Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Máu Đọng

Máu Đọng

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341483

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1483 lượt.

: “Cho nên không cần thông cảm với tôi, tôi với cô đều như nhau, người đàn ông như Thiệu Đình là một cơn gió, một giây sau sẽ đổi hướng. Đối với cô chưa chắc là thật lòng”
“…” Cố An Ninh thấy buồn cười.
Kỳ thực cô cũng chẳng thấy thất vọng, cô không có tình cảm với Thiệu Đình, dù một giây sau hắn vứt bỏ cô thì cô vẫn thấy thoải mái.
---
“Tiểu Bảo thế nào?” – Một giọng nam mạnh mẽ vang lên, trung khí mười phần.
Cố An Ninh ngẩng đầu lên nhìn, có thể đoán đây là bố Thiệu Đình. Hai người trong quá giống nhau, ngay cả cái cảm giác không giận mà uy cũng y hệt.
Hải Đường vội vàng đứng lên, nói nhỏ: “Còn đang cấp cứu”
Bố Thiệu vừa nghe lời này thì sắc mặt thay đổi, không thèm nhìn An Ninh, đi thẳng đến phía Hải Đường: “Biết rõ con bé người không khỏe còn cho đi học múa khiêu viếc, từ nay về sau chẳng nhẽ muốn đứng trên sân khấu làm xiếc kiếm tiền chắc?”
Người này nói chuyện quá cay nghiệt, hảo cảm của Cố An Ninh lập tức biến mất.
Hải Đường trước mặt ông ta có chút quẫn bách: “Tiểu Bảo thích lắm, cứ xin con mãi”
“Trẻ con kêu ca thì đương nhiên, nó muốn hái sao chả nhẽ con cũng cho?” – Bố Thiệu hừ lạnh, lúc này mới nhìn đến Cố An Ninh – “Cô là giáo viên của Tiểu Bảo?”
Cố An Ninh nhẹ gật đầu, bố Thiệu mím môi cười lạnh lẽo: “Tốt nhất cô nên cầu nguyện Tiểu Bảo nhà tôi không làm sao, không thì…”, hắn hừ lạnh một tiếng, biểu lộ rất đáng sợ, kiểu như một giây sau sẽ đem cổ cô ra chặt luôn vậy.
Cố An Ninh biến sắc, không phải sợ, mà là ghét.
Xem ra bề ngoài giống nhau, tác phong cũng giống nhau như đúc.
Không khi ở cửa phòng cấp cứu như đông lại, bố Thiệu ngồi ngay ngắn ở chỗ gần nhất, Cố An Ninh đứng một bên với Hải Đường, Hải Đường xấu hổ giải thích: “Bố rất yêu thương Tiểu Bảo”
Cố An Ninh có thể hiểu được, nhà thì liên hôn, giàu có yêu chiều con cháu cũng không có gì lạ.
“Thiệu Đình, gọi nó dẫn xác đến đây ngay cho bố” – Bố Thiệu gào lên, nhìn mặt rất đáng sợ, vừa dứt lời thì thang máy dừng lại ở tầng này, tiếng bước chân ầm ầm vang lên từ phía cuối hành lang.
Thiệu Đình mang theo Diệp Cường đến, thấy bố Thiệu thì biểu cảm rõ ràng biến đổi.
Hắn đi đến cạnh Cố An Ninh, nhìn cô một cái mới hỏi: “Tiểu Bảo thế nào?”
Khó thấy được hắn quan tâm đến một đứa bé như thế, Cố An Ninh hoảng hốt nhìn. Hắn đứng cạnh cô, quay đầu chỉ thấy ánh sáng chói mắt, bộ dáng cũng không rõ rệt, nhưng vẫn có thể thấy được mày nhíu lại.
