XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Tác giả: An Dĩ Mạch

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341596

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1596 lượt.

iệc em sẽ không bao giờ bỏ cuộc, nhưng em cũng không thích níu kéo những thứ không thuộc về mình. Cho dù chúng ta không đến được với nhau thì anh vẫn là bạn thân, là cộng sự ăn ý của em. Vì thế, tối nay em đồng ý giả làm bạn gái anh, vì bạn bè mà phải chịu thiệt thòi một chút cũng không sao mà, nhưng khi nào cưới hai người nhất định phải mời em đấy nhé”. Mạc Hân Nhan cố làm ra vẻ thản nhiên trả lời. Khi nói ra những lời đó, cô thây hụt hơi, hóa ra từ bỏ trái tim mình lại chống chếnh đến thế.
“Hân Nhan...”. Thiều Trì nhìn cô, không biết phải nói gì. Mạc Hân Nhan là một cô gái hoàn hảo, ngay từ đầu anh đã biết mình đã đem lại đau khổ cho cô, nhưng có những việc khó lòng tránh khỏi.
“Không còn sớm nữa, đừng để cô đợi”. Mạc Hân Nhan biết anh định nói gì, nhưng cô không muốn nghe. Bất kỳ lời xin lỗi nào cũng đều là một lời mỉa mai, gợi cho cô về sự chống chếnh của mình. Cô không để anh kịp nói tiếp, bước thẳng ra ngoài cửa hàng. Vừa kéo cánh cửa kính ra, hơi lạnh đã xộc vào mặt, không có mặt kính mờ hơi nước cản trở nữa, thế giới trước mắt cô bỗng nhiên rõ ràng hẳn ra, mưa đã thưa hạt đi nhiều, khí lạnh khiến Hân Nhan xuýt xoa run rẩy, rụt đầu rụt cổ. Lục Thiều Trì ngoái nhìn cô, không biết tại sao anh bỗng nhớ đến Dĩ Mạch, cô nhóc đó cũng như thế, gặp lạnh là rụt cổ lại ngay. Nghĩ đến đây, anh bỗng mềm lòng, cởi áo khoác ra đưa cho Mạc Hân Nhan. Hân Nhan hơi bất ngờ, mắt cô bỗng nhòe đi, trong tim trăm ngàn cảm xúc đan xen lẫn lộn.
“Cảm ơn”. Lời nói đó, đến bản thân cô cũng thấy xa cách. Đây vẫn là Lục Thiều Trì mà cô quen, ân cần chu đáo, nhưng vẫn luôn giữ khoảng cách, không để cho cô chút ngộ nhận nào. Rốt cuộc thì người con gái như thế nào mới xứng với người đàn ông như vậy đây? Cô ghen tỵ nhưng cũng rất ngưỡng mộ người con gái ấy. An Dĩ Mạch, cô có biết mình hạnh phúc thế nào không? Trong tim Mạc Hân Nhan dâng lên nỗi hụt hẫng, chua chát, nỗi hụt hẫng đó giống như mùa mưa lạnh giá này, buồn thương lan tỏa vô biên.






Bữa tiệc thượng lưu
Trong đời mỗi người đều sẽ gặp một người đáng để họ tin tưởng vô điều kiện.
Xin lỗi, Mộ Hàn. Đáng tiếc người đó không phải là anh.
Trời đã ngả chiều mà mặt trời vẫn ló rạng. Bầu trời quang đãng trong trẻo hẳn lên sau một trận mưa. Qua cửa xe có phủ lớp chống nắng, bầu trời Vân Trạch như bị nhuộm trong màu xanh nhạt. Nhìn ra phía xa xa, mặt trời đang dần lặn xuống, ánh sáng còn sót lại như bị nhuộm màu, trong sắc vàng ấm áp có pha chút màu trắng xanh.
Dĩ Mạch tì trán vào cửa xe, tò mò ngắm nhìn bên ngoài. Bỗng nhiên cô cứng người lại, chiếc xe phía trước...
“Bạn trai cháu chả khác nào mẹ già, cháu có phải là trẻ con nữa đâu, anh ấy cứ phải nhắc đi nhắc lại mấy lần. A, chú Tin Nóng, sao điện thoại của chú lại có tên Lục Thiều Trì trong danh sách?”. Dĩ Mạch ngạc nhiên phát hiện, cuộc gọi vừa rồi không hiện ra dưới dạng một dãy số trên màn hình điện thoại của Lục Triệu Khôn, mà hiện lên tên Lục Thiều Trì.
“Vì cái cậu Lục Thiều Trì lắm điều như mẹ già ấy là con trai chú”. Lục Triệu Khôn cười tít mắt với Dĩ Mạch, ánh mắt tinh nghịch ấy khiến cô nhớ đến Lục Thiều Trì, đúng là người một nhà, giống hệt nhau!
“A, thế sao?! Lục Thiều Trì chính là con mọt sách môn nào cũng đạt điểm tuyệt đối mà hồi trước bố cháu vẫn nhắc đến sao? Hồi trước anh ấy là kẻ thù số một của cháu đấy”. Dĩ Mạch lầm bầm. Còn nhớ hồi bé bố vẫn thường xuýt xoa khen ngợi con trai chú Tin Nóng thông minh học giỏi, là trạng nguyên nhí của thành phố. Dĩ Mạch tức tối không phục, thầm gọi anh là “con mọt sách đáng ghét”.
“Duyên phận đúng là kỳ diệu. Cháu có muốn biết hôm nay rốt cuộc Thiều Trì bận gì không?”
“Muốn ạ”. Dĩ Mạch không nghĩ gì nói luôn, thái độ thẳng thắn của cô khiến Lục Triệu Khôn buồn cười. Con mắt của Thiều Trì khá thật, xem ra con trai ông nhặt được bảo bối rồi.
“Thế thì tối nay đi ăn với chú đi. Anh tài, đến khách sạn”. Không chờ Dĩ Mạch trả lời, Lục Triệu Khôn đã hạ lệnh. Nghe Dĩ Mạch nói chuyện điện thoại với Lục Thiều Trì, ông biết hai người đã sống với nhau rồi. Dù ông vẫn luôn không tán thành việc chung sống trước hôn nhân, nhưng nghĩ đến Dĩ Mạch, ông lại đâm thán phục sự nhanh tay quyết đoán của con trai mình. Dĩ Mạch xinh đẹp như thế này, nếu mà không nhanh tay, e rằng sẽ bị người khác cướp mất. Nàng dâu vụng rồi cũng phải gặp nhà chồng, đã yêu nhau đến mức này rồi mà thằng nhóc Thiều Trì vẫn cứ giấu nhẹm, không đưa cô đến dự sinh nhật của Tiêu Nhân Tâm, đúng là không ổn.
Ô tô dừng lại trước cửa khách sạn, mấy cảnh vệ nhanh nhẹn tiến đến quanh chiếc xe. Dĩ Mạch không chờ tài xế mở cửa, tự mình đẩy cửa xe, loi choi nhảy xuống. Lục Triệu Khôn xuống xe, các cảnh vệ quay người, đứng sau lưng ông.
“Bí thư Lục, mấy vị lãnh đạo Vân Trạch nghe nói anh đến đều đang chờ trong phòng hội nghị”. Người thư ký lễ phép báo cáo.
“Đã nói là lần này về Vân Trạch chớ gây chú ý cơ mà? Lần này tôi về chủ yếu là đoàn tụ với gia đình là chính, vậy mà cứ nhất định phải tổ chức tiệc ở khách sạn, khu