ta đi đâu đây?”
“Đi gặp cha anh” Ngải Đăng nở nụ cười trấn an Tiêu Tiêu, nắm tay cô.
Kerr Ôn bá tước nói chuyện với Ngải Đăng ngữ khí có chút nghiêm khắc, mày nhanh chóng nhíu lại.
Ngải Đăng mím môi, kéo Tiêu Tiêu ra phía sau, cũng không hề cãi lại. Động tác của Ngải Đăng khiến Kerr Ôn bá tước chú ý, ánh mắt của ông rốt cục dừng ở trên người cô gái nhỏ, trong nháy mắt là hoảng hốt cùng khiếp sợ, quay đầu nhìn về phía Bối Đức quản gia chất vấn, Bối Đức vô tội lắc đầu tỏ vẻ cũng không hiểu được.
Kerr Ôn bá tước vươn tay run run chỉ vào Tiêu Tiêu một bên hỏi Ngải Đăng
“@¥%&. . . . . .” .
Ngôn ngữ xa lạ khiến Tiêu Tiêu cảm thấy rất không tự nhiên, đặc biệt còn đang nhắc tới cô, Ngải Đăng giống như cảm thấy điểm ấy, dùng Anh ngữ nói.
“Mong cha dùng Anh ngữ đi, người yêu của con cô ấy nghe không hiểu tiếng Na Uy ” . Anh ngữ là ngôn ngữ phía chính phủ Na Uy, ở Na Uy gần như mỗi người đều có thể nói thuần thục Anh ngữ.
Kerr Ôn bá tước hiếm khi thỏa hiệp thế này, dùng Anh văn lại lặp lại một lần lời nói “Cô là người Trung Quốc?”
“Vâng”
“Con lần trước nói chính là cô ta?” Kerr Ôn bá tước nhìn Tiêu Tiêu trong ánh mắt có loại hoài niệm nói không nên lời, như là xuyên thấu qua cô đi tơ vương người kia.
“Vâng”
Bên trong trầm mặc thật lâu, yên lặng đến nỗi Tiêu Tiêu liền dễ dàng phân biệt ra được tiếng thở dồn dập của ông lão ki