Bố Thiệu nhìn Thiệu Đình lạnh lùng, trong lời nói có sự châm chọc: “Con gái có chuyện, mày lại là người cuối cùng biết. Thiệu tổng, mày thật là quý nhân bận rộn”
Thiệu Đình không trả lời, hơi liếc nhìn Cố An Ninh: “Sợ lắm hả?”
---
Thiệu Lâm Phong *hic, trước bản convert nó cứ ghi Thiệu đón gió làm mình không hiểu, hôm nay phải dùng công cụ dịch toàn năng của bác Gúc mới hiểu ra tên bố anh Thiệu Đình* lúc này mới thấy có vấn đề, cau mày, cẩn thận dò xét cô gái đứng trước mặt, phát hiện ra nhìn cô rất quen. Nhìn hai người cư xử, sắc mặt càng khó coi: “Cô là Cố An Ninh?”
Lúc trước ông cũng đã nghe quản gia nhắc đến, kể rằng báo chí đều đưa tin, có điều không để ý kỹ, hơn nữa phóng viên chụp nhiều ánh flash và tiếng ồn quá nên khó nhìn kỹ.
Cố An Ninh sững sờ, mặt nóng bừng, khó khăn gật đầu: “…”
Thiệu Lâm Phong biết tên cô, chắc chắn cũng biết chuyện cô và Thiệu Đình. Quả nhiên Thiệu Lâm Phong nhìn cô có vẻ soi mói chán ghét, đứng dậy: “Mắt nhìn của Thiệu Đình ngày càng kém”
Cố An Ninh cắn răng, Thiệu Đình lại mở mồm: “An Ninh rất tốt, trong mắt con cô ấy là tốt nhất”
Hải Đường nghe vậy thì sắc mặt biến đổi, nhìn Thiệu Đình chủ động nắm tay Cố An Ninh thì ánh mắt càng thêm ảm đạm.
Thiệu Lâm Phong không nói gì, chỉ nhìn kỹ Cố An Ninh, tựa hồ đang suy nghĩ gì đó.
Lúc này, cửa phòng cấp cứu mở ra, bác sĩ mặc áo blouse trắng đi ra, tháo khẩu trang, nhìn gương mặt có phần trang trọng, nói thẳng về phía Thiệu Lâm Phong: “Sức khỏe đứa bé rất kém, thể chất đặc biệt, cần truyền máu”
Cố An Ninh nghe cảm thấy như Tiểu Bảo có bệnh gì đó nghiêm trọng, quả nhiên bác sĩ nhắc tới bệnh thiếu máu bất sản *không biết không biết nha* bẩm sinh.
Thiệu Lâm Phong quyết nhanh: “Còn do dự gì, truyền máu đi”
“Nhóm máu O RH- hiếm, Thiệu tiên sinh…”
Cố An Ninh không do dự, lập tức nói: “Lấy của tôi”
Thiệu Lâm Phong nghe thế thì có vẻ suy nghĩ, nhìn cô, Cố An Ninh đón cái nhìn của ông ta, khẽ cười: “Tôi cũng là nhóm máu O RH-, không tin ông có thể tự kiểm tra”
Thiệu Lâm Phong hừ một tiếng, quay người đi.
Cố An Ninh đi truyền máu, Thiệu Đình cũng đi, Thiệu Lâm Phong ngồi tại chỗ nhẹ nhàng gõ thành ghế: “Cái cô Cố An Ninh này, gia đình thế nào?”
Hải Đường lập tức lấy lại tinh thần, chỉ nói: “Không có gì, bố cô ta là Cố Bá Bình”
Thiệu Lâm Phong nghe vậy thì nao nao, đáy mắt dần hiện vẻ lo lắng: “Hóa ra lại là con gái ông ta, khó trách…”
Hải Đường thấy vậy thì kinh sợ, chần chừ hỏi: “Bố biết Cố Bá Bình?”
“Đâu chỉ biết” – Thiệu Đình rít qua kẽ răng, biểu lộ âm tàn cực điểm: “Mẹ Thiệu Đình là