Nàng Trợ Lý Lạnh Lùng Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1342324
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2324 lượt.
gần bốn giờ sáng. Chỉ ngủ mấy giờ nhưng Tang Đồng một chút buồn ngủ cũng không còn nữa.
Trợn tròn mắt mãi cho đến khi trời sáng, sau đó nghe được Lạc Hưởng Ngôn, nhẹ nhàng xuống giường.
Tang Đồng quần áo đi ra ngoài, Lạc Hưởng Ngôn kinh ngạc, lo lắng nhìn cô hỏi: “Tối hôm qua lại không ngủ ngon?”
Tang Đồng cười lắc lắc đầu nói: “Em ngủ rất ngon.”
Mắt dày cộm quầng thâm, khuôn mặt tái nhợt, Lạc Hưởng Ngôn tin tưởng lời của cô mới là lạ!
“Anh đi chuẩn bị bữa sáng, ăn một chút gì sau đó trở về Lạc gia tham gia lễ mừng năm mới.”
Thật sự không có khẩu vị, bữa sáng ăn cũng không ăn được nhiều, Tang Đồng không biết có phải bởi vì nghỉ ngơi không tốt hay không mà ngồi ở trong xe cảm thấy vô cùng khó chịu. Đầu óc choáng váng thì không nói, dạ dày cũng sôi lên sùng sục khó chịu.
Lạc Hưởng Ngôn một tay cầm lái một tay sờ sờ trán của cô nói: “Không nóng, sắc mặt em sao lại càng ngày càng kém?”
Tang Đồng buồn bã ỉu xìu tựa lưng vào ghế ngồi: Em không sao, có thể là do say xe, anh đi chậm lại một chút là tốt.”
Lạc Hưởng Ngôn tận lực lái xe ổn định, vừa tới cửa chính Lạc gia, Tang Đồng liền mở cửa xe ra vội vã nhảy xuống, chạy thẳng vào toi¬let ói ra.
Lạc phu nhân bị kinh động, vội vàng sai người rót nước, kéo lấy Lạc Hưởng Ngôn hỏi han tình huống.
Lạc Hưởng Ngôn chỉ đành chau mày buồn khổ nói: “Cô ấy quay phim áp lực quá lớn, mỗi ngày ăn ít như vậy, còn thường xuyên không ngủ được…… Mẹ, mẹ đi nói với Nghiêm Đạo một chút, có thể khắc khe với diễn viên như vậy sao chứ?”
“Vô nghĩa!” Lạc phu nhân nhẹ nhàng khinh bỉ nhìn hắn một cái “Tố chất tâm ký kém như vậy, sao có thể lẫn ở trong vòng lẩn quẩn này nhiều năm như vậy chứ?”
Lạc phu nhân chỉnh lại áo choàng cắt may tinh xảo trên vai, nhàn nhạt nói: “Phản ứng như vậy, mẹ thấy tám phần là mang thai!”
Vừa đúng lúc Tang Đồng đi ra, nghe vậy lập tức cảm thấy dưới chân càng thêm không có sức.
Lạc Hưởng Ngôn lúng túng sờ sờ lỗ mũi: “Mẹ, ngài nói cái gì đó……”
Lạc phu nhân ánh mắt chuyển sang nhìn Tang Đồng một chút rồi lại nhìn Lạc Hưởng Ngôn, bất chợt hiểu ra, lạnh lùng khinh bỉ: “Mẹ đã tạo nghiệt gì mà sinh ra đứa con trai biểu hiện vô dụng như con vậy chứ!”
Lạc Hưởng Ngôn tức giận cực kỳ, lại cứ không có biện pháp phản bác.
