Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1342342
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2342 lượt.
ng còn gian nan nữa.
Tay linh hoạt xoa vòng quanh, lại tiếp tục di động từ dưới lên trên.
Tay của cô cùng tay của người khác khác biệt rất lớn, huống chi, Tang Đồng thuở nhỏ học nhạc khí, ngón tay mảnh khảnh tinh xảo, Lạc Hưởng Ngôn càng thêm kích thích thở dốc không ngừng.
“Dùng sức ấn!”
Tang Đồng liền nắm tay thật chặt, vừa dùng sức vuốt ve, vừa thỉnh thoảng dùng đầu ngón tay quét qua đỉnh đầu nhạy cảm.
Lạc Hưởng Ngôn trên trán phủ một lớp mồ hôi, bên thái dương gân xanh đã nổi lên, đè nén dục vọng đang dâng trào, khó nhịn chỉ điểm: “Dùng hai tay…… Đúng, lại dùng thêm chút lực! A —— chính là chỗ đó……”
Tang Đồng giống như một học trò giỏi, chăm chú học tập, theo chỉ thị của Lạc Hưởng Ngôn, hai tay cùng nhau dùng sức hoạt động.
Bên tai là tiếng Lạc Hưởng Ngôn nặng nề thở dốc, bên dưới là dục vọng nóng rực cứng rắn gợi tình, đưa mắt nhìn ra, là bắp đùi bền chắc có lực, cùng cơ bụng hấp dẫn mê người của Lạc Hưởng Ngôn.
Tang Đồng đột nhiên không bình tĩnh nổi, nội tâm bùng nổ nhìn nơi đó của Lạc Hưởng Ngôn, trong lòng đột nhiên cũng cảm thấy khô nóng.
Lạc Hưởng Ngôn đương nhiên không bỏ qua sắc mặt biến hóa của Tang Đồng, bật cười trầm thấp.
Tang Đồng bị vạch trần loại tâm sự xấu hổ này, ảo não dùng lực ngắt, tức giận nói: “Đàng hoàng một chút, bằng không bẻ gảy ** của anh!”
Lạc Hưởng Ngôn buồn cười, dục vọng thế nhưng lại dâng cao, nhất thời cảm thấy đây là loại tra tấn thật ngọt ngào.
Tang Đồng mười ngón tay linh hoạt cử động, không tự chủ được nhớ lại đêm hôm đó, bị Lạc Hưởng Ngôn bắt soi gương bày ra tư thế mắc cỡ vô cùng, sau đó ngón tay của mình bị buộc tiến vào bên trong mình…… Mà bây giờ, tay cô lại đang nắm chặt vật kia, ra sức dỗ dành ** của Lạc Hưởng Ngôn.
Tang Đồng nuốt nước miếng một cái, không khống chế được tâm tư bản thân, một đêm vô cùng dâm mị và kiều diễm kia không ngừng lăn lộn trong đầu, trong lòng lửa cũng càng ngày càng bốc lên cao, trong thân thể giống như có vô số con sâu đang chen chúc bò vào, ngứa ngáy khó chịu trêu chọc thần kinh.
Khát vọng vừa quen thuộc vừa xa lạ theo từ đáy lòng chảy ra, nhanh chóng chảy về khắp toàn thân.
Tang Đồng dừng tay, nhìn Lạc Hưởng Ngôn nằm yên mặt hưởng thụ, cảm thấy có một loại khó chịu, buồn bực hung hăng nắm một cái, bĩu môi oán trách: “Thế nào còn chưa được, mệt chết đi được……”
Lạc Hưởng Ngôn cười gian trá, đột nhiên đưa tay nắm ngực của cô.
Tang Đồng ‘ai yêu’ một tiếng, mềm nhũn cả người.
Lạc Hưởng Ngôn bóp nhẹ hai cái, tay liền tiến vào từ sau lưng cô, theo thắt lưng mò xuống dưới quần, Tang Đồng mặc quần jean bó sát người, tay chỉ mới tiến vào một nửa liền bị mắc kẹt.
Lạc Hưởng Ngôn cũng không miễn cưỡng, dán tay dưới da thịt nhẵn nhụi mềm mại vuốt ve, cười trêu nói: “Anh xem em không phải là mệt chết đi được, mà là đói khát muốn chết!”
Tang Đồng nhất thời sắc mặt đỏ thẫm, thẹn quá thành giận mạnh tay giày xéo vật cứng rắn trong tay, tức giận mắng: “Còn nói bậy nữa em liền phế anh!”
Lạc Hưởng Ngôn giật mình nhoài đến, cố ý thân ngâm một tiếng thật dài, rút tay ra vỗ vỗ cái mông của cô nói: “ Cởi quần ra……”
Tang Đồng mặt nhăn nhăn nhó nhó không muốn, Lạc Hưởng Ngôn dứt khoát tự mình ra tay, nắm một tay liền cởi ra thắt lưng của cô.
Tang Đồng rất nhanh liền bị cởi hết chỉ còn lại cái áo, nhéo hắn một cái lầm bầm: “ Lạc Đà chết tiệt không biết đã cởi qua bao nhiêu quần áo của phụ nữ, nằm một chỗ cũng không bị ảnh hưởng chút nào!”
Lạc Hưởng Ngôn vừa thong thả ung dung vuốt bắp đùi của cô, vừa kiêu ngạo mà nói khoác: “Ông cha anh chính là tài nghệ tinh xảo, chỉ là thật sự không có cởi qua nhiều quần áo phụ nữ! Đều là phụ nữ khác cởi quần áo của anh……”
Tang Đồng quả quyết bóp hắn mắng: “Lưu manh thúi không biết xấu hổ lưu!”
Lạc Hưởng Ngôn cười hì hì, ở trên người cô gãi gãi gia tăng tình thú, sờ soạng ngực cô một phen rồi nói: “Tự em lên đi!”
Tang Đồng sửng sốt, nhìn chằm chằm hắn hỏi: “Anh nói cái gì?”
Lạc Hưởng Ngôn vô tội buông tay: “Ngồi lên a, anh hành động bất tiện…… em không phải muốn sao? Không có việc gì, anh dạy cho em!”
Lạc Hưởng Ngôn một tay đỡ hông của cô, một tay khác bỏ ra vật cuối cùng che giấu người cô, vuốt ve bầu ngực mượt mà trắng như tuyết nói: “Tách hai chân ra, sau đó ngồi xuống……”
Tang Đồng đương nhiên không dễ dàng như vậy, tự nhiên làm không được loại chuyện như vậy, xấu hổ đến sắc mặt đỏ bừng, vẻ mặt liều chết cũng không làm.
Lạc Hưởng Ngôn đành phải giả bộ chống người lên trên nói nói: “Vết thương của anh có bị tóet ra, em đừng có hối hận……”
Tang Đồng bị làm khó, vội vàng đè lại lồng ngực của hắn, để cho hắn chớ lộn xộn, cắn môi, ủy ủy khuất khuất tách ra chân quỳ gối trên hông Lạc Hưởng Ngôn.
Tang Đồng cho tới bây giờ chưa từng chủ động qua, xấu hổ hận không thể lấy chăn bao chặt chính mình từ đầu đến chân, tới nước này rồi, muốn khoanh tay đứng nhìn, Lạc Hưởng Ngôn cũng sẽ không bỏ qua cho cô.
Tang Đồng ở trên Lạc Hưởng Ngôn nhìn thẳng vào trong ánh mắt hắn, một tay đặt ở trên bụng hắn để ổn định chính mình, một tay run ru