Cô Nàng Giả Nai Của Tổng Giám Đốc Sói
Tác giả: Sa Gia Tiểu Bối
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341529
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1529 lượt.
a .
“Ta đã biết, hai người đi xuống đi” Kerr Ôn bá tước lại thâm sâu liếc mắt nhìn Tiêu Tiêu, xoay người đi vào trong rèm, lần này bước đi có vẻ hơi lảo đảo, một chút cũng không giống vẻ mạnh mẽ ban đầu .
Đi xa khỏi phòng, Tiêu Tiêu còn không ngừng quay đầu, một ông lão dùng loại ánh mắt này nhìn kỹ mình, sẽ cảm thấy cả người không được tự nhiên, nhưng cuối cùng ánh mắt màu lam của ông lộ ra thần sắc thương tâm như vậy, lại khiến Tiêu Tiêu lại có chút đau lòng, có thể là nguyên nhân yêu ai yêu cả đường đi chăng.
“Cha anh. . . Ông ấy. . . Giống như rất thương tâm?”
“Thương tâm?” Ngải Đăng ngừng lại, hai tay khoát lên trên vai Tiêu Tiêu .
“Em và mẹ anh rất giống nhau sao?” Tiêu Tiêu chỉ có thể nghĩ đến là vì nguyên nhân này, chẳng lẽ năm đó gạt bỏ bà là có ẩn tình ? Chẳng lẽ bá tước Kerr Ôn rất yêu mẹ Ngải Đăng ?
“Không giống” Ngải Đăng khẳng định nói, Tiêu Tiêu tuyệt đối không giống mẹ của anh, mẹ anh trong ấn tượng chỉ biết cả ngày lấy nước mắt rửa mặt, buồn bực không vui ngồi ở phía trước cửa sổ nhìn phương xa, không có một chút giống Tiêu Tiêu cơ trí cùng đáng yêu.
“Không giống sao?” Tiêu Tiêu bĩu môi có phần không hiểu nhỏ giọng lập lại một lần, chẳng lẽ bởi vì cô là người Trung Quốc, cho nên gợi cho Kerr Ôn bá tước nhớ lại?
“Không được nghĩ tới người khác” Ngải Đăng bá đạo nhéo mặt Tiêu Tiêu, mất hứng nói.
“Phốc” Tiêu Tiêu bật cười nhận ra Ngải Đăng đang ghen, người này thật là đáng yêu, tham muốn giữ lấy đã đạt đến một loại cảnh giới khác rồi.
“Bảo bối, mệt sao?” Trên đường giằng co lâu như vậy, Ngải Đăng sợ cô mệt mỏi.
Ngải Đăng không nói còn không cảm thấy, hiện tại phát hiện thực sự có chút mệt nhọc, che miệng ách xì một cái, đưa tay ôm Ngải Đăng.
Lúc này nùng tình mật ý nên hai người không biết, cách đó không xa phía trước cửa sổ, một thân ảnh đang xuất thần nhìn một đôi xứng như vậy , khóe mắt bá tước Kerr Ôn có chút nóng, trong lòng đột nhiên cảm thấy buồn bã, chẳng lẽ trên thế giới này thực sự kỳ ngộ ư, nếu như không có, vì sao con ông cũng sẽ gặp được người định mệnh, lần này ông còn có thể dẫm vào vết xe đổ của mình sao?
Chờ đến giữa trưa, Tiêu Tiêu đã ghé vào trên vai Ngải Đăng ngủ, cẩn thận đem cô đặt ở trên giường, phủ mền lông lên, lại đứng lên nhìn nhìn phòng bốn phía, cùng căn phòng lúc trước cũng không có gì khác nhau, nhưng hiện tại có Tiêu Tiêu, phòng có lẽ cần sửa lại, Bé ngoan khẳng định không thích quá nhiều thứ trong phòng , nhẹ nhàng mở cửa, anh phân phó người gọi cho Bối Đức quản gia, nói cho ông biết, sáng mai tìm người đến đem phòng trang hoàng lại, giường cũng đổi một cái mềm hơn.
“Thiếu gia, ngài ở cùng với vị tiểu thư kia sao?” Bối Đức quản gia nghe hiểu ý tứ của Ngải Đăng, muốn vì vị tiểu thư yêu thích kia thay đổi phòng ,từ nhỏ nhìn thiếu gia lớn lên, chưa từng nhìn thấy anh săn sóc một người nào như thế, xem ra là thật lòng.
“Đúng” Bé ngoan chỉ có thể sống chung một chỗ cùng anh.
“Nhưng như vậy không hợp lễ chế” Tuy rằng rất muốn che chở thiếu gia, nhưng ở chung một phòng thực dễ dàng đưa tới lời dèm pha, đối với thanh danh của vị tiểu thư kia cũng không tốt, thiếu gia chẳng lẽ không biết nếu yêu cô thì không nên đem cô đổ lên nơi đầu sóng ngọn gió sao.
Nghe qua Bối Đức nhắc nhở, Ngải Đăng mới ý thức tới sự thật là anh quên suy tính, trong giới quý tộc thị phi nhiều, người rảnh rỗi cũng nhiều, đặc biệt cô gái rỗi rãnh lại có quyền càng nhiều, nếu bị các cô bắt được nhược điểm tuy nói sẽ không sinh ra thương tổn thực tế gì đối với Tiêu Tiêu, nhưng mà nghe này những lời nói huyên thuyên quả thật làm cho người không thoải mái, trầm ngâm một lát, anh phân phó cho Bối Đức đem căn phòng thứ hai tên Tử Thanh ở bên cạnh sửa sang.
Tiêu Tiêu tỉnh lại ngoài cửa sổ mặt trời đã xuống núi, cảm giác được hơi thở quen thuộc sau lưng, bên hông bị bàn tay to kéo dài qua ôm chặt , khóe miệng mang ý cười xoay người, Ngải Đăng khi ngủ không giống như bình thường luôn lạnh nhạt đối với từng người, lông mi so với con gái còn dài hơn, môi mỏng lộ ra một chút phấn nộn, làn da của anh tốt lắm, tốt đến nỗi làm cho Tiêu Tiêu ghen tị.
Mặt đột nhiên bị đôi môi anh khẽ hôn xuống, không nghĩ tới lại trời đất xoay chuyển bị người đàn ông phía trên áp đảo dưới thân, nụ hôn nhẹ nhàng cũng trở thành nóng bỏng dây dưa, lmôi lưỡi quấn quýt, không khí trở nên loãng, nụ hôn thật sâu vừa qua đi, Tiêu Tiêu mới lấy lại tinh thần .
“Trứng thối, rõ ràng đã thức rồi.” Tiêu Tiêu thở gấp đánh Ngải Đăng.
“Ha ha” Ngải Đăng lại trộm vài ngụm hương, trong cổ họng phát ra tiếng cười trầm thấp. Anh luôn có tính cảnh giác, hơi có chút động tĩnh đã bừng tỉnh, lúc Bé ngoan vừa mới xoay người thì anh đã tỉnh.
Tiêu Tiêu đánh giá một chút bốn phía căn phòng, tường giấy là màu xanh đậm , rèm cửa sổ màu sắc cũng không nhạt hơn nhiều lắm, tóm lại toàn bộ phòng rất nặng buồn, thực áp lực.
“Đây là phòng của anh?”
“Đúng”
“Màu sắc quá xấu, u ám có cảm giác lạnh lẽo ” Người này thật đúng là cực đoan, gian phòng này nếu ở trong đó sẽ có cảm giác là nhà sao? Tuyệt k