Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mắt Xanh Mê Hoặc

Mắt Xanh Mê Hoặc

Tác giả: Sa Gia Tiểu Bối

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341341

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1341 lượt.

hông thoải mái một chút nào.
“Bé ngoan không phòng ở này”
“Anh không ở chung phòng với em sao?” Tiêu Tiêu theo bản năng hỏi lại, hỏi xong sau đó có chút ảo não bản thân sao lại chủ động như thế, tức giận liếc qua Ngải Đăng, lại đổi lấy tiếng cười nhẹ của anh.
“Cách đây không xa”
“Oh” Tiêu Tiêu làm bộ dạng như thực sự không sao, nhưng mà trong lòng có chút khó chịu, cô đã quen có Ngải Đăng bên cạnh rồi, hơn nữa một mình ở một cái trong căn phòng xa lạ, cô sợ .
“Bảo bối, còn một giờ nữa mới ăn cơm, chúng ta làm việc gì đó đi” Ngải Đăng không có ý tốt nhắc nhở.
“Làm cái gì?” Tiêu Tiêu còn đắm chìm ở trong cảm giác buồn bực phải ở một mình, không kịp phản ứng, chỉ một giây sau cô cuối cùng biết Ngải Đăng muốn làm gì .
Không tới vài giây đồng hồ cô đã bị cởi hết quần áo, bàn tay to cũng bắt đầu khẩn cấp lang thang, môi cũng lui xuống phía dưới mút ở đỉnh rất tròn hồng mai nở rộ, trước vẫn là ôn nhu liếm hôn, sau độ mạnh yếu càng lúc càng lớn.
“Đừng. . . Đau. . . A, ngay bây giờ. . . Em muốn ăn cơm” Tiêu Tiêu vô lực kháng cự, vừa tới ngày đầu tiên ngay tại phòng làm loại chuyện như thế này, nếu như bị người ta biết sẽ không tốt.
Ngải Đăng không ngừng động tác, chỉ lôi kéo tay Tiêu Tiêu xuống chạm vào dục vọng đang cháy của mình, anh muốn dừng lại đã không được ữa rồi. Tiêu Tiêu vừa tức vừa vội cũng đành phải mặc anh bài bố, nếu không cho anh, sợ là không thể an bình. Anh tựa như một mãnh sư, dục hỏa đặc biệt lớn, gần như mỗi ngày đều phải làm. Vừa mới bắt đầu kỹ thuật vẫn không được thuần thục , ngay sau đó đã thực hoàn hảo, chờ sau lại chậm rãi thuần thục, luôn biến đổi biện pháp ép buộc cô, luôn tra tấn khiến cô run run khóc kêu, toàn thân co rút không kềm chế được mới có thể dừng lại.
Chờ bọn họ tới nhà ăn thì mới phát hiện đã trễ rồi, trên bàn cơm hình chữ nhật có hai người Tiêu Tiêu chưa thấy qua , đối diện bá tước Kerr Ôn hẳn là vợ chính thức của ông, chỉ là ăn cơm chiều mà thôi nhưng bà lại ăn mặc vô cùng hoa lệ, tuy đã có tuổi nhưng vẫn mặc váy đầm dài thắt dây lưng cổ áo thấp, làn váy kéo đến chân, thoạt nhìn cũng rất nghiêm trang. Người phụ nữ này khiến cho Tiêu Tiêu cảm giác thật không tốt, có phần bài xích. Khi bọn họ cùng lên sảnh ăn người phụ nữ đó vốn không thèm liếc mắt nhìn qua bọn họ, chỉ cho là không khí bình thường, chỉ chú ý duy nhất vào chiếc vòng tay.






Kinh hoàng đêm khuya
Nhưng thật ra người đàn ông trẻ tuổi ngồi ở bên người cô thoạt nhìn thực thân thiện, thấy Tiêu Tiêu nhìn anh, còn nâng chén nhìn cô cười, màu mắt anh ta khác với màu mắt của Ngải Đăng, ánh mắt của anh là màu xanh mã não, một màu sắc thật thần bí, liếc mắt một cái nhìn không thấu lòng người, nếu bạn đối diện cùng anh ta, với đôi mắt xanh giống như một đầm lấy sẽ hút bạn vào đó bất cứ lúc nào.
“Không hiểu quy củ, chẳng lẽ đi ra ngoài nửa năm đều quăng lễ nghi đâu hết rồi sao!” Bá tước Kerr Ôn gõ bàn, đối với việc đến muộn của Ngải Đăng rất bất mãn, giống như nghiêm khắc phê bình anh.
“Thực xin lỗi, thưa cha” Ngải Đăng bình tĩnh nói, nắm tay Tiêu Tiêu đi hai cái ghế trống ngồi xuống.
“Tô Đạt, Ngải Đăng vừa trở về có lẽ vẫn chưa kịp thích ứng, ngài cũng đừng tức giận” Người đàn ông trẻ tuổi cười nhìn bá tước Kerr Ôn nói, vừa nói vừa trợn mắt với Tiêu Tiêu
Ngải Đăng thấy Tiêu Tiêu gần như không hề động đến thức ăn ăn, gọi người hầu tới nói vài câu, trong chốc lát, một ly sữa tươi tinh khiết còn có vài miếng thịt hun khói xuất hiện ở trước mặt Tiêu Tiêu. Suất thịt hun khối tươm mật được tẩm ướp rất cầu kì, hương thơm bay bốn phía, làm cho ngón cái người ta giật giật, Ngải Đăng luôn biết cô muốn ăn cái gì.
Bá tước phu nhân cau mày nhìn Tiêu Tiêu đem thịt hun khói ăn vào miệng, ghê tởm thiếu chút nữa đã nhổ ra, bà chưa bao giờ ăn thứ này , các cô gái quý tộc vì bảo trì dáng người tuyệt đối sẽ không chạm vào cái loại thức ăn đầy dầu mỡ gì đó.
Thật vất vả cơm nước xong, bá tước Kerr Ôn lại giữ một mình Tiêu Tiêu lại, Ngải Đăng đứng ở bên cạnh Tiêu Tiêu một chút ý rời đi cũng không có, anh không có khả năng để cho Tiêu Tiêu một mình đối mặt với những câu hỏi của cha.
Bá tước Kerr Ôn đợi trong chốc lát, bất đắc dĩ lắc đầu, chỉ có thể tùy Ngải Đăng vậy, ngồi vào trên sô pha chỉ vào ghế dựa bên cạnh bảo Tiêu Tiêu ngồi xuống.
“Tên tiếng Trung của cô là?” Bá tước Kerr Ôn gạt nhẹ điếu xì gà, híp mắt hỏi cô gái ngồi bên cạnh Ngải Đăng.
“Con gọi là Loan Tiêu Tiêu”
“Tiêu Tiêu phải không, con muốn ở cùng với một chỗ Ngải Đăng cùng, không biết nói tiếng Na Uy là không thể được”
Tiêu Tiêu có chút không hiểu ý của bá tước Kerr Ôn, chẳng lẽ ông đồng ý chuyện cô cùng Ngải Đăng sao? Dễ dàng như thế sao?
“Tiêu Tiêu không cần học tiếng Na Uy. . . . . .” Một bên, Ngải Đăng mở miệng nói, Tiêu Tiêu là của anh, chỉ cần cùng anh trao đổi là được, không cần thiết vì lấy lòng ai mà đi học mấy thứ này.
“Không, con muốn học” Tiêu Tiêu cắt ngang câu nói của Ngải Đăng…, cô cũng muốn hòa nhập vào cuộc sống của Ngải