Tang Đồng vừa ói xong, ngược lại thư thái một chút. Nhìn Lạc Hưởng Ngôn dáng vẻ quẫn bách, trong lòng không khỏi có chút áy náy, đi lên trước kéo tay Lạc Hưởng Ngôn đưa ra lời thề son sắt đối Lạc phu nhân bảo đảm: “Mẹ ngài yên tâm, qua năm con liền cùng Hưởng Ngôn đi khám bác sĩ, nhất định sẽ đem tật xấu của anh ấy chữa khỏi, sau đó nhanh chóng sinh một đứa bé cho ngài chơ đùai!”
Lạc phu nhân không nhịn được cười ra tiếng, Lạc Hưởng Ngôn giận đến đỏ rần mặt.
Thời gian muộn một chút, rất nhiều người thân bạn bè dần dần xuất hiện ở Lạc gia, cùng nhau ăn cơm tất niên, tốp năm tốp ba tụ lại, nói chuyện phiếm, đánh bài.
Tang Đồng miễn cưỡng ứng phó một lát, lại cảm thấy mệt mỏi, Lạc Hưởng Ngôn săn sóc để cho cô lên lầu nghỉ ngơi.
Tang Đồng nằm ở trên giường mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi, đột nhiên nghe được thanh âm giật mình tỉnh lại, vừa mở ra mắt liền nhìn thấy trong phòng có bóng đen đang di động.
Tang Đồng xoa mắt mở đèn, liền nghe thấy Lạc Hưởng Ngôn thét lên một tiếng, khom người hai tay che phía dưới tức giận nói: “Em mở đèn làm cái gì?”
Tang Đồng vẫn chưa hoàn toàn tỉnh giấc nhìn Lạc Nhị gia trên người trống trơn, hướng về phía vóc dáng vô cùng tốt kia huýt sáo.
“Em còn chưa hỏi anh! Anh hơn nửa đêm động kinh hử, anh từ trong nhà tắm chạy ra không nói, lại còn trần truồng chạy ra!”
Không thể phủ nhận Lạc Hưởng Ngôn có dáng người cực tốt, mặc quần áo liền không nhìn ra, chỉ cảm thấy cơ thể cân xứng. Vào lúc này cởi bỏ, cái mông ngạo nghễ ưỡn lên, bắp đùi cường tráng, lại còn có cơ bụng sáu múi.
Tang Đồng nằm lỳ ở trên giường hai tay chống cằm, say sưa ngon lành mà thưởng thức từ trên xuống.
Lạc Hưởng Ngôn bị cô nhìn sợ nổi da gà, tức giận nói: “Nhìn cái gì vậy! Phòng của anh máy nước nóng không biết sao lại hỏng, cho nên mượn phòng tắm của em dùng, tắm xong mới phát hiện quên cầm theo quần áo. Em ngủ giống như heo, anh làm sao biết em đột nhiên tỉnh lại chứ!”
Tang Đồng hừ nhẹ một tiếng, nhìn chằm chằm vào địa phương bị hắn che gắt gao bộ mặt tiếc nuối: “Vậy anh không biết dùng khăn lông che đi một chút à, cứ như vậy đi ra, em còn tưởng rằng anh đem chim đi dạo ở nơi tĩnh mịch ấy chứ, cũng không sợ gió lớn vọt đến **!”
“Tang, Đồng!” Lạc Hưởng Ngôn cắn răng nghiến lợi: “Đừng ép anh giở trò lưu manh đó!”
Tang Đồng vén một góc chăn lên, để lại nửa bên giường cho hắn: “Muốn giở trò lưu manh thì cút ngay về phòng mình mà ngủ, đừng trách em không có tình người, căn phòng kia cũng không chỉ có máy nước nóng bị hư, em bảo đảm ngay cả máy sưởi cũng bị hư nốt!”
Lạc Hưởng Ngôn nghi ngờ hỏi: “Tại sao?”
Tang Đồng vẫy vẫy tay ý bảo hắn lên giường: “Lúc ăn cơm tất niên nghe mẹ lặng lẽ phân phó, để cho anh không thể ngủ yên trong căn phòng kia.”
Lạc Hưởng Ngôn lập tức hiểu r