Chàng Mù, Hóa Ra Em Thật Yêu Anh
Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341492
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1492 lượt.
rối”
Hai người hình như là chỗ quen biết, hơn nữa xem ra Thiệu Lâm Phong rất dung túng Đinh viện trưởng, bị chế nhạo thế còn cười vui vẻ: “Là giúp ông còn gì, tại sao không thấy tôi đã làm bao nhiêu chuyện tốt”
Lời của Thiệu Lâm Phong có chút ý tứ uy hiếp, Đinh viện trưởng phức tạp nhìn ông ta, liếc mắt lại thấy Thiệu Đình ở cửa ra vào, có chút bình thường lại: “Đứa bé không có chuyện gì, tôi đi trước”
Thiệu Đình đứng ở cửa ra vào, hai tay đút túi, không nhìn mà đi qua Đinh viện trưởng.
“Đúng rồi, tôi có chuyện muốn hỏi ông” – Thiệu Lâm Phong tự nhiên nhớ ra gì đó, cuối cùng chỉ nhướng mày – “Đến văn phòng ông đi”
Lúc họ ra cửa thì gặp Thiệu Đình và Cố An Ninh, Thiệu Đình nhìn bóng hai người rời đi có vẻ suy nghĩ, ánh mắt rất giống với con sói ẩn nấp trong bóng tối.
Cho đến khi có âm thanh non nớt vang lên: “Bố ơi..”
Cố An Ninh ngẩng đầu nhìn, Tiểu Bảo đã tỉnh, đôi mắt đen nhánh mở to nhìn Thiệu Đình không chớp.
Thiệu Đình trông có vẻ do dự, cuối cùng bước tới, vừa mới đến bên giường thì con bé đã túm lấy tay.
Tay con bé rất nhỏ, mềm nhũn, Thiệu Đình sắc mặt biến hóa nhưng vẫn không nói gì chỉ nhìn người trên giường bệnh.
“Bố, sao gần đây bố không về nhà?” – Tiểu Bảo quệt mồm, vô cùng tủi thân, tay nhỏ nắm những ngón tay khô ráo của hắn làm nũng quơ quơ – “Có phải bố không cần Tiểu Bảo nữa không?”
Hải Đường chăm chú im lặng đánh giá Thiệu Đình, trước kia Thiệu Đình dù tâm tình không tốt nhưng vẫn rất yêu chiều con bé.
Thiệu Đình im lặng vài giây, nâng tay kia lên vuốt đầu bé con: “Bố có việc bận, bảo bối còn đau không?”
Cái đầu nhỏ gật như trống bỏi, khuôn mặt nhỏ nhắn ngẩng lên nhìn Thiệu Đình chờ mong: “Bố buổi tối ở với con nhé, lâu rồi con không gặp bố, kể truyện cổ tích cho con, mẹ kể chuyện chán lắm”
Tiểu Bảo nói xong vụng trộm liếc nhìn Hải Đường, thấy đối phương có vẻ không giận mới nói tiếp: “Bố kể mới hay”
Thiệu Đình nhìn vào bàn tay nhỏ bé đang nắm tay mình thật lâu, từ từ nghiêng người ngồi xuống cạnh con bé, cánh tay do dự khoát lên vai: “Được, tối nay bố ở lại với con”
Hải Đường một mức bất động thanh sắc nhìn xem, Thiệu Đình dù tốt như vậy luôn luôn nhượng bộ con bé, nhưng ánh mắt nhìn con bé lại không hề tình cảm.
Con bé cao hứng nắm chặt tay Thiệu Đình, giờ mới để ý đến Cố An Ninh: “Cô Cố…”
Không thể không nói Tiểu Bảo thực sự rất hiểu chuyện, tỉnh dậy không kêu đau cũng không làm nũng, còn biết lễ phép nói cảm ơn: “Cảm ơn cô đã đưa con đến bệnh viện, có làm vướng chuyện của cô không ạ?”
Lời nói trưởng thành sớm của con bé làm Cố An Ninh sững sờ, cô bật cười lắc đầu: “Không có việc gì, sức khỏe của con mới quan trọng”
Thiệu Bảo rưng rưng nước mắt, nhìn chằm chằm Cố An Ninh: “Vậy từ nay về sau cô không cho con múa nữa à? Con không phải lúc nào cũng thế, bình thường con rất khỏe”
Ánh mắt khẩn trương của Tiểu Bảo không che giấu được, Cố An Nình nhìn mà thấy rung động, tựa như thấy chính mình hồi bé.
“Em đã khỏe rồi, lúc nào cô cũng chào đón em”
Lúc này Tiểu Bảo mới mỉm cười thỏa mãn, lại còn nghiêng đầu về phía Hải Đường mà nịnh nọt: “Mẹ ơi, Tiểu Bảo rất ngoan nhá? Cô rất thích con, tương lai con có thể trở thành vũ đạo gia”
Hải Đường rất dịu dàng, đưa tay xoa đầu con bé: “Nhất định Tiểu Bảo có thể”
“Mẹ buổi tối cũng ở lại à? Tiểu Bảo muốn bố mẹ cùng ở đây”
Cố An Ninh nhìn một nhà ba người bên giường bệnh, cảm giác mình là người ngoài cuộc rất rõ ràng, lặng lẽ mở cửa phòng bệnh lui ra ngoài.
---
Diệp Cường ngồi ngay ngắn trên ghế ngoài phòng bệnh, thấy Cố An Ninh nhăn nhó vẫn cứ gọi: “Cố tiểu thư”
Bây giờ Cố An Ninh mới biết vì sao Diệp Cường ghét mình, Hải Đường vì Thiệu Đình mà làm nhiều như vậy, nếu là cô cô cũng bênh vực Hải Đường.
“Có thể đưa tôi về không?”
Diệp Cường nhìn cô khó xử, Cố An Ninh mỉm cười: “Tôi sẽ giải thích với Thiệu Đình là tôi không thoải mái, anh ta sẽ không trách cậu”
Diệp Cường hồ nghi nhìn phòng bệnh, suy nghĩ cẩn thận, sau đó gật đầu: “Xe dưới kia”
Thật ra Thiệu Đình đã để ý lúc Cố An Ninh đi ra. Mọi chú ý của anh đều đặt ở cô, làm sao mà không thấy được nhất cử nhất động. Có điều, nhìn đứa bé trong lòng, trước mắt chỉ có thể án binh bất động.
“Nếu có việc anh đi trước đi” – Hải Đường mát xa ngón tay cho Tiểu Bảo, không ngẩng đầu lên nói.
Thiệu Đình không nói gì, tiếp tục xem tranh biếm họa với Tiểu Bảo, Tiểu Bảo mất hứng chu mồm, nén giận nói với Hải Đường: “Bố mãi mới rảnh, sao mẹ lại đuổi bố đi”
Hải Đường ngẩng đầu nhìn Thiệu Đình, người đàn ông này vẫn thế, gặp nguy không loạn, ngũ quan chìm liễm, quanh thân đều tỏa ra khí thế sắc bén trầm ồn.
Khóe miệng cô ta hơi nhếch lên, thong thả nói từng chữ: “Bởi vì bố giờ không giống bố hồi trước”
Thiệu Đình nghe vậy không nói lời nào, chỉ là nhướng mày, ánh mắt đen nhánh không thể thăm dò được gì, không tiếng động nhìn về phía Hải Đường.
Tiểu Bảo kinh ngạc trừng mắt, quay lại dò xét gương mặt Thiệu Đình, không thể tưởng tượng nổi: “Sao lại không phải? Rõ ràng là bố m